Lưu lại để không lạc mất.
Nguồn: Mia san Mia
Tôi nói chung ko thích Tiên Chanh lắm, đọc Công chúa cầu thân tới đoạn drop chờ xuất bản tôi cũng ko đủ kiên nhẫn đọc tiếp, Bản sắc thục nữ cũng bỏ nửa chừng, Ai là của ai đọc xong chẳng có chút xíu ấn tượng nào để lại, nói chung không đánh giá cao Tiên Chanh.
Đọc A Mạch tòng quân, ban đầu chỉ để test xem có nên mua truyện in hay ko, cuối cùng đọc 1 lèo 3 ngày hết truyện (thiếu 2 ngoại truyện nữa chưa đọc). Đánh giá chung A Mạch tòng quân cũng ko phải quá xuất sắc, còn xa mới sánh được với những truyện như Bộ Bộ kinh tâm, Cho anh nhìn về phía em, đọc nhiều khi cũng lướt qua những chỗ cảm thấy dài dòng, thế nhưng lại có một cá tính rất riêng khiến tôi ko thể kìm lòng mà viết vài dòng.
Đây là một câu chuyện biến thể từ tình huống truyện Hoa Mộc Lan, kể về một cô gái giả trai tòng quân giết giặc, nhưng tôi nghĩ Hoa Mộc Lan nếu có viết thành tiểu thuyết cũng chỉ lâm ly được đến thế này mà thôi. Nhân vật chính của chúng ta là một cô gái mà từ đầu tới cuối truyện chưa từng coi mình là con gái. Cốt truyện của chúng ta xoay quanh toàn bộ là bài binh bố trận, tranh giành giang sơn lãnh thổ. Lý tưởng của chúng ta ở đây tuy nhiên lại chẳng phải chủ nghĩa anh hùng cá nhân hay tập thể, chẳng qua là hoàn cảnh đưa đẩy thì Vi Tiểu Bảo cũng trở thành anh hùng thôi. Các tuyến nhân vật của chúng ta cũng chẳng có ai gọi là xuất chúng, cần hồ ly lập tức có hồ ly, cần hổ báo lập tức có ngay hổ báo, chẳng qua tất cả chỉ là 1 ván cờ lúc này 1 bên chiếm thiên thời, lúc sau bên kia lại dành địa lợi, giằng co nhau mãi cũng phải có 1 bên thắng.
Ban đầu tôi cho rằng A Mạch tòng quân có 1 điểm yếu là chưa phân tích rõ ràng và khai thác được lý do chân chính A Mạch phải tòng quân, phải leo lên địa vị Nguyên soái rồi lại từ bỏ cơ hội trở thành “Thiên cổ nữ đế” trở thành một thường dân. Thế nhưng suy nghĩ kỹ lại, hồ đồ với cái lý do ấy, thật ra lại khiến câu chuyện diễn ra thanh thản, khai thác triệt để sự đơn giản trong chuyện tình cảm và đẩy được sự biến ảo của các cuộc chiến tranh lên tới đỉnh cao của nó, vô cùng khốc liệt, vô cùng tàn nhẫn, mà người gây ra tất cả chỉ là một người con gái ngoài 20 – tưởng vô lý lại trở nên hoàn toàn hợp lý.
Cái hay của Tiên Chanh ở đây là việc tạo ra rất nhiều những hình thái của tình yêu trá hình dưới chuyện quân cơ chiến trận. Đọc hơn 150 chương truyện, chỉ toàn thấy kể chuyện A Mạch tòng quân, ấy thế mà khi truyện kết thúc, điều duy nhất tôi có thể kể cho các bạn, lại là chuyện tình yêu của A Mạch và các chàng soái ca.
Không dưới 1 lần tôi nghĩ Tiên Chanh đang viết Đam mỹ trá hình. A Mạch của cô thật quá nam tính. Quả thật cũng có vài lần lộ cái này cái kia, vài lần mặc đồ con gái, nhưng ngay cả thời điểm nàng chìm trong thân phận nữ nhi trong phủ Hầu gia ở Thành Đô, tôi vẫn chẳng thấy nàng có chút nữ tính nào. Phong thái, cách ăn nói, thái độ của nàng đều toát lên vẻ nam tính rất rõ nét. Là một nữ nhân giả nam, nàng chưa bao giờ sử dụng nhan sắc hay chân thân của mình để hành sự (ngoại trừ trước mặt Trần Khởi). Toàn bộ cách giải quyết vấn đề, đối mặt với các tình huống phát sinh, A Mạch đều hành xử theo cách của đàn ông, khi cần thì ti bỉ vô sỉ, khi khác thì hào sảng phóng khoáng, lúc lại tàn nhẫn tuyệt tình, nhưng tuyệt không có chút tư tình nhi nữ thường tình.
A Mạch nhận rằng nàng từng yêu 2 người đàn ông, 1 là Trần Khởi, 2 là Thường Ngọc Thanh, một người chính là dùng thân phận tiểu nữ nhi mà yêu, một người, chính là A Mạch của tuổi trưởng thành. Tình yêu với Trần Khởi cuối cùng biến thành lòng hận thù, biến thành lý do khiến nàng từ bỏ làm một người con gái, tất cả chỉ để trả thù anh ta. Thế nhưng, khi tiểu nữ tử A Mạch thật sự biến mất trong đội quân Giang Bắc, thay vào đó là Mạch tướng quân khiến Bắc Mạc kinh hoàng, thì mối hận ấy dường như đã trở thành quá khứ. A Mạch đối với Trần Khởi đến cuối cùng, không hận, cũng chẳng còn yêu, chỉ còn là một mảnh quá khứ xa xôi nàng đã sớm không còn muốn nhớ.
A Mạch đối với Thường Ngọc Thanh lại là từ hận biến thành yêu. Ai bảo đó là người duy nhất luôn khiến nàng nhớ rằng mình là nữ tử, là người luôn không nhẫn tâm mà bị nàng lừa gạt hết lần này tới lần khác, ngoài miệng thì ác, hành động thì hung bạo mà kết quả lúc nào cũng là cứu nàng một mạng. Chỉ có điều, Thường Ngọc Thanh là người Bắc Mạc, mà giữa 2 người là hàng vạn quân binh đã chết giữa hai bên. Giữa họ, không phải sự phân cách giữa 2 quốc gia, tộc nhân, mà những anh em, đồng đội thân thiết đã chết dưới bàn tay người kia, ngày ngày, đêm đêm vẫn nhắc nhở họ không thể quên mối thù của mình.
Bên cạnh A Mạch còn một người đàn ông nữa, người mà tôi cũng không dám chắc nàng cuối cùng có lựa chọn anh ta hay không, là Đường Thiệu Nghĩa. Nếu hỏi A Mạch, người nàng tin tưởng nhất là ai, chính là Đường Thiệu Nghĩa, người nàng kính trọng nhất là ai, cũng sẽ là Đường Thiệu Nghĩa, người nàng có thể đối xử chân thành nhất, vẫn là Đường Thiệu Nghĩa. Nàng đối với anh ta, chưa từng có cái gọi là chi ái, nhưng lại trọn vẹn 2 chữ chi tình. Vào cái giây phút khi nàng lặng người trước bức thư để lại của Đường Thiệu Nghĩa: “Ngươi phải ra chiến trường, ta đi tới thay ngươi; ngươi muốn tấn công thành trì, ta đi đoạt thay ngươi”, nếu nói nàng bắt đầu yêu vị đại ca này, tôi cũng hài lòng mà chấp nhận.
Người cuối cùng ở bên cạnh A Mạch, là Thương Dịch Chi. Với người này, nàng là không dám yêu. Ban đầu là sợ người ấy, đến sau này là dựa vào người ấy để dành lấy binh quyền. Càng gần gũi, nàng lại càng e sợ, bởi nàng biết người đó sẽ không vì nàng làm bất cứ điều gì, cũng biết rằng người ấy có thể dung nàng, cũng có thể diệt nàng, còn tình yêu, dù người ấy có thể cho nàng, nhưng nàng lại không bao giờ có thể nhận. Khi đang đọc, tôi thấy rất buồn, vì hai người đó không thể ở bên nhau, buồn vì A Mạch không có chút tình cảm nào với Thương Dịch Chi. Nhưng đến cuối, tôi lại thấy thật may vì điều đó. Bởi A Mạch dù có yêu Thương Dịch Chi cũng không nên, không thể ở bên anh ta, nếu để nàng yêu người này, chẳng qua, sẽ thêm một câu chuyện bộ bộ kinh tâm, khiến tôi phải đau tới tận tâm phế, truyện theo kiểu đó, 1 Nhược Hy là quá đủ rồi.
Hết chuyện tình yêu của A Mạch, tới lượt các soái ca lên sàn. Chúng ta có 4 vị soái ca yêu A Mạch: Trần Khởi – chủ tướng quân Bắc Mạc tấn công Nam Hạ, Thường Ngọc Thanh – Sát tướng quân Bắc Mạc, Thương Dịch Chi – chủ tướng quân Giang Bắc, sau này là hoàng đế Nam Hạ, và Đường Thiệu Nghĩa – tướng quân Nam Hạ. Mỗi người này khi mới xuất hiện đều vô cùng mờ nhạt và khác hẳn những gì sau đó họ thể hiện. Không ai ngờ vị quan binh trẻ tuổi bắt giữ A Mạch trong thành Hán Bảo đó lại trở thành huynh đệ tốt nhất của nàng. Cũng không ai ngờ vị tướng phương Bắc từng bắn một mũi tên xuyên giáp trụ của A Mạch trên tường thành Hán Bảo sau này lại yêu nàng. Càng không ngờ “Bại hoại tướng quân” Thương Dịch Chi hóa ra lại là một vị tướng tài ba đã biến A Mạch từ một tên tiểu tốt tham sống sợ chết thành đại anh hùng Mạch Tuệ.
Tôi muốn nói về Thương Dịch Chi trước tiên, đây là nhân vật tôi thích nhất, cũng là vị soái ca đáng thương nhất của truyện. Tôi thật sự rất rất thích tính cách của Thương Dịch Chi, tuyệt tình nhưng không vô tình, tàn nhẫn nhưng không lạnh lùng, xảo quyệt nhưng lại thẳng thắn. Không thể phủ nhận tình yêu của chàng dành cho A Mạch, nó rõ ràng đến mức Lâm gia tìm mọi cách để tiêu diệt A Mạch nhằm bảo vệ ngôi vị hoàng hậu của con gái mình, thế nhưng chính bản thân chàng chưa từng thừa nhận yêu nàng. Chàng yêu chính là toàn bộ con người A Mạch, không phân nam nữ, chàng yêu chính là một A Mạch ngày một kiên cường, trưởng thành trong quân doanh, một A Mạch không giữ thể diện chỉ giữ mạng, một A Mạch dũng cảm đầy mưu mẹo trên chiến trường. Chính vì yêu nàng, vì muốn nàng được tự do, Thương Dịch Chi đã để nàng lại quân doanh, đặt hết gánh nặng này đến gánh nặng khác trên vai nàng, đối xử với nàng đôi lúc vô cùng tàn nhẫn. Thế nhưng, càng yêu, chàng càng đẩy nàng ra xa mình, không ngừng lợi dụng nàng như một quân cờ trong trận chiến tranh dành quyền lực, sẵn sàng đưa nàng ra thành con mồi, bỏ rơi nàng không hề luyến tiếc. Chỉ có điều, nếu không hiểu nàng, không tin tưởng vào tài năng, dũng khí và sự liều lĩnh của nàng, liệu Thương Dịch Chi có thể đối xử với nàng theo cách ấy không? Có thể giao toàn bộ gánh nặng ở phương Bắc cho nàng hay không? Đôi khi, yêu không cần thiết phải là sống chết vì nhau, tôi thích Thương Dịch Chi, chính là vì chàng càng yêu lại càng nhẫn tâm, càng yêu lại càng vô tình như vậy.
Cũng vô cùng tàn nhẫn, vô cùng thủ đoạn đối với A Mạch, còn có Thường Ngọc Thanh. Tôi không thích anh ta lắm, vì đó là tình địch trực tiếp của Thương Dịch Chi. Nhưng tôi phải công nhận một điều, A Mạch không thể không yêu Thường Ngọc Thanh, vì người anh ta yêu, chính là phần nữ tính trong A Mạch. Thường Ngọc Thanh là một nhân vật đầy những mâu thuẫn. Càng yêu “nữ tử” A Mạch bao nhiêu, anh ta càng căm hận “tướng quân” Mạch Tuệ bấy nhiêu. Con người đó cứ lúc nào ở bên cạnh anh ta, lại tràn ngập hương vị nữ nhân, khiến anh ta bị lừa mà vẫn thấy ngọt ngào, biết phải hạ thủ mà không thể dứt tình. Đến lúc rời xa anh ta, lại trở thành cơn ác mộng trở đi trở lại, khiến từng chút từng chút niềm kiêu hãnh của anh ta bị hủy hoại, cuối cùng không cam tâm từ bỏ giang sơn, mà vẫn phải chấp nhận làm bại tướng dưới tay người anh ta yêu nhất. Xét cho cùng, vẫn là anh hùng khó qua ải mỹ nhân. Dù không cam tâm, nhưng nếu cuối cùng anh ta có thể từ bỏ quốc gia của mình, làm bạn cùng A Mạch phiêu bạt nam bắc, tôi cũng không lấy làm phiền, bởi đó là người duy nhất khiến A Mạch cảm nhận được sự mê đắm của tình ái.
Nếu Thường Ngọc Thanh yêu mặt nữ nhi của A Mạch, Đường Thiệu Nghĩa lại yêu phần nam tính trong A Mạch. Trớ trêu thay, người đối xử với A Mạch tốt nhất lại chính là vị đại ca này. 2 người kia, một người là đối thủ trên sa trường, một người luôn đẩy nàng lên đầu sóng ngọn gió, chỉ có Đường Thiệu Nghĩa là người đã cùng nàng đồng cam cộng khổ, coi nàng là người anh em tốt, đối xử với nàng hoàn toàn chân tình và nhiệt thành. Ban đầu, anh ta là người khó thành đôi với A Mạch nhất, nhưng cuối cùng, người A Mạch đi tìm ở cuối truyện lại là anh ta, là vì sao? Đường Thiệu Nghĩa là một người đơn giản. Anh ta hoàn toàn không có chút tâm cơ nào với A Mạch, chỉ luôn dành cho nàng sự quan tâm và chăm sóc. Đáng ngạc nhiên là suốt một thời gian dài, Đường Thiệu Nghĩa không hề nhận ra A Mạch là nữ. Thế nhưng nhờ điều đó, anh ta có thể yêu A Mạch một cách tự do và đơn thuần nhất. Cũng vì thế, mà A Mạch không thể bỏ rơi anh ta, người nửa điểm cũng không có lỗi với nàng, ngược lại vì nàng đã hy sinh quá nhiều. Người xứng đáng nhất dành được tình yêu của A Mạch, chính là người này.
Cuối cùng là Trần Khởi, tôi hơi gượng ép khi tính cả anh ta vào. Đất diễn của anh ta không nhiều, chẳng qua xuất hiện làm một cái lý do để A Mạch tòng quân. Anh ta đến cả tư cách làm nam phụ cũng phải xếp hàng sau mấy vị quân gia như Từ Tĩnh, Trương Sinh, Trương Sĩ Cường, Lâm Mẫn Thận, Lý Thiếu Hướng. Thật sự con người của Trần Khởi quá mờ nhạt, tàn nhẫn không bằng Thương Dịch Chi, nhu tình lại thua Thường Ngọc Thanh, chân thành thì càng không đáng nhắc tới, nhưng thiếu anh ta thì A Mạch tòng quân có lẽ chẳng biết bắt đầu từ đâu. Tình yêu của anh ta dành cho A Mạch mãi mãi dừng lại ở tuổi thơ 8 năm đáng hận nhất của anh ta. A Mạch mãi mãi là tiểu nữ tử năm xưa dưới bóng cây hòe từng ước hẹn với anh ta. Ôm ấp ký ức đó, tới lúc tỉnh lại nhận ra Mạch Tuệ, ngay tới lý trí để cầm quân chinh phạt cũng chẳng còn, lấy gì thắng được nàng? Trần Khởi cuối cùng đã thua triệt để, cả tình yêu và quyền lực.
Chuyện A Mạch tòng quân không đưa ra lựa chọn của tác giả, mà mỗi người đều có thể chọn cho mình một vị nam chính. Trái tim tôi đã chọn Thương Dịch Chi, vì chỉ có chàng đã yêu A Mạch trọn vẹn cả phần nam và phần nữ, trong khi 2 người kia, mỗi người chỉ có thể yêu 1 nửa con người A Mạch. Cho dù lựa chọn này khó thành hơn Thường Ngọc Thanh hay Đường Thiệu Nghĩa, tôi vẫn chọn Thương Dịch Chi, vẫn sẽ ôm cảm giác tiếc nuối đến cùng vì mối tình đơn phương của chàng.
Đọc “Thái tử phi thăng chức ký” thì cũng biết cuối cùng A Mạch và Thương Dịch Chi chọn ai. Mà với Thương Dịch Chi, chọn như thế nào cũng là nuối tiếc.
28/03/2023, phim vẫn chưa thấy mặt mũi đâu, mặc dù đã quay từ 2021.




