Tags
Tác giả: 北极熊在南京
Ngày đăng: 22/01/2024
Nguồn: Weibo
Edit by Lãnh Nguyệt Phong
Note của tác giả:
《 Tôi khi nhìn về phía em 》
Đánh lẹ, kết quả của việc đang dạo chợ hải sản đột nhiên phát hiện bìa set đĩa than sinh nhật Vương ca năm 2019 là Trăng cong cong 120 _(:з” ∠)_
Một khoảnh khắc thất thần trong tưởng tượng.
Không biết sáng tác lắm, cố gắng hết sức _(:з” ∠)_
[Đĩa than kỷ niệm tiệc sinh nhật Vương Tích năm 2019]
Note của Shi: Tựa bài này là lời bài hát “Ai” mà Tích ca hát trong trận chung kết Thanh nhập nhân tâm.
Tối thứ tư, anh đột nhiên nhớ ra có bài hát có thể tham khảo cách xử lý của một bài hát của Châu, bài tên gì không nhớ rõ, nhưng anh nhớ mình từng mua chiếc album đó. Thế là anh quay người đứng dậy khỏi sô pha, cô con gái vừa mới thiếp đi, anh khẽ bước vào phòng làm việc, đóng cửa lại.
Sau khi không thu hoạch được gì từ trên giá sách, anh đành chấp nhận kéo cái ghế mở cửa tủ sát trần ra. Lâu lắm không mở, vừa mở ra bụi đã rơi đầy mặt, anh phải chớp mắt mấy lần. Lật thêm vài đĩa, anh nhìn thấy dưới đáy có một chiếc hộp to màu đen khác với những chiếc CD mỏng chung quanh, chưa kịp nhớ đó là cái gì nên anh lấy ra luôn, sau đó lập tức sững sờ nhìn gương mặt trên nắp hộp.
Thật ra đáng lẽ cũng chẳng có gì đáng để sững sờ, cũng chỉ là một tấm hình chân dung của chính mình mà thôi, cuốn album nào của mình lại không phải mặt mình chứ? Trên giá sách còn đang dựng một hàng kìa. Nhưng đây là tấm hình mình đang cúi đầu, môi mím chặt nhìn người khác, là gương mặt trong lần song ca đó.
Lúc ấy chương trình mới kết thúc không lâu, anh đang dần hot lên mà đúng lúc sinh nhật cũng sắp đến, có một nền tảng âm nhạc nhân cơ hội tìm đến bàn việc hợp tác. Phần còn lại cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một giftbox cho cuốn album trước cộng thêm một số quà tặng từ nền tảng mà thôi, anh chẳng tốn bao nhiêu công sức. Chỉ là khi hoàn thiện bìa anh đột nhiên muốn dùng tấm hình đó, nhờ phòng làm việc liên hệ xin quyền sử dụng, cũng không tốn bao nhiêu tiền. Lúc ấy chẳng biết bị ma xui quỷ khiến thế nào anh lại nghĩ, chất lượng của chiếc hộp này cũng khá tốt.
Tấm hình này không phải do công ty anh chụp, mà là tình cờ nhìn thấy ở một trạm fan khi hai người đang cùng lướt mạng, cả hai đều rất thích. Khi quyết định bìa anh không nói với người kia, hình như lúc đó là muốn cho cậu một sự bất ngờ. Đủ loại tâm trạng anh đã không còn nhớ rõ, có phải là muốn nói “Dành tặng cho em một tôi như thế” không? Anh sờ cổ mình, không nhớ nữa, chỉ nhớ quãng thời gian đó anh vui như tết, chỉ hận sao mình không có cái đuôi, anh sẽ vẫy đến rụng đuôi mất. Linh hồn anh như đang phát sốt, không biết ai bệnh nặng hơn ai.
Giftbox đương nhiên cũng được tặng cho cậu, ngay sau hậu trường cùng ngày tiệc sinh nhật anh. Anh nhớ lúc đó có thể nhìn ra được cậu vui sướng thế nào khi nhận món quà, nhận xong chăm chú nhìn hình bìa vài giây không mở miệng, ánh mắt ngời sáng, còn sờ vài lần mới ngẩng đầu cảm ơn. Chẳng biết bây giờ cậu còn giữ không nữa.
Giữa bọn họ luôn rất khó che giấu cảm xúc dành cho nhau, dù là vui vẻ, thích thú, hay buồn bã, giận dữ, thất vọng. Sau đó lại gặp lại, nhưng căn bản chỉ nhìn nhau không nói câu gì, đến lúc ra về cậu đã bước đến tận cửa rồi nhưng lại đột nhiên vòng về tự rót một ly nước, đặt ly lên bàn đánh rầm, âm thanh còn vang thật lâu. Lúc ấy rốt cuộc là anh có nói tạm biệt không, hay là cảm ơn?
Đầu ngón tay khẽ chạm vào bìa chiếc hộp hai lần, anh chậm rãi thở dài, tựa như cảm nhận được một con rắn dài lạnh lẽo đang bơi dọc theo cơ thể mình, không biết cơ thể mình đang nhẹ nhàng hơn hay trở nên càng nặng nề.
Giữa bọn họ không để lại bất cứ gì có thể bị người ta định tội, có thể là xuất phát từ sự cảnh giác của người kia, hoặc cũng có thể là từ linh cảm. Những tương tác trong chương trình, khi cùng sân khấu, trong livestream, trên Weibo, tất cả đều có thể đổ tại kịch bản cùng việc lần đầu làm trò thiếu kinh nghiệm đã quẩy quá đà, dáng vẻ khi song ca cũng có thể quy vào ca sĩ chuyên nghiệp hát quá dạt dào cảm xúc. Tóm lại, chẳng có gì để có thể điều tra thêm nữa, ít nhất là anh đã nghĩ như vậy. Thẳng đến khi nhìn lại tấm bìa này, một lần nữa nhìn thấy khuôn mặt đó của mình, phảng phất như đột nhiên nhận được một tờ thông báo tội trạng. Thì ra đã chiêu cáo thiên hạ rõ rành rành như thế từ lâu, anh nghĩ. Có hối hận không? Hình như cũng không hối hận.
Liếc nhìn đồng hồ trên tường, đã sắp mười hai giờ. Album tìm không thấy, tủ lâu lắm không dọn dẹp làm tay anh dây đầy bụi. Anh cũng nên thu dọn nghỉ ngơi thôi, anh nghĩ. Ngày mai còn phải sửa bản nhạc cho xong còn dợt với ban nhạc một lần, chủ nhật các fan sẽ đợi mình dưới sân khấu.
END
Luôn nghĩ rằng nếu có một ngày thật sự viết bằng ngôi thứ nhất thì nhất định sẽ là bằng giọng của Châu tiên sinh, hoàn toàn không ngờ cuối cùng lại là Vương ca.
Phần 2: [SHX][Fic] Anh khi nhìn về phía tôi
Ai_Vương Tích.
Hôm nay tình cờ thấy chiếc vid này, đột nhiên lại nhớ đến chiếc fic này.

