Tags
Một loạt động tác cực kì lưu loát như nước chảy mây trôi, đến khi phản ứng lại, chính chàng cũng có chút ngạc nhiên.
Mặc dù chàng cũng cảm thấy đã có điều mạo phạm, nhưng đột nhiên bỗng lại lưu luyến hương thơm của nàng, nên không hề buông ra.
Đăng đồ tử thì đăng đồ tử vậy.
Lê Sân dùng sức giẫm mạnh vào chân chàng, đạp cho đôi giày thêu mây trắng như tuyết chuyển sang màu xám, mới tức giận nói: “Vô liêm sỉ, lưu manh, thối tha!” Tiết Giang Nguyên vòng tay qua bờ eo nàng mỏng manh, chạm đến xuyến chuông nho nhỏ, khẽ gảy một cái liền vang lên tiếng chuông trong vắt.
“Nếu ta nhớ không lầm thì, những chiếc chuông này, vốn nằm trên ngọc bội của ta.”
Lê Sân sửng sốt, giật mình tập trung, thầm mắng mình quá sơ ý.
Lập tức định giật chuông xuống trả lại cho hắn.
Hiềm nỗi hai tay đều bị khống chế, nhất thời không thể động đậy, nàng đành vờ cứng miệng: “Trên đời này có rất nhiều chuông, cái nào cũng là của anh ư?” Tiết Giang Nguyên lắc đầu, cười: “Không phải vậy, có điều…….” Hắn nói xong, lật chiếc chuông cuối lên, lộ ra mặt trong.
Chỉ thấy trên thành chuông khắc một chữ “Nguyên” nhỏ xíu.
Lê Sân thức thời ngậm miệng.
Tiết Giang Nguyên thả chiếc chuông xuống, nhìn gương mặt nàng thấp thoáng sau lớp vải mỏng: “Tuy hôm nay hành vi của ta có điều mạo phạm, nhưng vẫn mong cô nương lượng thứ giúp. Ở trong lòng ta, quan hệ giữa chúng ta không phải ít.”
Những giấc mơ, những đoạn kí ức ngắt quãng, và cả bản năng muốn đến gần nàng này đều không giả.
Mỗi khi nhìn thấy nàng, cả lồng ngực như được điền đầy, cả sự trống rỗng vô cớ đều tan mất.
Lê Sân không lên tiếng, quyết tâm im lặng đến cùng.
Tiết Giang Nguyên đành buông nàng ra.
Lần này chàng hết sức cẩn thận, không bóp đỏ tay nàng nữa, nhưng dù thế, chàng vẫn nâng cổ tay lên, cẩn thận kiểm tra một lượt.
Kiểm tra xong xuôi không có việc gì, chàng lấy trong ngực ra chiếc ngọc bội ấy, nhẹ nhàng đặt vào tay nàng.
Thoáng nhìn qua, Lê Sân khẽ cong môi.
“Chiếc ngọc bội này đã bị tách khỏi chuông, nay vật quy nguyên chủ [trả đồ về chủ cũ].”
Chàng nhìn xuống,đôi mắt phủ một tầng ấm áp, giọng nói dịu dàng.
Lê Sân rầm rì, “Đã vật quy nguyên chủ, ta sẽ trả chuông lại cho anh, đằng nào cũng là tự ta đã lấy.”
Tiết Giang Nguyên dùng tay bọc lấy tay nàng, chiếc ngọc bội lập tức nằm yên đó, còn mang chút hơi ấm: “Chắc chắn là ‘ta’ đã tặng cho nàng.”
Chàng nói đầy khẳng định.
Lê Sân ngẩn ra, lập tức ngước nhìn hắn, lại nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.
Ngoài miệng thì lại nói, “Anh cho ta, ta sẽ làm mất, đến lúc đó anh đừng có kiếm ta.”
Tiết Giang Nguyên chẳng mảy may dao động, “Tùy nàng.”
Lê Sân rầu đến cắn môi.
Tặng ngọc bội xong, Tiết Giang Nguyên cũng biết không nên được nước làm tới, bấy giờ khẽ gật đầu: “Thời gian không còn sớm nữa, ta đi trước.”
Dứt lời, quay người định đi.
Lê Sân không nhịn được gọi hắn một tiếng: “Những người đó… cứ chực ngay cửa cũng kỳ.”
Nàng đang nói về những thân binh do Tiết Giang Nguyên phái đến, đồng thời cũng chính là những chướng ngại vật ngăn cản sự nghiệp bỏ trốn của nàng.
Tiết Giang Nguyên quay đầu lại nhìn nàng, đôi mắt sẫm, đen mà trầm, dường như muốn nhìn thấu cả linh hồn nàng: “Dù nàng có đi, có đến chân trời góc biển, ta cũng sẽ đuổi theo bắt nàng trở về.”
Lê Sân cứng họng.
Đến khi nàng định nói tiếp, Tiết Giang Nguyên đã đi xa, chỉ để lại một chiếc bóng thấp thoáng.
Nàng không khỏi ngửa mặt lên trời thở dài.
Lúc này, cô nha hoàn nãy giờ trốn sau cửa mới dám chạy ra, mặt còn hơi trắng bệch: “Nữ… nữ lang, vị đại nhân ấy…….” Lê Sân lấy tay che mặt, đầu mũi lại chạm phải thứ gì cưng cứng, lấy ra nhìn, mới phát hiện là chiếc ngọc bội kia.
Thật sự là phỏng tay đích ngoan.
“Nữ lang, còn định đi không?” Tiểu nha hoàn lúng túng hỏi.
Lê Sân rối rắm, tựa lưng vào ghế ngồi, cả đầu lộn xộn, “Có đi hay không… ai biết được?” Nàng tự thì thầm với chính mình.