Tags
Nhân dịp concert “Thâm muốn đến bên bạn”, lên chương mới.

1
Châu Thâm ăn đồ ship đến, đang thong thả đi qua lại trong phòng khách sạn. Cậu hát thử vài lần, suy nghĩ xem có cần tiếp tục sửa đoạn hoà âm cho bài nhạc ngày mai không, bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại từ người trợ lý.
Trợ lý gọi điện tới báo cho cậu biết đã xếp lịch thêm một cuộc phỏng vấn vào ngày kia, tiện thể còn phải đến studio chụp mấy tấm mới cho bên tạp chí.
Đợt cuối tuần này trạng thái làm việc của Châu Thâm cực kì tốt, ghi hình show đến ba giờ sáng, ngủ một lát lại có thể dậy chọn bài hát cho show tiếp theo, còn đủ sức chơi đàn ghi-ta nữa.
Dạo này, dù bận trăm công ngàn việc, cậu vẫn cố tìm thời gian để luyện chơi ghi-ta. Thật ra thì tiến độ cũng thường thường mà thôi, Châu Thâm hình như bàn tay sinh ra đã hơi nhỏ, đầu ngón tay còn hay đổ mồ hôi nên dễ trượt, chưa bị chai mà cũng chưa quen đàn, không bấm đàn chính xác trăm phần trăm được, đôi khi không cúi xuống nhìn còn sẽ đặt giữa phím, cây đàn liền phát ra những tiếng lủng bủng tệ hại.
Lúc nào rảnh rỗi cậu lại tập, đánh chừng nửa giờ, lúc trước những ngón tay trái thường có những vệt dây đàn màu đỏ chồng lên nhau, phiếm trắng, đụng vào vừa hơi nhói đau lại vừa ngưa ngứa. Nhưng Châu Thâm cũng không vội gì, tâm thái của cậu rất tốt, đằng nào cũng mới học, khó khăn thì chắc chắn phải có rồi. Đổi dây chậm thì sẽ không chọn những bài có độ rộng hợp âm cao, không vững bấm mạnh bấm nhẹ thì cố gắng né hết. Ngoài đó ra thì cũng còn rất nhiều những bài hát thịnh hành chỉ cần gảy gảy là hát được, chỉ cần hát thật tốt thì ghi-ta đàn sương sương thôi cũng tạm chấp nhận được.
Cuối tuần cậu đem tiền biếu ba mẹ tháng này gửi qua bằng ví điện tử, nhiều hơn tháng trước. Bây giờ kiếm được dư dả hơn xưa, Châu Thâm sống chẳng có ham muốn gì, chỉ để dành cho mình vừa đủ chi tiêu rồi mở thêm một tài khoản tiết kiệm, còn lại đa số đều gửi cho ba mẹ hết. Hiếm khi có thể gần bên, Châu Thâm mong ít nhất chất lượng sinh hoạt của họ có thể được đảm bảo.
Cuộc sống đang thật sự tiến về phía trước, cậu rất vui, ngồi trên con tàu vận tốc cao nhất, đón sóng đón gió mặc sức lao về phía trước. Là niềm vui, là sự phong phú, Châu Thâm gần như không rảnh đi nhớ bất cứ chuyện gì.
Cậu nghĩ, chỗ trũng có cái tốt của chỗ trũng. Dù có đôi lúc, cậu cũng sẽ cảm thấy lòng mình trống vắng, nhưng đại đa số thời điểm, cậu vẫn đồng ý với quyết định chọn sự ồn ào của mình, đồng thời có thể thể hiện sự dịu dàng, đáng yêu của mình một cách tự nhiên.
Nó như đã biến thành một bộ phận trên cơ thể, từ hình tượng dần hoà tan vào con người mình. Cậu thích người mới, kế hoạch mới, cũng chịu cố gắng bỏ sức đi tìm hiểu những người bạn mới đi ngang qua cuộc đời mình, xây dựng tình cảm với họ, cùng nhau khai phá phần kế tiếp của cuộc đời, cũng nhờ vậy thu hoạch được rất nhiều lòng quan tâm, yêu thương chân thành.
Không phải vì để trốn tránh gì cả. Đại đa số thời điểm, Châu Thâm thật sự sống rất tốt, tung tăng vui vẻ.
Cuộc sống của mình bây giờ cũng mới vừa bước vào giai đoạn giống như Thâm Thâm trong chương truyện này.
Công việc và học tập đan xen, bận rộn mà lại vui vẻ; thoải mái kết giao với bạn bè mới, giao lưu học hỏi nhiều người mới; khi cả nhà có lúc rảnh thì cùng ăn cùng uống. Tự nhiên thấy cuộc đời nó đẹp hẳn.
Mình cũng ít suy nghĩ tiêu cực hơn trước. Lạc quan yêu đời, rất tốt. Mong mọi người cũng có thể được như thế.
Đọc cảm nhận của bạn, chợt nhớ bài này.
Mong bạn sẽ thích ❤
Cứ như hiện tại cũng rất tốt, phải không…