Tags

, ,

2. Biển đèn

Khi quyết định từ bỏ ngành y, Châu Thâm chưa bao giờ nghĩ mình sẽ hot, hoặc nên nói là sẽ hot đến mức này.
Thanh Nhập Nhân Tâm kết thúc xong, độ hot của Châu Thâm tăng vọt, thậm chí còn dậy lên một “làn sóng” trong giới nhạc thính phòng, có rất nhiều ekip chế tác opera, nhạc kịch quốc tế đều chìa cành ô liu cho Châu Thâm.

“Vài thập niên qua, giới nhạc thính phòng luôn một mực tìm những cơ hội và cách thức để quảng bá về nó —— hoặc nên nói là tìm cách phá vỡ sự ngăn cách giữa âm nhạc thính phòng với đại chúng. Trên con đường hiện thực hoá này, Châu Thâm có thể được xem là một nhà nghệ thuật vô cùng thành công. Anh đã thành công dung hợp kĩ thuật hát opera và nhạc thịnh hành, giúp âm nhạc thính phòng có thể phát huy giá trị lớn nhất của nó, giúp nó trở nên hiện đại. Đáng quý hơn chính là, chất giọng thiên thần của Châu Thâm có thể giúp người ta quên đi tất cả hiện thực, tựa như đặt mình vào một chốn đào nguyên mộng mơ vậy.”

Thời gian quả đúng là một thứ thật tốt, nó có sức mạnh hoà tan hết tất cả những khúc khuỷu. Nó khiến người ta từ gọi cậu là “nữ thần”, hay thậm chí chửi “gay”, đến ca tụng cậu là “nghệ thuật gia vượt thời đại”.
Đương nhiên, Châu Thâm cũng chưa từng nghĩ có một ngày cậu sẽ hoàn toàn mất đi tự do. Đám paparazzi có mặt mọi lúc mọi nơi, những ánh mắt sắc bén không lúc nào không túc trực trên người cậu….. 

Cậu bỗng nhận ra mình giống như một con dạ oanh trong lồng sắt. Tất cả mọi người đều ca ngợi giọng hát của cậu, nhưng lại chẳng ai nghe được tiếng kêu từ sâu đáy lòng.

Trên sân thượng, gió đêm tháng mười đã mang theo hơi lạnh.
“Thêm chai nữa.” Châu Thâm lại lấy bên cạnh một chai rượu, huơ huơ trước mặt Trịnh Vân Long, “Nào, Long ca.”
Trịnh Vân Long híp mắt, lấy chai rượu khỏi tay Châu Thâm, “Đừng uống nữa, đau họng đấy.”

“Không sao mà, dù sao thì…….. concert……… cũng xong rồi………”
“Dù sao………”
“Đừng uống nữa, ngoan.” Trịnh Vân Long dọn hết chai đầy chai rỗng qua một bên, “Anh đi pha ít trà cho cậu nhé?”
“Khỏi……. Em không uống trà………” Châu Thâm giơ tay túm Trịnh Vân Long đang nhổm dậy lại, hai tay ghì trên vai anh, lảo đảo đứng lên.

Trong đêm, những ánh đèn đô thị xa xôi như dính chùm vào nhau, tựa như một hồ nước dưới ánh mặt trời, óng ánh một lớp màu vàng vụn vỡ. 

“Đẹp quá.” Châu Thâm cảm khái.

“Đứng đây nhìn thành phố mình đang sống, thật sự có cảm giác như mình chính là một vị thần, có thể nắm giữ hết tất cả vận mệnh trong tay.”
Trịnh Vân Long nhìn theo ánh mắt cậu, cũng thấy biển đèn gắn liền chân trời với mặt đất. Quả thật, đẹp một cách hoa lệ, đẹp đến nghẹt thở.

“Cũng không biết đó là thiên đường, hay là địa ngục nữa.”

“Ẩn sâu giữa chốn hoa lệ chính là nguy hiểm trùng trùng.”

Châu Thâm nói rất chậm, nói xong câu nào cũng ngừng lại thật lâu. Trịnh Vân Long không cắt ngang, lẳng lặng chờ câu kế tiếp.

“Đại Long, anh có biết “Vây thành” [1] không?”
“Có nghe nói. Người bên ngoài thành thì muốn vào, người bên trong thì lại muốn ra.” Anh dừng một chút, lại hỏi, “Sao vậy?”
Châu Thâm không đáp, cũng không nhìn anh, vẫn dõi về phương xa, dường như có chút đăm chiêu.
Thật lâu sau, cậu mới cất lời: “Vì sao biết bao nhiêu người đã nhìn thấu cái bẫy của “vây thành” vậy rồi, mà vẫn cứ muốn liều mạng chui vào?”
Cậu bất đắc dĩ khẽ nhếch miệng, “Nhưng em chính là như vậy……”
“Lúc đầu, em muốn luyện giọng nam trung, luyện đến bị hạt xơ dây thanh quản.”
“Sau đó………”

Có lẽ là bị ảnh hưởng bởi cả cồn lẫn thứ cảm xúc mạnh dâng lên trong lòng, Châu Thâm hoa mắt, ngã ngồi xuống đất. Cậu lắc lắc đầu, đến khi mở mắt ra thì đã mơ màng.
Châu Thâm nhíu mày, nói tiếp: “Hồi còn đi học, thầy bọn em nói… tất cả những thứ tình cảm trên đời —— tình thân, tình bạn……. tình yêu, đều giống nhau cả…….. Tất cả đều giống nhau………”
“Em cũng từng tự thuyết phục mình rằng đó là tình bạn. Cho nên em chẳng bận tâm gì………..”
Sau đó rơi vào tay giặc, không thể kiểm soát bản thân, thậm chí còn tự làm mình xúc động.

“Mười năm, đã suốt mười năm.”
Trịnh Vân Long trầm mặc hồi lâu, hỏi nhẹ: “Hối hận không?”
“Không hối hận.”

“Không có anh ấy, thì đã không có em bây giờ.”
“Hơn nữa… ngay từ đầu, em đã biết… đây là một con đường chết.”
………….

Trong tầm mắt mơ hồ, những chấm đèn neon hợp lại thành một điểm sáng rực rỡ.
Gật gà gật gù, dần dần chìm vào màn đêm bao trùm.
…………..


[1] Vây thành: tác phẩm của nhà văn Tiền Chung Thư, được xuất bản ở Việt Nam dưới tên “Vòng đời vây bủa”. Đọc thêm tại đây.