Tags
Lê Sân vừa định nói không cần, nàng chỉ muốn vẽ chơi thôi, nhưng vừa quay đầu đã bị hắn trừng lại.
Nàng phẫn nộ ngậm miệng.
Tiết Giang Nguyên bắt nàng rút ra một tấm giấy mới, đưa tay phủ lên bàn tay nàng, hoàn toàn bao lấy vừa khớp.
Bàn tay hắn lạnh lẽo, cơ thể cũng lạnh lẽo, ngày hè rất thoải mái, Lê Sân liếc trộm hắn một cái, thấy vẻ mặt hắn đang tập trung, liền lén lút nhích lại gần hắn.
Mát! Nàng cười híp mắt.
Chuyện nàng lén lút Tiết Giang Nguyên làm sao không biết, chỉ vờ như không phát hiện mà thôi.
Hắn ôm hờ lấy nàng, hơi ấm trên người nàng lập tức lan tràn từ lồng ngực, mang theo mùi hương trên mái tóc, nồng nàn quyến rũ.
Tiết Giang Nguyên cúi đầu, trước mắt là một đôi khuyên tai lúc lắc, ngọc bích hình giọt nước, đeo trên vành tai nàng trắng nõn, xinh đẹp dịu dàng.
Hắn nháy mắt mấy cái, ghi tạc trong lòng.
Bàn tay to nắm bàn tay nhỏ, chấm mực, vẽ từng nét trên giấy.
Thật ra Lê Sân cũng biết, cho nên phối hợp rất suôn sẻ, hắn phác sơn thủy, mây mờ khói lượn, lại thêm bên phải một gốc hoa lê.
Nàng nghiêng mắt nhìn, hắn cách quá gần, trán dày, ánh mắt ngời sáng, thái dương như điêu khắc, hòa thành một khuôn mặt anh tuấn ngời ngời.
Mi dài khẽ run, cực kì tập trung.
Lê Sân chỉ có mỗi mực đen và chu sa, Tiết Giang Nguyên đổi bút, điểm màu hoa lê thành đỏ thắm.
Không thể không thừa nhận, hắn vẽ cực kì đẹp.
“Hầu gia văn võ song toàn, dân nữ bội phục.”
Tiết Giang Nguyên buông tay, Lê Sân liền cười chọc hắn, “Đội ơn Hầu gia thưởng tranh, vậy không khách sáo.”
Lúc buông nàng ra, cảm giác mịn màng mềm mại kia vẫn còn sót lại trong lòng bàn tay hắn.
Hắn đưa tay ra gác sau lưng, khe khẽ nắm.
Lê Sân thổi nét mực trên giấy, tính sau này treo lên, đợi qua phong ba, không chừng bút tích của An Bình Hầu có thể bán được giá lắm.
Từ từ đã, nếu muốn bán thì… Lê Sân nhanh như chớp đảo mắt một vòng, phát hiện bức tranh thiếu một thứ.
Nàng ho nhẹ, đặt bức tranh xuống, “Hầu gia, ngài nên để tên lại mới phải.”
Lê Sân chỉ vào góc tranh, nhắc nhỏ.
Không để tên, ai biết là bút tích của hắn.
Tiết Giang Nguyên vẫn chưa thấy gì không đúng, kéo tay nàng, viết xuống bên góc một hàng chữ:
Sùng uyển diễm vu hoài bão chi nội,
Thổ lâm lang vu mao mặc chi đoan. [1]
Lê Sân khó hiểu: “Là sao?”
Nàng đọc hiểu nghĩa những câu này, nhưng không biết vì sao Tiết Giang Nguyên lại viết ở đây.
Tiết Giang Nguyên cười khẽ một tiếng, “Phụ vương tìm sách cổ lấy tự cho ta, chính là ở trong đây.”
Hắn cũng thường xuyên khắc cốt ghi tâm, không dám ngạo mạn tài cao.
Lê Sân hơi bất đắc dĩ, thật ra thì nàng càng muốn cho hắn viết thẳng tên hơn, nhưng xem chừng thì hắn đã vừa lòng lắm.
Hết cách, nàng đành dọn bức tranh.
Tiết Giang Nguyên thấy nàng làm, không biết nghĩ gì, vẻ mặt hơi ngẩn ngơ.
Đến khi Lê Sân quay đầu lại, hắn mới bình thường.
“Canh giờ không còn sớm.”
Tiết Giang Nguyên nhìn sắc trời.
Ý của hắn là muốn Lê Sân đi nghỉ, không ngờ Lê Sân hiểu lầm, khoát tay nói: “Vậy anh về đi, ta còn cần chốc lát.”
Nói xong, lập tức nhấc bút.
Tiết Giang Nguyên mở miệng, lời khuyên chưa kịp nói ra đã bị hắn cố nuốt xuống.
Sau một lúc lâu, hắn mới nói khẽ: “Cô… đừng thức khuya lắm.”
Vừa dứt lời, thân hình hắn dần dần biến mất.
Lê Sân cảm thấy hắn cứ là lạ, muốn nói lại nói không được, rối rắm hồi lâu cuối cùng vẫn bỏ cuộc, tự lo vẽ bùa.
Tính thời gian, cách mùng bảy tháng bảy còn không được mấy ngày, nàng sẽ phải bum ba là bum “lạnh lẽo” một lần nữa.
Đau đầu.
[1] Câu trong “Bảo phác tử” phần “Ngoại thiên”.
Dịch nghĩa: Trong lòng sùng kính sự tốt đẹp chính là phẩm đức, bút pháp vẩy nên thơ văn duyên dáng.