Tags

,

Tác giả: hailiesay
Ngày đăng: 25/02/2022
Nguồn: AO3

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Note của Shi: Tình yêu.


#

Năm thứ hai nằm trên giường bệnh, có người đến thăm tôi, nghe ý cậu ta là muốn tôi kể về những chuyện ngày xưa.

Lúc trước khi còn trẻ ánh mắt luôn nhìn về phía trước, rất ít khi nhớ lại ngày xưa; bây giờ tôi đã gần đất xa trời, quay đầu nhìn lại cuộc đời, quả thật thì cũng coi như viên mãn…

Không có chuyện gì tiếc nuối à? Người đó hỏi tôi.

Lòng tôi nghĩ sao bọn trẻ ngày nay cứ thích nghe người ta nói toàn những chuyện mất mát, nhưng tôi đã già vậy rồi, không cần phải làm khó một người trẻ tuổi, thế là tôi nhẹ nhàng mỉm cười, kể cho cậu nghe câu chuyện của tôi.

#

Lần đầu tiên khi tôi gặp anh, tôi 26 tuổi, anh 32 tuổi. Sáu năm chúng tôi bỏ lỡ nhau cũng đủ đi nửa vòng mười hai con giáp, khi tôi vừa tốt nghiệp tiểu học, anh đã là người trưởng thành.

Lúc ấy chúng tôi đang cùng tham gia một chương trình âm nhạc, có chút xấu hổ là giữa một đám thanh niên hai mươi mấy tuổi mới bước ra từ trong tháp ngà, trình độ của tôi và anh lúc đó được cho là xấp xỉ nhau, đều được gọi là tiền bối. Bọn họ ai cũng sợ anh một phép; lúc mới quen anh tôi cũng sợ thật, cũng gọi anh là “Vương Tích lão sư” như những người khác.

Khi tôi vừa bước ra, tất cả mọi người ai nấy phấn khích gọi tên tôi. Bọn họ đứng lên bắt tay tôi, Vương Tích là người đầu tiên. Bàn tay anh thon gầy đeo một chiếc nhẫn, anh dùng bàn tay ấy bắt tay tôi, giọng nói trầm như tiếng đàn cello du dương trôi giữa chúng tôi. Tôi nghe thấy anh gọi tên mình, “Châu Thâm”.

#

Tôi đã nhớ không nổi từ bao giờ thì chúng tôi đã thân thiết với nhau, có được sự ăn ý mà người khác không thể với tới. Có lẽ bộ não của tôi đã cố ý xoá đi những ký ức trước khi chúng tôi quen biết, tự lừa dối bản thân rằng chúng tôi sinh ra đã thân mật khăng khít bên nhau.

Tôi nhớ rõ mỗi khi anh gọi tôi là “Thâm Thâm”, âm sắc trầm thấp truyền từ lồng ngực rung động đến tận đáy lòng tôi. Từ một người cao không thể với, một sự tồn tại như vị thần, anh đã hạ phàm đến bên cạnh tôi, trở thành con thuyền lớn độc nhất vô nhị của tôi.

Đối với tôi, anh khác biệt. Tôi biết điều đó rất rõ ràng, cũng như anh nhất định cũng hiểu sự tồn tại của mình đối với tôi cực kì ý nghĩa. Anh quen bỏ thêm hai chữ “của tôi” vào sau hai chữ “Thâm Thâm”, mà tôi cũng dần dần trở nên tự nhiên hơn, yên tâm hơn nói ra tiếng “Tích ca” ở bất kì đâu.

Ekip chương trình thiếu kinh phí, khi biểu diễn các thành viên phải giúp đỡ nhau mặc nhờ quần áo. Tôi lại cảm thấy chưa bao giờ mình có một giây phút nào giàu có hơn lúc ấy. Mùa đông năm ấy để lại trên người tôi một dấu ấn màu vàng, tôi đã có được những tình cảm không thể ngờ đến. Khi đó chúng tôi nghèo lắm, nghèo đến mức chỉ còn lại niềm vui.

#

Tôi đơn ca ba lượt, thất bại hai lần, khi tôi khóc đầy chật vật, bất lực là anh ôm tôi vào lòng, đưa tay an ủi đôi vai tôi run rẩy, tôi vùi vào lòng anh cảm nhận được trái tim anh đập như nổi trống, trái tim của chúng tôi cuối cùng cũng nhảy lên theo cùng nhịp đập, tôi biết rất rõ ngay khoảnh khắc đó, cái giới hạn mang tên “tình bạn” dùng để vun vén thứ yên bình giả tạo ấy đã hoàn toàn sụp đổ.

Tôi chỉ cần tiến lên một bước là có thể ôm anh, nhưng chiếc nhẫn trên tay anh lạnh như vậy, cứng như vậy, cách quần áo cũng có thể cảm nhận được sự đau đớn mà nó gây ra cho tôi. Tôi ôm trái tim đẫm máu đầm đìa nấn ná nơi đó —— tôi không thể có được anh.

Tôi căm ghét những lời miêu tả về tình yêu, những dòng chữ đau đớn xé lòng như vậy rồi lại vô cùng thực tế như là đang cười nhạo tình yêu không thành của tôi. Nhưng chúng có làm sai gì đâu, là tôi sai rồi, tôi sai vì đã bắt đầu rung động, sai vì từng lần phấn khích, sai vì quen biết anh mà lại vọng tưởng có được anh.

Yêu là bàn tay muốn vươn ra nhưng lại lùi về.

#

“Sau đó thì sao?” Người nọ vội vàng hỏi. Tôi nheo mắt lại, nhìn đáy mắt ẩm ướt và khoé mắt đỏ bừng của cậu ta.

Tôi run rẩy sờ lên đôi mắt khô khốc của mình —— tôi đã không còn sức chảy nước mắt nữa —— “Sau đó… Chúng tôi không bao giờ gặp lại nhau nữa.”

Sau khi chương trình kết thúc, tôi chỉ gặp lại anh ở concert của các thành viên khác. Chúng tôi đã trở nên thật xa lạ, “Tích ca” lúc trước cứ hở ra là “Thâm Thâm” đã vĩnh viễn dừng lại ở mùa đông thuộc về riêng mình tôi năm ấy. Anh đã trở về làm Vương Tích lão sư xa vời lúc trước, nhưng tôi thì vẫn là cậu Thâm Thâm vùi vào lòng anh khóc thở không nổi ngày xưa. Tôi vẫn mãi tham lam, quyến luyến vòng ôm của anh, nhưng cuối cùng chúng tôi chỉ nhìn nhau không nói lời nào, ai cũng tự bước lên con đường thênh thang của mình.

#

“Cậu có biết hát Trăng cong cong không?” Tôi mở miệng hỏi, cũng không quan tâm cậu ta trả lời thế nào, “Để tôi hát cho cậu nghe.”

Tôi có thể cảm nhận được cơ thể dần trở nên nhẹ nhàng, sức sống lâu lắm rồi mới lại tràn đầy khắp mọi tế bào cơ thể của mình, cái này chắc là thứ gọi là “hồi quang phản chiếu”. Tôi không còn cảm thấy đau đớn hay khát vọng muốn sống nữa, tôi chỉ mở miệng, lặng lẽ hát bài hát năm ấy chúng tôi từng cùng song ca với nhau trên sân khấu cuối cùng:

“Trong bóng tối, người sẽ nhận ra bóng hình ai? Ai sẽ làm cho người buồn lòng, đỏ hoe mắt?”

. . . . . .

“Nỗi tiếc nuối người để lại trong đời tôi, làm sao trả………..”

Đến lúc rồi.

Tôi nhắm mắt lại, không mở ra nữa.

Trong màn đêm đậm đặc, tôi nhìn thấy một chiếc thuyền lớn xé toạc không gian, mang theo ánh sáng trôi đến trước mặt mình.

Tôi là ánh sao duy nhất trong thế gio71i của người, tựa như người chính là con tàu độ tôi thoát ra bể khổ.

Nếu lúc đó tôi có một tấm vé tàu,

Liệu người sẽ đi cùng tôi chăng?


Mới đó mà đã 5 năm. Hôm nay show của Thâm Thâm lên sóng, cậu hát bài “Gặp nhau chi bằng hoài niệm” với thầy Tôn Nam. Bài này vốn không phải gu Shi, nhưng bản phối này lại rất thú vị. Shi chưa xem chương trình này, chỉ nghe vài bài riêng của Thâm Thâm, đặc biệt tìm nghe “Đào hoa nặc”, “Cung dưỡng ái tình”, và “Chốn sương mù”. Hôm nay tìm tài liệu viết bài cho SHX thì cũng nghe bài “Năm tháng” của cậu hát với cô Hoàng Kỳ San, và “Yesterday” hát với Jay Park. Vòng lại nghe bài này, không thể không cảm thán: đúng là chỉ khi hát với những người dày dạn kinh nghiệm hát cũng như trải nghiệm cuộc sống thì Thâm Thâm mới không còn là người “gánh” team.