Tags

,

Tác giả: Murmansk
Ngày đăng: 03/01/2022
Nguồn: AO3

Edit by Lãnh Nguyệt Phong

Summary: Hiện đại, nhắc đến jyz [Kim Yến Trúc – vợ Vương Tích]

Note của Shi: Nhạc nền này là của tác giả chọn. Hình tượng của Trúc tỷ trong đây không tốt, Thâm Thâm làm tiểu tam. Có H. Ai không thích xin lướt qua. 


Bgm: “Dài lâu” – Trần Dịch Tấn.

“Bụi quá khứ như nhẹ tựa lông hồng.”

Xe Vương Tích bị cào xước.

Chuyện xảy ra sau hôm mùng một. Cả nhà anh đưa bé con đến công viên, cô bé sắp đến tuổi đi học, đúng tuổi nghịch ngợm ồn ào nhất, túm anh vừa chạy vừa nhảy. Kim Yến Trúc định mở cửa xe, bỗng chần chờ, hỏi: “Anh lái xe đi đâu vậy?”

Vương Tích đang dỗ con, thuận miệng đáp: “Mấy hôm trước ra ngoài một chuyến.”

“Đi dã ngoại chắc?” Kim Yến Trúc ghét nhất là anh có lệ, sập cửa xe đánh rầm một cái, “Anh tự lại đây mà xem.”

Một đường không sâu, từ sau kính chiếu hậu kéo dài đến cửa xe, dài nhỏ, đứng xa chút thì hầu như chẳng thấy. Anh ghé lại nhìn, sờ sờ vết xước, “Ngày mai anh đem đi sơn lại.”

Người đàn bà hơi mất tự nhiên, nhưng cũng chỉ vòng qua anh ngồi vào trong xe, “Ừ.”

Xe chạy trên đường êm ru. Con gái và mẹ vợ ngồi ở ghế sau. Kim Yến Trúc ngồi kế bên anh, một hồi lâu không nói chuyện. Việc nhìn nhau không nói lời nào từ lâu đã chẳng còn là gì to tát với anh và Kim Yến Trúc. Bắc Kinh quang đãng hiếm có. Anh đột nhiên bắt đầu suy ngẫm liệu việc này có đáng coi như là may mắn hay không. 

“Em nói này,” cô vốn ít khi do dự, “Anh có muốn đến chỗ bảo vệ xem camera không?” 

Vương Tích nhìn thẳng phía trước, “Không cần.”

“Tại sao?” Cô hơi nổi giận, ngại phận làm mẹ và làm con nên lại ráng dịu giọng xuống, “Anh không đi thì em đi.”

Anh thắng gấp một cái, dừng đèn đỏ, “Anh nói: Không cần.”

Con gái bị anh làm giật mình, oà khóc. Mẹ vợ vừa dỗ cháu vừa quở anh lái xe không cẩn thận. Kim Yến Trúc nghiến răng nhìn anh, cuối cùng cười lạnh quay đầu đi, “Anh tốt nhất là từ bỏ ý định đó đi.”

Vương Tích đương nhiên biết vết trầy đó từ đâu mà ra. Lúc đó vấn đề giữa bọn họ vừa mới bắt đầu nhen nhóm, Châu Thâm lúc nào cũng để lại trên vai anh một hàng dấu răng vừa cho hả giận, vừa để doạ dẫm. Cậu nằm mẹp giữa gối chăn ẩm ướt, mân mê chơi đùa từng ngón tay Vương Tích: “Xem anh về nhà có dám ngủ với vợ không.”

Vương Tích tức giận nhào qua hôn cậu, người đàn ông dày dặn kinh nghiệm dễ dàng hôn cậu tan chảy cả ra. Sau đó vừa hung ác đâm vào, vừa nâng tay cậu qua vai, “Mềm lòng quá………. Đến mai là chẳng thấy gì.” 

Hai mắt Châu Thâm không biết sao lại đỏ, “Ngày mai anh về nhà?”

Vương Tích lại động, “Ừ.”

Cậu không đáp, chỉ bật ra vài âm thanh từ giữa hai hàm, cho dù Vương Tích làm như thế nào cũng không chịu mở miệng rên một tiếng. Cuối cùng đến cao trào, cậu đặt bàn tay mềm mại lên bờ vai Vương Tích, dọc theo vệt đỏ lúc trước, dùng hết sức bình sinh cắn xuống, đến mức như muốn bật máu. Vương Tích đau đến mức thở hốc vì kinh ngạc, theo bản năng lùi lại. Trong nháy mắt đó anh biết tiêu rồi, Châu Thâm run bần bật trên người anh không dậy nổi, giống như toàn bộ đau đớn đều trở về trên người cậu vậy. 

Vương Tích quay mặt cậu qua xem, miệng Châu Thâm đầy máu, mùi rỉ sắt lan ra thoang thoảng. Trên vai anh lại chẳng có vết thương nào. Châu Thâm thấy anh hoảng thì lại bật cười, mở miệng để anh xem chỗ bị mình cắn chảy máu, “Xem anh sợ chưa kìa.”

Vương Tích thở dài, lại lần nữa ôm cậu vào lòng, “Còn không bằng cắn tôi.”

“Cắn anh làm gì?” Châu Thâm nói nhẹ tênh, “Trước sau cũng lành.”

“Em có thể làm sẹo.”

“Sẹo cũng sẽ nhạt đi.”

Vương Tích sửng sốt, vừa thở dài vừa thuyết giáo,“Có nhiều thứ chỉ chớp mắt đã là vĩnh hằng rồi.” 

Châu Thâm không nói lời nào. Bàn tay người đàn ông từ sau lưng phủ lên gáy, chậm rãi vỗ về cảm xúc của cậu. Châu Thâm khóc đều luôn thật im lặng, như bây giờ, nếu không phải vết đỏ trên vai dính nước mắt hơi rát thì có lẽ cả đời này anh cũng không biết Châu Thâm từng có lúc tứ cố vô thân như vậy.

Anh không thể cùng cậu được thánh thần chúc phúc, tất cả tình cảm đều thành bi tráng, “thiêu thân lao đầu vào lửa” cũng không đủ để hình dung.

“Thâm Thâm.” Anh bức thiết phải phát ra âm thanh để chứng minh giờ phút này là thật, nhưng có rất nhiều điều thật ra Châu Thâm đều hiểu, chính bản thân anh cũng hiểu. Người quá tỉnh táo thì luôn bất hạnh. Vì thế anh chỉ có thể gọi tên của cậu, cho đến khi nó biến thành một cái ký hiệu, một cái biểu tượng, đến khi nó biến thành một cái vết rách không thể bóc ra cũng không thể nhạt đi. 

“Nếu có một ngày chúng ta chia tay, “ Châu Thâm rất biết cách nói những chuyện này một cách nhẹ bẫng, “Anh sẽ thế nào?”

Vương Tích suy nghĩ, “Có lẽ vẫn sẽ yêu em đi.”

Châu Thâm lại nhẹ nhàng cắn anh một cái, như chú mèo nhỏ, vươn lưỡi khẽ liếm qua, nhoi nhói lại ngưa ngứa, “Em phải cào xước xe anh.” Châu Thâm nói rất nghiêm túc.

“Vì sao?” Vương Tích đẩy mớ tóc con hơi ẩm mồ hôi trên trán cậu ra. 

Châu Thâm nghiêng đầu theo tay anh, “Anh cũng có thể trả đũa em mà……. Tung tin đồn gì đó hoặc công khai chuyện chúng ta, cá chết lưới rách thôi. Em không sợ anh, anh cũng không cần sợ em.”

Vương Tích bật cười, như cọc gỗ công thành đâm sầm vào ngực cậu, “Xe tôi cũng cho em.”

“Ai cần xe của anh?” Châu Thâm lập tức bò từ trên người anh xuống, còn không quên quay đầu lại trừng, “Em rất ghét anh.”

“Ừ.” Vương Tích đưa tay vòng lấy người tình loã lồ vào lòng, như trong dự đoán chẳng có chút giãy dụa, “Tôi biết.”

Châu Thâm thuận theo ngồi xuống, chuyển người về phía anh, mềm mại ôm lại. Người đàn ông cúi xuống phủ lấy khung xương nho nhỏ, hai người đều rất gầy, bộ xương nâng đỡ da thịt ấm áp, khung sườn cộm nhau, lâu quá sẽ phát đau. Nhưng đêm nay bọn họ cứ ngủ nguyên tư thế đó, không vương chút tình dục nào, như là đã cùng nhau từ thời đất trời sơ khai, qua trăm vạn năm, bọn họ cũng vẫn bên nhau như thế. 

Một giây trước khi chìm vào giấc ngủ Vương Tích đã nghĩ, Thâm, tôi mới là xương sườn của em. Xương sườn bảo vệ trái tim. Tôi không phải là vết sẹo.

Chuyện này trôi qua đoản hậu. Hôm đó con gái chơi hết mình, ngồi trên cầu tuột cao kêu ba thật to, nhưng dù sợ hãi cũng vẫn trượt xuống. Khi Vương Tích đưa bé về nhà, bầu không khí vui vẻ vẫn tràn đầy xe, thẳng đến lúc xuống, vết trầy tí hon lại đâm vào mắt vợ, nhưng tâm trạng cô đang vui nên chỉ nhắc nhở một câu: “Ngày mai nhớ đem đi xịt sơn.”

Vương Tích cởi dây an toàn, “Ừ.”

Anh bảo vợ đưa con lên trước, còn mình thì tựa vào đầu xe hút điếu thuốc. Ngón tay vô thức vuốt phẳng chỗ gồ ghề, bên mép còn xước lên. Anh hút hết điếu thuốc, bước về phía phòng bảo vệ. Quản lí hỏi anh cần việc gì, anh chỉ về phía chỗ đậu xe, hỏi có camera không? 

Người quản lí bắt đầu lo lắng, xe của ngài đã gặp vấn đề gì sao? 

Vương Tích cười cười, cảm ơn rồi quay người rời đi. Anh lại tựa vào mui xe, lại móc ra một điếu thuốc.

Đúng giờ cơm chiều, nhà nhà đèn đuốc sáng trưng, truyền ra tiếng dầu mỡ xèo xèo, mấy đứa nhỏ chơi đùa trên cỏ đều chạy về nhà. Người đàn ông cầm điện thoại, giọng dịu dàng, lại nói chuyện có vẻ đắn đo, cẩn thận, anh ôn tồn, “Thâm Thâm…….. Em tới Bắc Kinh? Ngày mai bay lúc mấy giờ? Chuyến bay là T [terminal/ cổng] mấy? Có cần tôi đến đón không?”

Sau đó lái chiếc xe bị cào xước của mình huênh hoang đi mất.


Vì câu thoại cuối mà dịch nguyên cái fic cộng cái bài hát. Bỏ câu đó vào là có ý gì… T_T

Dài lâu_Trần Dịch Tấn. [phỏng dịch, khó hiểu thực sự]

Có lẽ sẽ không bao giờ ôm em nữa
Đại khái vì cơ thể của em sẽ ôm tôi vào mộng
Trước đây vì không muốn thất hẹn nên chẳng dám ngã bệnh
Đến tận hôm ấy mới nghĩ lại tôi ngốc thế nào

Có lẽ sẽ không bao giờ ngồi uống cà phê thâu đêm với em nữa, thứ chua lè chẳng thể nào uống hết
Trước đây có thể vì em mà nhàm chán, giờ thà nghỉ ngơi còn hơn
Nói chuyện gặp trận mưa to thì cửa sổ nhà em lại hở nước ướt đẫm

Trước giờ chưa từng yêu em dài lâu
Đáng tiếc thứ tôi hoài niệm nhất lại là chiếc đĩa nhạc biết đau lòng cho tôi
Trước giờ chưa từng yêu em nhưng sẵn sàng cống hiến cho bất kì ai
Chưa từng đếm kĩ một ngày mưa
Một giấc ngủ ngon đứt bao nhiêu sợi tóc

Có lẽ sẽ không bao giờ ôm em nữa, với em tôi đã già rồi
Đi bộ nửa dặm, bụi cũ nhẹ tựa lông hồng
Nhắc đến đau đớn đáy lòng cũng như tự lẩm bẩm chuyện thị phị thế nhân mà thôi

Trước giờ chưa từng yêu em dài lâu
Đáng tiếc thứ tôi hoài niệm nhất là chiếc đĩa nhạc biết đau lòng cho tôi
Trước giờ chưa từng yêu em nhưng sẵn sàng cống hiến cho bất kì ai
Chưa từng đếm kĩ một ngày mưa
Một giấc ngủ ngon đứt bao nhiêu sợi tóc

Trước giờ chưa từng yêu em chỉ yêu một trái tim cháy bỏng
Hoài niệm những điếu thuốc chẳng hút nổi này
Trước giờ chưa từng yêu em chỉ yêu gặp người khác
Chưa từng đếm kĩ một ngày mưa
Một giấc ngủ ngon đứt bao nhiêu sợi tóc.


Đối với người có xe thì bị xước một đường cũng đau lòng lắm ớ ~ Q_Q