Tags
Chapter 3: Bệnh [lỗ] tai nghĩa là nhung nhớ
Âm lượng to quá.
Châu Thâm cảm thấy hơi khó chịu trong người, thính giác của mình ngày càng mẫn cảm. Tai nghe chống ồn cũng không ngăn được từng đợt chấn động từ tiếng nhai nuốt của người đàn ông gần bên, cộng với tiếng động cơ máy bay đang chuẩn bị cất cánh, màng nhĩ đau quá.
Từ đầu cậu đã luôn phản đối Vương Tích gặm lỗ tai mình, ngứa lắm. Châu Thâm có chút bực bội, “Tai em mà hư, không nghe được nữa thì em sẽ hết thích anh đấy, Vương Tích.” Người kia ngẩn ra, nhưng vẫn cười, hỏi cậu, “Còn nếu anh bị câm thì sao?”
“Cũng sẽ hết thích.”
Vương Tích đang thử âm thanh.
Châu Thâm im lặng ngồi trên sô pha, chỉ cảm thấy những âm thanh này thật xa xôi, cứ ong ong không rõ. Cậu gãi gãi lỗ tai, ngứa kinh khủng. Im lặng hồi lâu, cuối cùng, cậu nghe thấy tiếng giày da chạm vào sàn nhà cộp cộp, kèm theo nhịp bước chậm rãi của người đang tới, muốn đoán không ra là Vương Tích cũng khó. Châu Thâm bước chậm tới cửa, muốn đến gần tiếng vang này thêm một chút. Cậu nhẹ nhàng áp tai lên cửa gỗ, tiếc là chút hơi lạnh trên cửa ấy lại không đủ làm cho cậu tỉnh táo.
Hôm nay là ngày thứ tư họ quay lại với nhau, buổi sáng Vương Tích bỗng nhiên gọi đến nói hôm nay phải thêm một cảnh nữa, an ủi hết lời, hứa xong việc sẽ lập tức bay đến nơi thu âm thăm cậu.
Trơ mắt nhìn buổi hẹn bị hủy, Châu Thâm mới biết thì ra mình thật sự không chịu nổi dù chỉ một phút. Nghĩ lại cũng thật buồn cười, chính cậu là người nói lời chia tay, dù Vương Tích vừa đấm vừa xoa cũng kiên quyết không đổi ý; rồi cũng chính cậu là người coi video bị dỗ rơi nước mắt, “Sao bây giờ anh mới nói…” như một đứa nhỏ làm nũng ăn vạ; giờ đây, kẻ điên cuồng bất chấp tất cả chạy tới hậu trường bắt người lại cũng chính là cậu.
Chờ Vương Tích trò chuyện với các sếp xong, tiễn người ta đi, bảo trợ lý lên xe chờ anh trước, Châu Thâm mỉm cười, vừa khéo. Cậu giật mạnh cửa ra, thừa dịp Vương Tích vẫn còn đang tập trung vào người trợ lý, đưa tay lôi anh vào.
Châu Thâm hạ giọng: “Đàng hoàng chút đi, Vương lão sư.” Đẩy Vương Tích tựa vào cửa, tay kia thì đi nắm cổ tay anh, chạm phải chiếc vòng lấy hên năm tuổi của anh, cậu liền kéo lên xem.
“Đỏ vậy, nó có vượng anh không?”
“Hử?” Lúc đầu Vương Tích nghe không hiểu, nháy mắt lại hiểu ra, anh đè tay Châu Thâm lại, có lệ bằng hai câu ngắn ngủn, “Cũng được, thì cũng vậy thôi.”
“Vương Tích, em mua không nổi những thứ đắt tiền như vậy cho anh đâu, anh biết mà, đúng không.” Châu Thâm như ăn phải một trái sơn tra, dư vị chua chát nghẹn trong lòng, giọng nói rầu rĩ của cậu cũng nhân thế truyền vào lồng ngực Vương Tích.
……………………….
“Anh biết. Mất rồi lại được mới chính là món quà đáng quý nhất.” Vương Tích muốn hôn cậu, nhưng mấy lần đều bị cậu né được. Anh cúi người, quan sát nét mặt Châu Thâm với chút lo lắng, may quá, cậu bé chỉ đang ngượng mà thôi.
Gương vỡ khó lành, Châu Thâm hiểu, Vương Tích lại càng hiểu. Dứt không được, buông chẳng nỡ, hai điều này cũng đủ cho bọn họ “khổ dã do chi, nhạc dã tòng chi” [trong nhờ, đục chịu].
Vương Tích cúi đầu hôn lên đôi tai anh khao khát đã lâu, “Sao lạnh vậy? Em đợi lâu lắm à?” Cái đầu nhỏ cọ cọ chiếc áo sơ mi của anh, lắc đầu. Châu Thâm đột nhiên ngẩng lên, cả khuôn mặt ướt đẫm, đôi mắt ngập nước, “Vương Tích anh đừng hôn nữa, tai em đau lắm.”
