Dứt lời, Yến Nhị cô nương vẫn mỉm cười như cũ, rồi lại nói khẽ qua kẽ răng với Yến Ngũ cô nương: “Em sống thoải mái chán quá đúng không, hay là sợ mẫu thân ở trong cái nhà thuận buồm xuôi gió quá?”
Yến Ngũ cô nương cúi đầu, nàng có nuông chiều mấy cũng nhìn ra được sự va chạm của Yến lão thái thái và sự công kích của Yến Tam thái thái đối với Yến Đại thái thái. Trước đây cũng không ít lần vì ngôn hành của nàng mà liên luỵ Yến đại thái thái bị Yến lão thái thái tìm cớ và bị Yến Tam thái thái châm chọc mỉa mai. Yến lão thái thái thương nàng không giả, nhưng sự thương yêu này lại thế nào cũng không thể khiến lão thái thái yêu ai yêu cả đường đi lối về mà khoan dung hơn với mẫu thân, còn nàng thì có được nâng niu đến mấy cũng tuyệt đối không dám đi vuốt râu hùm lão thái thái.
Thấy Yến Nhị cô nương đã tiếp tục tiến về phía trước, Yến Ngũ cô nương không cam tâm hung hăng trừng Yến Thất và Thôi Hi, nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ: “Đừng tưởng tôi không biết chuyện hai người lén lút!” Dứt lời liền mau chân đuổi theo Yến Nhị cô nương.
Yến Thất đứng bên cạnh hộc máu ba thước: Ông đây với Thôi Tiểu Tứ có chuyện gì hả cô đứng lại nói rõ hẵng đi chứ! Còn đám bác gái kia mấy người nhìn sang với ánh mắt gì đấy?! Cười ra được kiểu dâm mà không đãng cũng làm khó mấy người quá rồi!
Mối nghiệt duyên với Tứ thiếu gia nhà họ Thôi, Thôi Hi này, thật ra Yến Thất cũng không muốn. Hai nhà kết giao thân thiết mấy chục năm như một ngày, qua lại như vào phòng mình, con cái hai bên chơi với nhau từ nhỏ đến lớn thì cũng hết sức bình thường thôi! Ngặt nỗi từ nhỏ, Thôi Tiểu Tứ đã không được khoẻ mạnh, lão hòa thượng nói phải nuôi như con gái đến khi mười hai tuổi. Thế nên bạn nhỏ Yến Thất không biết gì, tám tuổi đến nhà người ta chơi mệt liền thoải mái phóng khoáng cùng người ta lên giường ngủ trưa ngủ với người ta luôn. Người lớn hai bên sau khi biết chuyện liền giỡn muốn cho hai đứa hứa hôn, may mà vợ chồng Yến Nhị đều ở biên cương không ai hùa vào, việc này mới thành chuyện đùa, nói nói rồi thôi. Chỉ là không biết mẹ nó ai miệng rộng lại đồn chuyện này ra ngoài, ai thân thiết với hai nhà họ đều nghe nói về việc đính ước này. Mỗi khi thấy Yến Tiểu Thất chơi chung với Thôi Tiểu Tứ, một đám quý bà nhàn rỗi sinh nông nỗi cứ cười đùa ám chỉ đủ kiểu. Làm khó các bà chỉ một xì căng đan xào bao nhiêu năm vậy mà còn chưa chán, rõ ràng ai cũng biết đó chỉ là giỡn mà vẫn nhiệt tình vây xem không biết mệt, nhưng đáng ghét nhất chính là Yến Tiểu Cửu! Không chỉ cứ mãi lấy việc này ra trào phúng mà còn hay viết thư cho Yến Nhị thái thái, đến mức lâu lâu bà lại gửi thư cho Yến Thất hỏi tình hình Thôi Tiểu Tứ người ta, nghiễm nhiên đã xem Thôi Tiểu Tứ là con rể nhà mình.
Đối với việc này, đương sự còn lại Tiểu Tứ gia nhà họ Thôi Thôi Hi căn bản chẳng bận tâm gì cả, “Dù sao ta cũng không thích con gái.” Cậu nói.
Yến Thất: “A?”
“Cô không tính.” Thôi Hi nói.
Yến Thất: “……” Không thấy vui chút nào luôn.
Đại bộ phận khách khứa đều đã nghe nói về tai tiếng của Yến Thất và Thôi Tứ cùng với sự đỏng đảnh của Yến Ngũ hơn nữa đã quen từ lâu, không ai thật sự đi lấy mấy câu nói trẻ con đó mà bàn tán, trước mắt thì lo việc xã giao nhà mình mới là quan trọng nhất. Một đám khách khứa ồn ào chúc thọ ông cụ Thôi, sau đó lần lượt ngồi xuống, ăn tiệc uống rượu, huyên náo gần một canh giờ mới dần kết thúc.
Nhưng bữa tiệc này chỉ là mở đầu cho buổi mừng thọ hôm nay. Dùng bữa xong, các vị khách sẽ tập thể dời bước về một nơi khác, có thể nhìn thấy một sân khấu hí kịch vây quanh bởi một hàng ghế trúc. Uống rượu xem tuồng chính là phần thứ hai của bữa tiệc.
Nam nữ vẫn chia ghế vòng trái, phải, ở giữa là ông cụ chủ nhà và những người có địa vị. Đầu tiên chọn mấy tuồng diễn cho nóng sân khấu, có “Tường chi nghênh thọ”, “Tử cô chiếm phúc”, “Ngọc Đường Xuân”, “Yên Chi Tuyết” và “Hà Châu Phối”, rất mau đã hát ê ê a a. Đàn ông uống rượu, phụ nữ uống trà, trên bàn có trái cây bánh ngọt, vừa rồi trong tiệc chưa ăn no thì vừa khéo có thể nhân dịp này điền bụng. Yến Thất ăn một chiếc cam lộ tô, ăn một chiếc hải đường tô, lại ăn bánh xương gà với bánh hạt dẻ thầu dầu, uống bốn năm chung trà xanh nóng hổi thơm phức mới cảm thấy no nê, lấy khăn lau miệng, chống cằm bắt đầu nghe diễn.
Nghe hiểu hay không không biết, dù sao cũng rất náo nhiệt. Phần này diễn xong liền có người hầu Thôi phủ cầm một chiếc khay lớn vung tiền xu về phía sân khấu như thiên nữ tán hoa, sau đó đám đông vây xem bọn con hát tranh nhau nhặt tiền cười ha hả.
Yến Thất nhìn sang chỗ khác, thấy Thôi lão thái gia đang ngồi chính diện “khán đài”. Thật ra người ta cũng không tính là già, hôm nay là chỉnh thọ 50 tuổi, người xưa thành thân sớm, chỉ cần không đoản mệnh thì tứ đại đồng đường ở đâu cũng có.
Bên cạnh Thôi lão thái gia ngồi vài ông cụ trông khá uy nghiêm, hẳn là các vị quan tới chúc mừng. Cạnh bên nữa là Yến Tử Khác, không chuyện trò với người khác, cũng không xem con hát giựt tiền, một tay chống cằm một tay nâng chung rượu, vẻ mặt bình thản nghe một chiếc đầu to đang nói chuyện bên tai.
Kiều tri phủ thân là quan phụ mẫu kinh thành này thì vất vả hơn quan ngoài kinh nhiều. Trong kinh, hễ có vị quan nào chức cao hơn ông làm thọ, thì chỉ cần quan hệ không phải quá xa lạ thì ông chắc chắn phải đích thân đến nhà chúc mừng, bằng không thì phải tặng một phần quà mừng, ai bảo ông là “phụ mẫu”. Giờ phút này, hai hàng lông mày chữ bát đang liếng thoắng nước miếng tung bay, lại chẳng biết Yến Tử Khác có nghe được vào tai không.
Lại dời tầm mắt, Yến Thất liền thấy trong những nam khách đối diện, Yến Cửu thiếu gia đang ôm tay ngồi bên cạnh Yến lão thái gia, vẻ mặt già dặn, rũ mắt nhìn xuống. Nhớ thứ này thích người hát thanh y [3] trong ban nhạc Trình gia gọi là Trình Ngọc Lâu gì đó thì phải, hôm nay Trình Ngọc Lâu hình như không đến, thứ này chắc thất vọng lắm. Còn nhỏ đã đu idol, lại còn đu một oppa.
Lại dời sang bên cạnh, cách mười mấy chỗ, Thôi Hi đang lười biếng tựa lên bàn trà, khuôn mặt trắng như ngọc mang vài phần mệt mỏi vừa khỏi bệnh. Yến Thất nhớ đến bức thư cậu gửi cho mình, hình như là vì mùa đông khắc nghiệt lại rơi vào chiếc hồ trong nhà, mắc thương hàn một trận, suýt nữa tiêu luôn. Tiếc là trước Tết sau Tết nhà họ Yến ai cũng bận, không ai sang Thôi phủ chơi cả. Nghe Thôi Hi bệnh cũng chỉ phái một người hầu chức cao qua thăm hỏi, tặng ít thuốc men bổ dưỡng mà thôi, đằng nào cũng chỉ là một đứa nhỏ, không đáng làm rùm beng. Yến Thất không có ai đưa đi, đương nhiên cũng không thể một mình đến thăm được. Hôm chúc Tết thì thật ra có đến một lần, nhưng ngặt nỗi lúc ấy đông quá, ai cũng chỉ ngồi một chốc rồi đi, lại càng chẳng có cơ hội gặp cậu lúc ấy còn đang đau ốm.
Thôi Hi cũng nhìn thấy Yến Thất, vượt núi băng sông mỉm cười với nàng. Bên bàn nữ quyến không ít người đang thầm chú ý cậu, thấy thế liền theo ánh mắt quay đầu lại tìm, chỉ tìm thấy một vị phu nhân mập mạp đang đưa một miếng bánh hoa hồng chín lớp [4] vào miệng.
[1] Màu hồng tím:

[2] Gương xuyên sáng: (Đọc thêm ở đây)

[3] Thanh y: là tên gọi chung cho các nhân vật chính trong loại hình đán, các nhân vật thường có tính cách yểu điệu, trang nhã như tiểu thư hay quý phu nhân. Khi biểu diễn thường sẽ mặc áo xanh (thanh y), vai diễn thiên về hát, thoại lời theo vần điệu. (Nguồn: Facebook)
[4] Bánh hoa hồng chín lớp:

Chương 34
Bạn ơi, bộ này bạn ko làm tiếp nữa ạ?
Mình có ghi là sẽ vẫn làm á, nhưng mình làm chậm lắm, nhà nào muốn làm thì cứ làm lại từ đầu. Mà với lại cũng không thấy ai nhắn nhe gì nên mình nghĩ chắc cũng k có ai đọc nên cứ từ từ làm á.