Tags

,

007MS9Eply1gk7yrzdqdgj30u00i0dh4

2

Hai tháng nay thật khéo, mỗi khi Châu Thâm và Vương Tích đi ghi hình show thường hay bắt gặp nhau ở hậu trường. 

Tuần trước ghi hình một show mới ở Thượng Hải, gần đến ngày diễn tập, Châu Thâm phát hiện chỗ sửa lại có một chi tiết chưa được nghe giải thích.

Mấy hôm rồi, ekip chương trình có nói với cậu rằng có hai cách lựa chọn, có điều cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tổng thể phần hát của cậu cả, chỉ là thêm vài tiểu tiết mà thôi. Đến khi diễn tập, Châu Thâm cầm hai tờ kế hoạch đi tìm đạo diễn âm nhạc định hỏi cho rõ, mới biết người ta đang ở phòng lớn kế bên chỉ đạo cho ca sĩ khác. Châu Thâm bước vào, Vương Tích đang ngồi ở bàn trang điểm sát tường, trước mặt là một tấm gương trang điểm to tướng, soi rõ từng cm trên khuôn mặt của Vương Tích. Anh đang trang điểm dở, đã phủ phấn rồi, màu da trắng hẳn, nhưng trên môi vẫn còn là màu gốc. Xem chừng có lẽ thợ trang điểm bị thiếu cái gì nên tạm vắng mặt, mái tóc Vương Tích bị kẹp sang hai bên, đang cầm di động trượt lên trượt xuống.

Khi Châu Thâm vào phòng, có vài người nhiệt tình đến chào hỏi. Vương Tích nghe thấy, giương mắt nhìn trong gương, bắt gặp Châu Thâm đang sôi nổi cười đùa cùng những người xung quanh, liến thoắng pha trò vui vẻ.

Vương Tích quay đầu, hơi nhổm dậy, cười ôn hòa chào cậu, “Châu Thâm lão sư, xin chào, xin chào, đã lâu không gặp. Thật ngại quá tôi còn đang trang điểm, không tiện đứng lên.”

Châu Thâm nhìn tấm vải nhựa bảo vệ trên vai anh, bước lại bắt tay, sau đó chân thành cười tươi đáp, “Vương Tích lão sư! Xin chào, xin chào! Anh mau ngồi đi, đứng lên làm gì chứ! Tóc anh mà rối một cái là thợ trang điểm của anh sẽ cạo đầu em mất!”

Đây là cách chào hỏi bình thường khi nghệ sĩ gặp nhau, vô cùng nhiệt tình nhưng vẫn rất đúng mực, chẳng có gì cho người ta dòm ngó. Sau hậu trường ai nấy đều bề bộn nhiều việc, không ai rảnh để ý xem cách xưng hô của bọn họ rốt cuộc là “Tích ca”, “Thâm Thâm” hay là “Vương Tích lão sư”, “Châu Thâm lão sư”.

Lịch sự, thoải mái, đây là khoảng cách xã giao ăn liền mà người trưởng thành thích dùng nhất vào ban ngày, cho dù là Vương Tích hay Châu Thâm thì cũng vậy thôi.

Châu Thâm giải quyết xong vấn đề nhỏ thì định ra ngoài chuẩn bị lên sân khấu, nhưng khi cậu muốn đi thì lại có người chẳng muốn cho cậu đi.

Còn một bước nữa là ra khỏi cửa, bỗng bị một người quen cũ từ đằng sau bế thốc lên. Lúc hai chân cậu nhấc khỏi mặt đất trông thật giống một chú chim đang bị giật mình, nửa làm nũng nửa ậm ừ huých vai người nọ vừa cười vừa giỡn, xin anh thương tình mau thả cậu xuống, muộn buổi diễn tập mất. Đây là hình ảnh ấm áp mà đại chúng thích hóng, có người đã bắt đầu lấy điện thoại ra quay, cả phòng đều dồn sức chú ý vào đấy, có người ồn ào, có người lại nhân dịp chòng ghẹo.

Vương Tích không quay đầu lại, anh sắp tạo hình xong, thợ make up cầm chai xịt, khẽ vung tay cố định lần cuối.

Vương Tích bước lên trước nhìn thử kiểu tóc của mình, con ngươi chợt loé, giống như đang nhìn thật kỹ hình ảnh phản chiếu trên mặt gương trang điểm. Anh nở nụ cười nhẹ, giống như khá hài lòng với cả hai vị chuyên viên, vị trí của anh bây giờ chỉ là một người khán giả bình thản mà thôi.