Tags
Xa phu cũng là người quen của Lê Sân, dọc đường trò chuyện với nàng: “Nữ lang, lần này lại đi thăm bạn cũ à?” Lê Sân giật mình, mỉm cười, “Đâu ra nhiều bạn cho ta thăm thế.”
Xa phu đánh xe qua một sườn núi nhỏ, dần chạy bon bon, “Nhớ lần trước nữ lang nói với tôi, bạn của cô trên kinh bị bệnh? Giờ đã khỏi chưa?” Lê Sân nhớ đến Tiết Giang Nguyên mới gặp hồi sáng, khẽ mím môi, nói thật nhẹ nhõm: “Khỏi rồi.” Nàng nhoẻn miệng cười, nhìn về chân trời tuyết trắng ngoài cửa sổ.
Xa phu liền nói câu chúc mừng.
Đi đi nghỉ nghỉ mất một tháng trời, hôm nay mới tới được đích đến của Lê Sân.
Xa phu cũng thấy khó hiểu, hiện nay Dương Sơn đang có nạn tuyết, càng đến gần Lộc Châu càng có nhiều dân chạy nạn đổ vào, người ta đều chạy ra, chỉ mỗi nàng lại muốn chạy tới.
Quen biết với Lê Sân, xa phu mới có lòng dặn dò, “Nữ lang nhất định phải cẩn thận, những nạn dân kia cực kì hung ác, gì cũng dám làm.”
Lê Sân gật đầu, cảm tạ lòng tốt của ông rồi trả nốt tiền xe. Xa phu còn hỏi khi nào nàng về, có cần ông tới đón không. Lê Sân khựng lại, trầm mặc một lát, mới nhỏ giọng đáp, “Sau này… không về kinh nữa.”
Gánh nặng của nàng đã xong, tiếp theo cần lo nạp cho đầy thanh công đức, rồi tìm một nơi thế ngoại đào nguyên để ở. Có lẽ đến khi Hổ Tử lớn lên, thành thân thì nàng mới lại đi thăm một chuyến.
Xa phu tiếc nuối, nhưng cũng không nhiều lời nữa, chỉ dặn nàng tự bảo trọng. Lê Sân cười từ biệt ông.
Tiết Giang Nguyên bừng tỉnh từ trong cơn mơ, tim còn đập dồn.
Cảm giác nực nội trên người mãi không tan biến, chàng đứng dậy, chẳng gọi người hầu, tự đi nốc nửa bình trà ấm mới thấy dễ chịu hơn chút.
Dạo này, chàng thường xuyên nằm mộng.
Trong mơ, chàng cùng một người con gái quấn quít ái ân, sung sướng đắm say, chẳng thể phân biệt là thật hay giả.
Nhưng gương mặt nàng luôn như phủ sa, chàng không thấy được gì.
Mỗi lần tỉnh lại, mồ hôi ướt áo.
Chàng ngồi im lặng trước bàn, áo ngủ mỏng manh, lập tức có cảm giác mát luồn từ lưng áo ướt đẫm trườn lên, khiến chàng càng thêm tỉnh táo.
Một tháng nay, chàng ngóng trông người ở hai chỗ kia có thể đưa tin tốt, nhưng dù là hẻm Lê Hoa hay quán bánh bao đều chưa từng gặp nàng lần nữa.
Chàng thậm chí còn không nhịn được mà tự mình đi chờ nàng, mai phục mấy ngày, chẳng có kết quả gì.
Khó khăn lắm mới tìm được chút tung tích của nàng, lại lập tức biến mất ngay bên cạnh mình.
Tiết Giang Nguyên không phải không muốn buông, nhưng ngặt nỗi trái tim không chịu nghe lời, cứ theo bản năng đi kiếm tìm nàng, ngay cả chính chàng cũng không thể khống chế.
Có lẽ… bị ma ám rồi.
Chàng lau mặt, ngồi lại bên giường, cầm lấy cái hộp gỗ bên gối.
Bên trong đặt chiếc ngọc bội và khăn tay.
Chàng cầm ngọc bội, dùng khăn bao lấy, đưa lên ngực mình, khẽ thở dài.
Sinh thời… không biết còn có thể tìm được nàng không.
Tiết Giang Nguyên ngồi một mình cho đến bình mình, chờ trời sáng, chàng đứng dậy, gọi nô bộc vào.
Ăn mặc chỉnh tề, sắp xếp hành lí xong xuôi, chàng nhét chiếc khăn và ngọc bội vào trong ngực áo, bước ra ngoài từ biệt Quận vương và Quận vương phi.
Trước đó không lâu chàng phụng mệnh hộ tống ngân lượng cứu trợ thiên tai đến Lộc Châu, hôm nay chính là ngày xuất phát.
Việc này vốn không cần chàng đích thân ra trận, nhưng lối vào Lộc Châu liên tiếp gặp cướp bóc, khí thế càng lúc càng lớn, đã cướp binh mã triều đình vài bận.
Thiên tử giận dữ, lại nghi có người cố ý bày ra nhằm nhiễu loạn lòng dân, liền phái Tiết Giang Nguyên đích thân lãnh binh đi, nếu có giặc cướp dám cả gan làm loạn, cứ giết không cần biết.
Tiết Giang Nguyên đương nhiên nhận lệnh.
Trước khi đi, Quận Vương phi lưu luyến không nguôi.
Tuy Minh Tuệ đại sư đã nói cuộc đời Tiết Giang Nguyên sẽ không còn tử kiếp nào, từ nay bình an phú quý, nhưng con yêu vừa mới qua cơn bạo bệnh lại lần nữa phải vào hang cọp, bà thật sự rất lo lắng.
Ngàn dặn vạn dò, mãi mới thả chàng đi, chỉ ngóng trông con có thể bình an trở về.
Mỗ Tuyên: Ngày mai có gặp lại không, đương nhiên rồi ~