Tags
( hai )
Khi Vương Tích về, Châu Thâm đã nằm ngủ say trên sô pha.
Ánh đèn màu cam trải đều trên gương mặt cậu, có lẽ ngủ không ngon giấc, ánh sáng chiếu xuống trên vầng trán khẽ nhíu, tạo ra vài vệt bóng mờ.
Thân hình Châu Thâm nhỏ nhắn hơn đàn ông bình thường rất nhiều, nên khi mặc những bộ đồ oversized, nằm cuộn tròn một góc trên sô pha, khoảng rộng của quần áo bao bọc lấy cậu như một chú búp bê lông xù.
Những khi tỉnh táo, lúc nào cậu cũng chưa nói đã cười, đôi mắt tròn tròn khoé miệng cong lên, gương mặt tràn đầy ý cười xinh đẹp rạng rỡ; nhưng khi im lặng thì lại như bây giờ, mà khi im lặng thì lại mỏng manh như cánh ve như thế này, làm cho người ta không nhịn được muốn ôm một cái.
Thế là Vương Tích cởi áo khoác, rón rén lại gần, rón rén ngồi xuống rìa sô pha, rồi lại rón rén ôm cậu vào lòng mình.
Chóp mũi nháy mắt tràn đầy mùi hương quen thuộc, thỏa mãn xong anh bắt đầu thầm phỉ nhổ chính mình:
Thế mà mình lại cứ đắm chìm mà chẳng chút miễn cưỡng.
Từ thể xác đến tâm hồn.
Anh tỉ mỉ ngắm nhìn gương mặt cậu đang say ngủ, đôi môi Châu Thâm hơi mỏng, sống mũi cao thẳng, không tính là tuyệt đẹp hay xuất chúng thế nào, cũng không tính là sắc nước hương trời, nhưng đôi mắt tinh anh và đôi tai xinh xắn hoàn toàn cân bằng khuyết điểm này, cộng thêm tính cách hoạt bát dễ mến và giọng nói trong trẻo êm tai của cậu, khiến người ta dễ dàng lướt qua nhan sắc bình thường của cậu, ngược lại say mê sự đáng yêu và thanh lịch của cậu.
Anh nhắm mắt lại, khẽ mấp máy môi, khẽ khàng lướt trên gương mặt cậu, dịu dàng như gió.
Yết hầu cũng thoáng cử động.
Rất muốn hôn cậu ấy.
Nhưng lại sợ đánh thức cậu dậy.
Cũng sợ làm cậu sợ hãi.
Cậu có thể hi hi ha ha như không có gì xảy ra với người khác, có thể ồn ào với các anh em hồ Mai Khê, cũng có thể đùa với A Vân Ca, một người có nhiều gương mặt đến nỗi tưởng như có thể tạo thành một chiếc bánh crepe ngàn lớp, “Hát bài ‘Người đàn ông ấy’ với em đi”, nhưng Vương Tích biết, Châu Thâm tinh tế, nhạy cảm, cảnh giác hơn người bình thường rất nhiều, ngay cả trong vô thức cũng sẽ không dễ dàng hạ thấp sự đề phòng.
Hơn nữa cậu còn nổi nóng rất dữ mỗi khi thức giấc.
Giống như một chú mèo con xù lông, nhe răng trợn mắt xòe bộ móng sắc bén, hung dữ lắm.
Vương Tích cười nhẹ lắc đầu, nói ra sợ cũng chẳng ai tin, một Vương Vũ Cương không sợ trời không sợ đất, đi đến đâu cuồng phong theo đến đó, A đến nghiêng trời lệch đất, vậy mà cũng có lúc lo được lo mất.
Ôm ấp hồi lâu, cuối cùng anh cũng chỉ nhắm mắt lại, mặt kề mặt, trán kề trán, khẽ thở dài:
“Tiểu Thâm Thâm của tôi…..”
