Tôi cười nàng béo thì được, anh cười nàng béo thì không!
Nguyên Sưởng lại rất nể mặt Võ Trường Qua, nghe lời thả cậu trai kia ra. Cậu nam sinh vừa ôm cánh tay bị bóp đau vừa nhanh chóng liếc nhìn tứ phía, thấy bất giác đã có rất đông người vây đến xem náo nhiệt, lập tức cảm thấy hơi mất mặt, không khỏi cậy mạnh mà hừ lạnh một tiếng, nói: “Bản thân mình không có mắt đá đến người khác, anh còn dám lý luận? Hội xúc cúc nếu ai cũng như anh thì tôi thật không biết trong đại hội xúc cúc năm nay thư viện chúng ta có thể lấy nổi hạng mấy!”
Nguyên Sưởng lúc này lại nén cái tính nóng nảy của mình, nhếch miệng cười, nói khàn khàn giọng vịt: “Anh ở bên hội kỵ xạ đúng không? Nghe nói ai kỵ xạ cũng có đôi mắt cực sáng, anh nói tôi không có mắt, câu này tôi không phục. Nếu mắt anh tốt, không ngại hãy tỷ thí với tôi một phen, xem rốt cuộc giữa hai ta ai mới là người không có mắt. Thế nào, anh dám đấu với tôi không?”
“Hừ, nếu anh nói muốn so đá xúc cúc với tôi, thì thôi tôi xem chẳng thà nhận mắt anh tốt luôn cho rồi.” Anh chàng này đáp, ngoài mạnh trong yếu.
“Không so xúc cúc đâu,” Nguyên Sưởng cười nửa miệng, “Cứ so bắn tên, không phải anh ở hội kỵ xạ à? Cứ đấu bằng sở trường của anh, mới có thể nhìn ra ai mới là kẻ không có mắt, không phải sao?”
“Hô, anh này tính hay thật đấy. Anh muốn so bắn tên với tôi, thắng thì tất nhiên không sao, nhưng thua thì lại đổ cho tôi lấy kỹ khinh người [1], tôi đi đâu mà nói cho rõ?” Anh chàng học sinh nghe Nguyên Sưởng đề nghị, không khỏi mừng thầm. Trình độ bắn cung của anh ta ở trong hội kỵ xạ tuy không được tính là hạng nhất, nhưng cũng có thể coi là hạng nhì, hạng ba, thằng nhóc này lại dám so bắn tên với mình? Thật buồn cười! Anh ta hoàn toàn không muốn bỏ qua cơ hội trời ban có thể nhục nhã thằng oắt này, liền lấy lui làm tiến, nói khích Nguyên Sưởng.
Nguyên Sưởng cười “Hắc” một tiếng, chỉ vào quần chúng vây xem, nói lớn: “Có đông người thế này làm chứng, tôi mà thua, đương nhiên sẽ tuyệt đối không lấy cớ. Nếu anh sợ thắng không minh bạch, tôi cũng không ngại nói cho anh biết — mỗi ngày tôi đều luyện bắn tên, anh với tôi là tỷ thí công bằng, thế nào? Có đấu được không, mau nói rõ!”
Nam sinh kia đã là ngo ngoe rục rịch, quay đầu nhìn Võ Trường Qua một cái, thấy Võ Trường Qua đã chẳng thèm quan tâm bên này từ đời nào, biết thầy sẽ không nhúng tay vào ân oán cá nhân giữa hai người họ, yên tâm cười, nói: “Vậy đấu đi, cược cái gì?”
“Cược? Rất đơn giản, ai thua người đó phải đứng trước mặt mọi người thừa nhận mình không có mắt, dám không?” Nguyên Sưởng nhìn anh ta, nói.
Thằng nhóc thúi! Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ! Anh chàng sinh bực, cười lạnh một tiếng: “Cứ vậy đi, đấu như thế nào?”
Những người vây xem nghe thế không khỏi ồ lên: Ui chao! Chơi thật kìa! Món cược này tuy không lớn nhưng lại thật sự có thể làm cho kẻ thua mất hết mặt mũi! Ai càng nổi, món cược này lại càng nghiêm trọng. Trịnh Hiển Nhân này là ai? Đại ca hội kỵ xạ! Người ta còn từng đoạt hạng nhất giải thưởng bắn tên các thư viện toàn kinh nữa kìa! Bắt cậu ta thừa nhận mình không có mắt ư? Há chẳng phải đang đích thân phủ định tài năng, bản lĩnh của chính mình hay sao? Thế có khác gì thừa nhận mình bất tài đâu? Còn Nguyên Sưởng kia lại là ai? Đầu gấu có tiếng ở thư viện Cẩm Tú! Gia thế của cậu ta —
“Đơn giản chút, một mũi tên định thắng bại.” Đầu gấu đang nói bằng giọng cạc cạc.
Lại là một mũi tên định thắng bại, quần chúng vây xem không chê to chuyện lập tức vui mừng, ai cũng nhớ tới trận chiến xuất sắc của Lý Tử Khiêm và Tạ Phi, trường chúng ta chính là cao cấp thế đấy, có xích mích thì cũng không ồn ào, trực tiếp so chiêu, lấy bản lĩnh ra nói chuyện. Những chuyện như “một mũi tên định thắng bại” trong thư viện nhiều không kể xiết, lâu lâu lại đến một chập, mọi người đã sớm quen tay hay làm, hơn nữa còn huấn luyện thành thái độ vây xem chuyên nghiệp, chẳng ai thèm bước tới khuyên can, người ta đang tỷ thí đấy — có phải đàn ông không vậy? Đã là đàn ông thì phải dũng cảm chấp nhận thử thách, thẳng thắn nhận thua, như thế mới càng đáng để người khác tôn trọng, hơn là trốn tránh, bao biện gì gì.
“Thấy cái cây bên kia không?” Nguyên Sưởng chỉ vào một cây ngô đồng cao hơn trăm mét, nói, “Giữa các tán cây có không ít chim chóc bay lượn, hai chúng ta hãy đứng đây bắn tên về phía đó. Chẳng những phải bắn trúng chim, hơn nữa còn phải dùng mũi tên ghim con chim vào một cành cây. Chú ý: phải là cành cây, không được là thân cây, nếu lỡ bắn gãy cành cây thì sẽ coi là không biết điều khiển độ mạnh yếu, xem như thua. Thế nào?”
Có nghĩa là, mũi tên duy nhất này chẳng những phải bắn được xa trăm mét, lại còn phải bắn trúng một con chim đang bay, cuối cùng còn dùng mũi tên ghim con chim này lên một cành cây có chiều rộng có hạn, hơn nữa còn không được làm gãy cành cây. Điều này yêu cầu người bắn chẳng những phải có sự chính xác cực cao mà còn phải có ánh mắt tinh tường và lực cánh tay mạnh mẽ. Quan trọng hơn hết là, anh còn phải có khả năng điều khiển sức mạnh này vô cùng tinh tế: thiếu một phân, không bắn thủng con chim, không ghim vào cây được, nhiều một phần, bắn gãy cành cây, kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Mà điểm khó khăn lớn nhất chính là, làm sao anh có thể đảm bảo khi con chim đang bay ngang qua nhánh cây thì đúng lúc có thể bị mũi tên của anh bay ra bắn trúng. Tuy các cành cây trông như đan xen dày đặc, nhưng kỳ thật khoảng trống giữa chúng vẫn là rất lớn, hơn nữa còn có cành to cành nhỏ. Anh mà lỡ mất một cành thô, không chừng sau đó chính là một cành nhỏ, mũi tên bắn ra còn mang theo trọng lượng của con chim, giữa không trung sao còn có thể điều chỉnh lực và phương được nữa?
Khó, quá khó.
Mọi người phân tích xong đưa ra kết luận như vậy, chẳng dễ hơn trận của Tạ Phi với Lý Tử Khiêm bao nhiêu.
Cậu nam sinh Trịnh Hiển Nhân kia thầm đánh giá một phen, dứt khoát đồng ý. Độ khó này tuy có tính ngẫu nhiên cao, nhưng vẫn chưa đến mức làm khó được cậu ta, vì thế cùng với Nguyên Sưởng mỗi người lấy một cây cung sức kéo 30 cân, cũng lấy cùng một mũi tên cho công bằng, thân tên khác màu để phân chia là ai bắn.
Bên này dàn trận xong xuôi, tất cả những người trên sân thể dục đều dừng lại hoạt động của mình, chạy tới đứng vây hai bên, tác phong vây xem chuyên nghiệp khiến bọn họ lúc này vô cùng ăn ý mà im lặng, để tránh quấy rầy đến hai người đang tỉ thí giữa sân.
Trịnh Hiển Nhân kéo cung nhắm chuẩn, không dám tự mãn, kiên nhẫn chờ thời cơ, cuối cùng cơ hội xuất hiện, quyết đoán thả dây bắn ra, thấy mũi tên lập tức như sao băng xẹt qua bầu trời Đằng Phi tràng, xuyên vào tán cây ngô đồng hơn trăm mét, đàn chim giữa những tán cây thậm chí còn chưa kịp phản ứng, giống như sửng sốt tập thể một lát xong mới tứ tán bay đi.
Đây cũng là một trong những lý do vì sao Trịnh Hiển Nhân phải cố gắng ra tay trước — chim chóc bị sợ đương nhiên sẽ né ra xa, ai còn chịu ở lại nơi nguy hiểm trùng trùng như thế chứ? Đến lúc đó để xem Nguyên Sưởng đi đâu tìm mục tiêu mà bắn!
Trịnh Hiển Nhân thấy toàn bộ quá trình đều nằm trong dự toán của mình, không khỏi âm thầm đắc ý, nhưng lòng đắc ý này còn chưa được dấy lên cho hết thì đã thấy Nguyên Sưởng ra tay, gần như chính là đợi cho mũi tên của y vừa đâm vào tán cây thì cậu liền bắn ra mũi tên của mình. Mũi tên này có vận tốc quá nhanh, mọi người chỉ cảm thấy mắt hoa lên một cái, khi tập trung lại lần nữa thì chim chóc đã tan mũi tên cũng mất dạng, giống như tất cả đều chưa từng xảy ra.
“Đi xem!” Trong đám đông có người nịnh nọt lập tức chạy đôn chạy đáo bay qua, không biết có phải thành viên hội leo cây không, động tác trèo cây cũng lưu loát lắm. Chỉ thấy một người đen tuyền xoay mòng mòng giữa những chạc cây một hồi, đảo mắt đã xuống, nhanh chóng chạy về bên đây.
Mọi người vội vàng xúm lại xem kết quả, người này lại còn úp úp mở mở, hai cánh tay đều giấu sau lưng. Đầu tiên vươn ra một cái, cầm một cành cây to bằng cổ tay bẻ từ trên cây xuống, trên nhánh cây có ghim mũi tên, mũi tên đã hoàn toàn đi vào thân cành. Trên mũi tên còn có một con chim sẻ, xem thân tên có màu đỏ, chính là do Trịnh Hiển Nhân bắn ra.
Mọi người lập tức trầm trồ khen ngợi: Không ngờ anh chàng này lại thật sự có thể làm được! Không hổ là xạ thủ chủ lực của hội kỵ xạ! Không hổ là người đạt hạng nhất giải thưởng bắn tên các thư viện toàn kinh đô!
Để xem tiếp cái tên Nguyên Sưởng lúc nào cũng không coi ai ra gì này xem thế nào? Mọi người lập tức hướng mắt về cánh tay còn lại đang giấu sau lưng người nọ, y còn cười cười ra vẻ thần bí, lập tức được tặng cho bảy tám cái chân đá vào ống quyển: “Nhanh lên! Còn rề rà nữa lấy tên thọc chết mi bây giờ!”
Người nọ trợn trắng mắt từ từ giơ cánh tay còn lại ra trước mặt, thấy nhánh cây kia chỉ to bằng một nửa cành cây của Trịnh Hiển Nhân, mũi tên đã xuyên qua thân cành hơn nửa cây, mà trên trên thân mũi tên đang xuyên qua nhánh cây này, bên phải, bên trái, mỗi bên đều xuyên qua một con chim sẻ!
Mọi người tập thể trợn mắt há hốc mồm, qua một lúc lâu mới đều ồ lên: Cái này là đầu tiên bắn xuyên qua một con chim sẻ, sau đó lại bắn thủng nhánh cây, cuối cùng lại bắn thủng thêm một con chim sẻ nữa — vô cùng thần kỳ! Cái này chỉ là trùng hợp thôi đúng không?! Bình thường làm sao có thể nhắm đúng lúc hai bên cành cây đều đang có chim, hơn nữa lại còn cùng nằm trên một đường thẳng chứ?!
“Không thể nào! Chuyện này không có khả năng xảy ra!” Trịnh Hiển Nhân đã rống lên thất thanh, “Đây chỉ là trùng hợp! Chỉ trùng hợp mà thôi! Tôi không chấp nhận kết quả này! Các người tin à? Chẳng lẽ các người tin rằng cái này không phải do may mắn run rủi hả?”
Những người vây xem đều tỏ ra chần chừ, kết quả này đúng là khéo đến khó tin.
Trên thực tế, chính Nguyên Sưởng cũng cảm thấy lần này quả thật có vài phần may mắn trong đó, nhưng chủ quan mà nói, cậu ta đúng là muốn làm đến hiệu quả như vậy, chỉ là cậu ta không dám đảm bảo có thể thành công một trăm phần trăm mà thôi. Nếu làm được thì đương nhiên rất tốt, mà cho dù làm không được thì cậu cũng có thể chắn chắn ít nhất bắn trúng được một con chim, hơn nữa còn ghim vào nhành cây.
“Có gan anh làm lại một lần nữa đi!” Trịnh Hiển Nhân không cam lòng mà ép Nguyên Sưởng, “Anh bắn thêm một lần nữa, nếu như còn có thể làm được đến mức đó, tôi sẽ quỳ xuống nhận phục!”
Tiếng xôn xao trở nên lớn hơn, cái này đúng là lấy cả mặt mũi ra đánh cược rồi!
Nguyên Sưởng nóng nảy sớm đã không kềm nổi nữa, ai thèm lo có làm được lần nữa hay không, dù sao cũng nhất định không thể thua trận này được! Cậu ta lập tức trừng mắt: “Nếu ta có thể làm được, anh liền câm miệng quỳ thẳng xuống đó cho tôi, có dám không?”
“Hừ, chờ anh làm được xong rồi hẵng nói! Nhiều người làm chứng như vậy, chẳng lẽ tôi còn giảo biện được sao?” Trịnh Hiển Nhân lạnh lùng nói.
“Nhưng anh đã thua rồi mà.” Một giọng nói không cao không thấp không nhanh không chậm bỗng nhiên vang lên.
“Ai?!” Trịnh Hiển Nhân giận xung thiên, hét lớn quay đầu nhìn qua.
Lại nhìn thấy cô béo lúc nãy bị anh ta gọi là “cô béo” đang đứng đó, đơ mặt nhìn lại.
“Cô mới nói cái gì?!” Trịnh Hiển Nhân hung hăng trừng Yến Thất đầy căm ghét.
“Nói anh đã thua.” Yến Thất nói.
“Không biết thì đừng lộn xộn!” Trịnh Hiển Nhân cố đè cơn lửa giận của mình xuống, đằng nào thì trường này đều là con quan, muốn phát giận thì cũng phải biết rõ nhà người ta là quan mấy phẩm mới có thể bách phát bách trúng được.
Yến Thất đi tới, chỉ vào hai cành cây kia, nói: “Cho dù Nguyên Sưởng chỉ bắn trúng một con chim đi nữa thì cậu ta cũng đã thắng anh rồi. Mũi tên của cậu ta đã bắn thủng nhánh cây, còn anh chỉ vào chưa được một cái mũi tên, đầu tiên về lực thì đã thắng anh rồi. Hơn nữa, nhánh cây mà cậu ta bắn còn mảnh hơn của anh, độ khó cao hơn anh. Việc bắn trúng con chim thứ hai có phải là trùng hợp hay không đã không còn quan trọng nữa, quan trọng là, anh đã thua rồi.”
Mọi người bừng tỉnh: Đúng vậy, rõ ràng là Trịnh Hiển Nhân kém hơn một bậc mà! Thế nào mà trọng điểm đã bị cậu ta quải sang việc Nguyên Sưởng bắn trúng con chim thứ hai có phải là trùng hợp hay không vậy nhỉ! Đây là tránh nặng tìm nhẹ chứ còn gì nữa!
Quần chúng xem náo nhiệt không chê lớn chuyện, vì thế bắt đầu sôi nổi kêu Trịnh Hiển Nhân thực hiện lời hứa. So với sự tò mò xem liệu Nguyên Sưởng có thể lần nữa bắn ra kết quả đáng kinh ngạc hay không thì rõ ràng mọi người lại càng thích xem chiết đoạn vả mặt hơn. Cả đám đông cùng nhau hò, Trịnh Hiển Nhân vừa mất mặt vừa tức giận, tất cả hoả lực đều nhằm vào Yến Thất: “Tên mập chết tiệt! Liên quan gì đến ngươi?! Ai mượn ngươi lắm miệng?! Ngươi —”
Anh ta còn chưa kịp nói xong bỗng cảm thấy mắt hoa lên, bụng tê rần, cơn đau nháy mắt lan đến dạ dày, không khỏi cong lưng nôn khan một trận. Một hồi sau mới phản ứng lại mình đã bị người ta đấm một cú thật mạnh vào bụng, nhưng cú đấm này thật sự đau quá, tuy vừa ngạc nhiên, vừa giận dữ, nhưng nhất thời lại cũng chẳng thể đứng dậy đấm lại.
Trong tiếng la ngạc nhiên của mọi người, Nguyên Sưởng đã huy quyền định bồi thêm cú nữa, lại bị người khác lôi lôi kéo kéo cản lại. Người bên hội kỵ xạ thấy hội viên của mình ăn đấm, đương nhiên không chịu, vây lên nhất định phải làm cho ra lẽ. Bên hội xúc cúc há lại chịu yếu thế, cũng xông tới đối chọi gay gắt. Hai bang nhân mã tính cả quần chúng vây xem chỉ giây lát đã lộn xộn thành một đống.
Yến Thất thế nào lại bị đám đông đẩy ra, sau đó nghe thấy bên cạnh nhẹ nhàng bay xuống một âm thanh lạnh nhạt: “Xem náo nhiệt đủ chưa? Đi chạy bộ đi.”
Võ Trường Qua ôm ngực đứng ngoài sân, không hề có ý định khuyên can trận đánh hội đồng sắp sửa xảy ra, vì thế Yến Thất liền đi chạy bộ. May mà trận đánh lộn này cuối cùng cũng không xảy ra, khi Yến Thất chạy ra xa thì nhìn thấy vị giáo đầu cao to của hội xúc cúc đã đến dùng bạo lực trấn áp thế lực ba bên. Sau đó hội kỵ xạ đi theo Võ Trường Qua sang trường bắn, hội xúc cúc bắt đầu tập luyện trên Đằng Phi tràng, quần chúng vây xem tản mác ra hết. Còn việc Trịnh Hiển Nhân có đứng trước mặt mọi người thừa nhận chính mình không có mắt hay không, thế thì không rõ.
Bài tập khởi động của hội xúc cúc cũng là chạy bộ quanh Đằng Phi tràng. Hai, ba mươi cậu trai cao to lực lưỡng xếp thành một đội, ầm ầm ầm chạy lại đây như một bức tường thịt. Nguyên Sưởng chạy ở cuối hàng, lúc gần vượt qua Yến Thất thì cố ý thả chậm tốc độ sóng vai với nàng, nghiêng đầu sang, trừng: “Ngốc chết ngốc chết! Mới nãy cô ra mặt làm gì? Coi thường ta không bắn được thêm hai con chim nữa đúng không?!”
“Cậu tụt về sau rồi kìa, coi chừng giáo đầu nói đấy.” Yến Thất nói.
“Đừng có đánh trống lảng! Đang hỏi cô đấy!” Nguyên Sưởng nói.
“Tại sao cậu lại lấy bóng đập cậu ta?” Yến Thất hỏi.
“Ta……” Nguyên Sưởng hơi mất tự nhiên, “Ta thích, ta nhìn hắn không vừa mắt đấy, thế nào?”
“Ồ.” Yến Thất nói.
“Ồ cái gì mà ồ! Trả lời câu hỏi vừa rồi cho ta!” Nguyên Sưởng bực bội.
“Tôi cũng thích.” Yến Thất nói.
Nguyên Sưởng im lặng một hồi, sau đó đột nhiên tăng tốc đuổi kịp đại đội phía trước, rồi sau đó lại như tiêm máu gà cứ xông pha một đường lên đến đầu hàng, lại lại sau đó cứ như Tết đến càng chạy càng nhanh càng chạy càng hăng, lại lại lại sau đó nữa thì huấn luyện viên cảm thấy hôm nay trạng thái của cậu ta vô cùng tốt đẹp, đơn giản lại cho chạy thêm hai mươi vòng nữa.
Cuối cùng sau đó thì chính là không có sau đó nữa.
[1] Lấy kỹ khinh người: ỷ mình giỏi mà dùng kỹ năng đó để ăn hiếp người khác, giống với “ỷ thế hiếp người”.
【 Ngoài lề: Cẩm Tú 】
Nguyên Sưởng: Ta có thể một mũi tên bắn hai con chim.
Yến Cửu: Ta có thể một nét viết hai chữ “龘” [chữ “đạp”].
Yến Thất: Ta có thể một lần gắp hai trái trứng cút.
Yến Tử Khác: Ta có thể một lần ngủ hai ngày.
Mọi người: ……
Truyện này Shi thực sự ít làm, lúc đầu làm là vì bản thân muốn cất giữ một bản theo ý mình thôi. Một là vì mấy chương đầu thì ngắn chứ càng lúc càng dài, với lại nhà flop nên ít người qua lại, không thấy ai nhắn gửi gì hết nên nghĩ không ai đọc cả, cũng yên tâm nằm thài. Ai đi qua giơ tay làm động lực cho Shi nèo ~~
cảm ơn nhà bạn không bỏ rơi truyện này nha. keep going
Cảm ơn bạn đã theo dõi và ủng hộ ❤