Tags

, ,

Duyên khó giữ, tình khó dứt.

【Thâm hô Tích】Tân bất liễu tình ☽ Sao em lại đến xáo trộn trái tim tôi

Câu chuyện của bài “Tình không dễ nhạt phai” ở đây.

FMV Tình không dễ nhạt phai_Vương Tích by 阿尔嘉.
Nguồn: B trạm. Link Weibo.

“Thật muốn cùng em cứ thế này sóng vai sánh bước, mãi đến khi… đầu bạc.”

Trái tim đã mệt mỏi
Nước mắt cũng cạn rồi
Mối tình sâu đậm này thật khó bỏ, khó dừng
Đã từng nắm trọn thiên trường địa cửu
Không gặp được người, ngày cũng thành đêm

Mối tình này vĩnh viễn không thể nào buông xuống
Mong kiếp sau có thể lại được ôm nhau lần nữa
Yêu một người, làm thế nào mới có thể bên nhau đến bạc đầu
Làm sao mới có thể đối diện với tất cả những gì tôi không biết?

Nhớ về quá khứ, nỗi tương tư đau đớn không tài nào quên được
Vì sao em lại đến đây, làm xáo trộn nhịp đập trái tim tôi
Yêu em làm sao ngừng được, đêm nay hẳn là em cũng đã rõ
Duyên khó dừng
Tình không dứt

Mối tình này vĩnh viễn không thể nào buông xuống
Mong kiếp sau có thể lại được ôm nhau lần nữa
Yêu một người, làm thế nào mới có thể bên nhau đến bạc đầu
Làm sao mới có thể đối diện với tất cả những gì tôi không biết?

Nhớ về quá khứ, nỗi tương tư đau đớn không tài nào quên được
Vì sao em lại đến đây, làm xáo trộn nhịp đập trái tim tôi
Yêu em làm sao ngừng được, đêm nay hẳn là em cũng đã rõ
Duyên khó dừng
Tình không dứt

Nhớ về quá khứ, nỗi tương tư đau đớn không tài nào quên được
Vì sao em lại đến đây, làm xáo trộn nhịp đập trái tim tôi
Yêu em làm sao ngừng được,

“Tích ca, thật ra anh… ừm, nói thế nào ta, anh là một người cực kì thông suốt.”

Đêm nay hẳn là em cũng đã rõ
Duyên khó dừng
Tình không dứt

“Tôi có Thâm Thâm của tôi.”

Lời tác giả:

『 Nhớ về quá khứ, nỗi tương tư đau đớn không tài nào quên được
Vì sao em lại đến đây, làm xáo trộn nhịp đập trái tim tôi 』

🌙

Bé Trăng [“Trăng cong cong”] tròn một tuổi sinh nhật vui vẻ! Vội vàng cuối cùng cũng cut vid xong.

Vậy xem như quà sinh nhật một tuổi cho bé Trăng vậy.

Một số comments Shi thích. Tạm dịch.

1. [Tác giả] Thời gian trôi cực nhanh, chớp mắt đã qua một năm rồi, miền ký ức liên quan đến họ vẫn sống động như mới ngày hôm qua. Chúng ta đều thích kết thúc viên mãn, nhưng thường đều không chịu nổi sự khảo nghiệm của thời gian.

“Tôi có Thâm Thâm của tôi.”
“Sau này có một bài hát muốn mời em hát chung với tôi.”
“Thật ra bây giờ, tôi đang kẹt ở khúc chọn người để hát song ca.”

Một năm nay, không có em, tôi trải qua cũng nhạt nhẽo.

rep: Một năm nay, không có em, tôi trải qua cũng nhạt nhẽo.
. . . . . . . . . Chẳng lẽ nước mắt của tui không cần tiền hay sao QAQ

2. Làm thế nào mà chúng ta từ “thiên hoa bản” lại trở thành “hải đế lao” thế kia..

[“Thiên hoa bản” nghĩa đen là cái trần nhà, nghĩa bóng là độ cao cao nhất có thể đạt đến trong một lĩnh vực gì đấy. “Hải đế lao” không phải chỉ hàng lẩu Haidilao đâu, “hải đế” là sàn đáy biển, nơi tận cùng của biển cả, “lao” nghĩa là vớt, ở đây chỉ con thuyền chìm dưới đáy biển.]

rep: Đến cùng chính là “Hải đế lao nguyệt” T_T

[“Hải đế lao nguyệt”: vớt trăng đáy biển, là tên một bộ bài mạt chượt cao điểm, đồng thời là nguồn cảm hứng cho cái tên chuỗi nhà hàng Haidilao.]

3. “Lúc nào cũng sẽ có một người như vậy, lặng lẽ yêu em, quan tâm em, những cũng không bao giờ đến gần thêm một bước, cũng không dám……….” Trích từ top comment trên một Weibo, đại khái có thể xem như mô tả về Thâm hô Tích đi. [hiu hiu]

4. Khi còn trẻ từng gặp người ấy,
Tất cả về sau đều trở thành cam chịu.

5. Tui không cần biết, ID thể hiện thái độ của tui [ID: Quãng đời còn lại chờ hôm nay]

6. Tôi nhớ hai người họ quá, bọn họ có nhớ đến nhau không?

7. Đây là một khoảnh khắc thật đẹp,
Khi ánh đèn bật sáng,
Trong thâm tâm trong suốt thấu triệt,
Nhớ đến những lời thề non hẹn biển lúc trước,
Phải,
Yêu nhau trọn đời.

rep: Lúc câu đầu tiên của Tích ca “Thật muốn cùng em cứ thế này sóng vai sánh bước, mãi đến khi… bạc đầu” phát lên, trong đầu tôi liền hiện lên bài thơ này mà hồi đó anh ấy từng đọc. Đây là đáp án mà chúng ta đều khao khát, nhưng có lẽ chỉ là viển vông mà thôi.

[Bên Trung có những bài thơ, rõ ràng là của người nước ngoài, nhưng google tiếng Anh thì lại chẳng ra dấu vết. Không hiểu luôn.]
[Bài thơ này của tác giả người Bỉ Émile Verhaeren. Shi lục tung trên mạng mà không có bản tiếng Anh hay tiếng Việt, thậm chí không có tên của bài thơ gốc nữa, chỉ có bản tiếng Trung =.=”]

8. Bây giờ ngậm miệng không đề cập tới quá khứ nữa….. trong hội bạn mxh36 lúc trước, vì sao lại chỉ có đúng hai người họ không quen biết nhau nữa? Vì dw [độc duy/ fan only cuồng], sau khi tôi hiểu mọi chuyện xong thì tôi chẳng còn hy vọng gì cả, chỉ mong sau này một ngày nào đó bỗng nhiên hai người có thể hoàn thành “Hoa dạng niên hoa”, khó khăn lắm mới ship một đôi, ai ngờ tôi tới trễ mất rồi…. lỡ qua mất thời kì gió tanh mưa máu trên Weibo, nhưng không sao cả, tôi sẽ chờ, hôm nay họ đã biết nhau chưa?

9. Không ai có thể phủ nhận sự dịu dàng hai người từng cho đi.

10. “Quên đi người, làm sao quên được.”

11. Bản “Tình không dễ nhạt phai” này rất giống như vào một buổi chiều, tình cờ bước vào một phòng thu âm, đeo tai nghe lên, tiếng nhạc xưa quen thuộc cất lời, làm người ta nhớ lại từng giọt quá khứ……… Trong tiếng hát, giằng co cùng quá khứ, đồng thời học cách buông. “Tôi có thể gặp được người, cũng đã là việc bất khả tư nghị [không thể tin được] rồi”.

12. Nhìn lão Vương trong vid hát “Hoa dạng niên hoa”, bao nhiêu vui vẻ viết hết trên mặt, tôi lập tức nước mắt ròng ròng. Anh nói, “Tất cả đều là kỷ niệm, không có nuối tiếc”. Nhưng đã qua lâu thế này rồi mà tôi vẫn còn đang dừng lại nơi thời khắc gặp được bọn họ. Không dám mơ ước xa vời điều gì, nhưng cũng không nỡ cứ vậy mà đi.

13. Đi tìm người ấy đi, cho dù chỉ là thấy mặt, tán gẫu. Mối tình cầm không được, bỏ không dứt này không nên cứ mãi bị treo giữa miền hồi ức như thế. Lối ra, lối vào đều là một mê cung tròn vành vạnh, người cứ đứng yên tại chỗ chờ trăng tròn, sờ không thấy phương hướng người thương, khi quay người lại hãy lập tức ôm lấy hắn.


[SHX][FMV] Tình không dễ nhạt phai_Vương Tích by 秋刀鱼和猫V