Tags

4.
Dọc đường Xuyên Tử đã đăng hình chụp chung. Ngoài Đại Long, tất cả mọi người đều bình luận bên dưới, còn kéo các anh em khác tương tác. Nhưng lúc chụp hình Vương Tích không ở đó, cho nên Lí Kì lại tag Vương Tích bên dưới.
Đến đây, hoàn thành nhiệm vụ, thời gian còn lại xem như có thể nghỉ ngơi chút.
Bọn họ gọi mấy chai rượu, mỗi phòng để hai bộ bài. Mùi thuốc lá và rượu Tây quyện lại khuếch tán trong phòng, nhạc jazz dìu dịu được bật lên, đèn hành lang mở thật tối, độ sáng có thể nhìn thấy tất cả nhưng rất lờ mờ.
Xuyên Tử nhìn quanh, gọi điện thoại kêu thêm hai người quen đến, mắc công ai mệt đi về thì không đủ tay bài. Mà không thì có thêm hai người xem chiến tán gẫu cũng sẽ thú vị hơn một chút.
Châu Thâm ngồi trên chiếc sô pha vải xem điện thoại lướt Weibo, vị trí rất gần cửa sổ, cách biệt với nơi nồng nặc mùi thuốc lá kia.
Cậu cúi đầu thoải mái cuộn mình trong góc, như một chú mèo đen nhỏ đang trong trạng thái chờ, không công tính nhưng cũng chẳng cởi mở.
Hai người bị kêu qua rất nhanh đã tới. Vương Tích nhìn thử, quả thật chẳng quen biết. Xuyên Tử quen là vì trước đây từng giúp họ biên khúc, Đại Long lại từng gặp vài lần, nhưng không quen thân. Nhưng cũng chẳng sao, đã có người mời thì chắc chắn là có thể tin tưởng, chơi một hồi là thân thôi.
Nhưng tất cả đều không ngờ Châu Thâm không nói không rằng vậy mà lại rất thân thiết với hai người họ, nghe nói chuyện thì hẳn đã follow nhau lâu rồi. Châu Thâm được họ rất tự nhiên ôm vào lòng, còn bị véo má chọc ghẹo một phen. Chơi giỡn một hồi, cậu khéo léo lách mình thoát khỏi vòng kềm kẹp của những người cao to, trốn ra ngoài.
“Ai da mấy người chơi đi, tui muốn lướt điện thoại một hồi, mệt thì đi ngủ!”
Cậu nhào lên sô pha nằm thật, mọi người cũng không túm cậu lại đánh bài. Châu Thâm giống như trời sinh không hợp tham gia thể loại cạnh tranh giải trí về đêm cho người lớn này. Lúc trước lâu lâu cậu ngồi chơi một ván, cầm bài chơi vừa dở vừa chậm. Cậu còn không biết tính bài, chơi thua thì mặt dài thượt, làm như mọi người hùa nhau ăn hiếp cậu vậy. Những người khác thấy khi đang chơi cậu hay làm vẻ mặt ngơ ngác, cũng chẳng thể nổi giận hay nóng nảy với cậu, ai cũng phì cười.
Nhưng mỗi khi đến lúc đó thì ván bài lại trở thành dễ thương, mọi người đều không thể thoải mái ăn nói xả stress nữa. Châu Thâm tinh tế cảm nhận được sự đường đột của mình trong chuyện này, mà cậu vốn cũng không thích chơi bài gì mấy, nên sau này đều tự giác rút lui.
Tất cả mọi người đều đang chơi, cậu không có gì làm, nằm trên sô pha cũng không ngủ, chỉ im lặng ở đó. Có ai đi tới hay nói giỡn với cậu thì cậu liền giỡn với người ta, như một chú mèo con màu đen ngoan ngoãn đang chờ được ve vuốt.