Tags

,

Để câu hồn cho Tiết Giang Nguyên mà Lê Sân tốn hơn một tháng, vì vậy khi nàng đột nhiên đến nhà, nàng Khương vẫn vô cùng khó hiểu.

Lê Sân không giải thích nhiều, mà cho Tiết Giang Nguyên ra khỏi nhẫn.

Nàng xong chuyện rút lui, tiếp tục ra ngoài canh chừng.

Lần này rõ ràng lâu hơn buổi từ biệt hôm trước rất nhiều, Lê Sân chờ cả giờ chán muốn chết, sắp đếm sạch mấy vì sao lác đác giữa trời. 

Thật lâu sau, nàng Khương cuối cùng mở cửa.

Nhưng trên mặt lại thêm một phần buồn bã, còn sự vui sướng, thẹn thùng mà Lê Sân nghĩ thì chẳng thấy đâu. 

Nàng cầm chiếc nhẫn đưa cho Lê Sân, nhìn sang chỗ khác, nói hơi bực dọc: “Cô nương đi đi, hôm nay ta mệt, không thể tiếp tục thết đãi.”

Chậc, không thèm gọi “tiên cô” nữa, giọng điệu cũng lạnh nhạt hơn nhiều, giận rồi? Lê Sân mười vạn câu hỏi vì sao không hỏi ra miệng được, đành phải cầm chiếc nhẫn, cười gượng gạo từ biệt. 

Thấy Lê Sân lấy nhẫn, nàng Khương lập tức quay đầu về phòng, còn thuận tay sập cửa đánh “Rầm” một tiếng, rõ ràng là đuổi khách. 

Lê Sân lại càng không hiểu.

Nàng vội vàng trở về viện mình, thả Tiết Giang Nguyên ra, “Anh chọc giận cô ấy?” Không kịp quan tâm đến bộ dạng buồn bã rũ rượi của hắn, Lê Sân mở miệng hỏi thẳng.

Tiết Giang Nguyên nhìn xuống đất, môi khẽ nhếch, khuôn mặt u sầu.

Do dự hồi lâu, hắn mới cúi đầu nói, “Nàng không chịu.”

Đúng vậy, không chịu, bất luận thế nào cũng không chịu.

Còn nói Lê Sân chỉ là khua môi múa mép, trên đời nào có chuyện khởi tử hồi sinh, đừng bị ả gạt. 

Nhưng những lời này, hắn sẽ không nói với Lê Sân.

Nhớ đến Khương Tư hết lời khuyên nhủ, an ủi hắn mau đi đầu thai, Tiết Giang Nguyên lại thấy lồng ngực quặn đau từng đợt.

Đầu thai, hắn đi đâu mà đầu thai bây giờ? Nếu không bắt lấy cơ hội lần này, từ nay về sau hắn chỉ còn có thể làm cô hồn dã quỷ. 

Tiết Giang Nguyên biết Khương Tư còn phải đắn đo nhiều mặt, đó là lẽ thường ở đời, hắn không thể ép được. 

Nhưng nàng từ chối quả quyết như vậy, vẫn đã làm trái tim hắn giá băng quá nửa.

Chỉ cần nàng có một tia do dự, hắn cũng sẽ không nói gì thêm.

Lê Sân cọ cọ đầu mũi, không biết nên an ủi hắn như thế nào.

Lúc đầu nàng còn tưởng nàng Khương nhất định sẽ đồng ý, dù sao hồi trước nàng ta khóc thảm thiết như vậy, chắc chắn là đã trao trọn con tim cho Tiết Giang Nguyên rồi. 

Ai ngờ…… Nàng ho nhẹ một tiếng, “Nàng ta không chịu thì thôi, nếu anh còn muốn sống lại thì ta sẽ đi tìm người cho.”

Tiết Giang Nguyên không khỏi ngẩng đầu nhìn nàng.

Lê Sân nói ra phương án thứ hai của mình: “Trinh nữ năm âm cũng không khó kiếm, nếu anh không muốn sau này vướng bận, thì chỉ cần đến thanh lâu tìm một trinh nữ, nhắm mắt qua chuyện, tiền trao cháo múc là xong.” 

Tiết Giang Nguyên nghe xong, phản ứng đầu tiên là phản đối.

Nhưng vừa nghĩ đến những lời Khương Tư nói, câu “Không được” lại nghẹn ngay cổ họng, kiểu gì cũng không nói ra được.

Lê Sân coi như hắn chịu.

“Giờ là tháng năm, lần đầu tiên sẽ ở trước mùng sáu tháng sáu, giao hợp với thân thể của anh.” 

Nàng liệt kê thời gian, chậm rãi nói, “Lần thứ hai trước mùng bảy tháng bảy, đợi đến Tết Trung Nguyên [rằm tháng bảy], Quỷ môn quan mở, ta sẽ thả hung thần ra, giúp anh sống lại.” Tiết Giang Nguyên còn đang chìm đắm trong cảm xúc, nghe xong khẽ gật đầu.

Lê Sân không muốn kích thích hắn nữa, nói xong những chuyện đó, quay đầu cầm tráp vàng lá liền đi ra ngoài. 

Chẳng trách nàng tích cực cố gắng như vậy, lần trước câu hồn cho Tiết Giang Nguyên, thanh công đức lại nhảy những một phần ba, chờ đến khi giúp hắn hồi sinh, chắc thanh công đức của mình cũng đầy. 

Hệ thống đã đồng ý rồi, chờ thanh công đức đầy xong là nàng có thể ở trong thế giới này ăn chơi sung sướng, không phải lập tức vào thế giới tiếp theo. 

Hiếm khi có cơ hội ngao du cổ đại, không cần “tấn công” nhân vật, không cần đánh Đông dẹp Bắc, sướng biết bao nhiêu. Lê Sân thầm mơ mộng.