Tags

,

Gửi những người đã ngang qua đời tôi.

[ZHIHU] TỪ BIỆT CỦA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH, ĐỀU LẶNG YÊN KHÔNG TIẾNG ĐỘNG

_________

Nguồn: Safe and sound -安然

Group Weibo Việt Nam: https://www.facebook.com/groups/245234876341228

Fanpage: https://www.facebook.com/weibovietnam

Người viết: Hoang Sơ

Bài viết được đăng đầu tiên trên Wechat: 精读 (ID: jingdu999).

Dịch bởi: Linh Uông

_________

Trong một năm nay, chúng ta đã trải qua nhiều lần ly biệt. Trong một thế giới thịnh hành sự chia ly, ta lại không am tường cáo biệt.

IMG_6349

Sau này, hãy gặp lại nhau khi mùa hoa nở_Nguyên Hà.

1

Trên weibo có một chủ đề thế này, trước khi xoá kết bạn với một người, có cần nói cho người đó biết hay không?

Bên dưới trong 11 ngàn người tham gia bình chọn, có tới 90% lựa chọn sẽ xoá một cách lặng lẽ.

Rời xa của người trưởng thành, đều lặng thầm như vậy, không tạm biệt, không ồn ào, cũng không có bất kì nghi thức nào.

Không như trẻ nhỏ, nếu như không muốn để ý đến một người nữa, ít nhất cũng sẽ nói cho người đó, rằng tôi muốn tuyệt giao với bạn, sau này sẽ không chơi với bạn nữa.

2

Kết cục của một mối quan hệ, có lẽ không phải do một bên đã làm ra chuyện không cách nào tha thứ. Có đôi khi chỉ vì, năm tháng thay đổi, quá trình trưởng thành không giống nhau, lựa chọn cũng không giống nhau mà thôi.

Long Ứng Đài trong《Andreas thương mến》đã viết,

Cuộc đời, thật ra cũng giống như con đường từ đồng bằng mênh mông bước vào khu rừng chật hẹp.

Ở đồng bằng, có thể cùng bạn bè vui vẻ chen trước lấn sau, hoạn nạn có nhau; nhưng một khi đã bước vào rừng sâu, bị cỏ cây và gai góc chắn đường, thì đã khác rồi, đường ai nấy đi, mỗi người đều tìm kiếm phương hướng khác nhau.

Tình cảm của đám người cùng hát cùng vui, cùng chen chen lấn lấn đó, những tình cảm không buồn không lo không một chút hiềm nghi đó, trong cuộc đời của mỗi người cũng chỉ xuất hiện ở thời niên thiếu mà thôi.

Trong quá trình này, rất nhiều người đi ngang qua rồi mất hút.

Điều mà chúng ta có thể làm, chính là tôn trọng người ra đi, thấu hiểu chọn lựa của họ, sau đó mỗi người đều tìm thấy bình yên của riêng mình.

Từng có một người bạn thân mười mấy năm, tốt nghiệp xong chúng tôi đến hai thành phố khác nhau.

Lúc đầu, vẫn cố gắng giữ liên lạc, sau đó, vòng xoay cuộc đời bắt đầu thay đổi.

Cô ấy đăng bài mới, tôi giống như người ngoài cuộc đều xem không hiểu; trong danh sách bạn bè của tôi, cô ấy một người cũng không quen.

Cứ như vậy, quan hệ ngày càng xa cách, có một khoảng thời gian, tôi đã mất liên lạc với bạn mình.

Đến khi cô ấy đăng bài mới lần nữa, đã đăng một lời cầu nguyện, tôi kéo xuống bình luận mới biết cách đây không lâu nhà cô ấy có người bệnh nặng.

Thế là liền nhắn tin hỏi thăm, cô ấy không trả lời. Cứ như vậy mấy lần, liền không nhắn nữa.

Tôi nghĩ, cuộc đời, cuối cùng chính là một hồi ly biệt.

Chỉ là có lúc khó tránh khỏi không cam lòng, đã từng là bạn tốt của nhau, vậy mà trong nháy mắt đã không còn quan hệ.

Một người bạn trên mạng từng nói, cô ấy không hiểu được thế giới của bạn, bạn cũng đã sớm xa lạ với cô ấy. Dần dần, khoảng cách giữa cả hai ngày càng xa, cho đến lúc trở thành ký ức của đối phương. Lúc đó cho dù có muốn gìn giữ, kết quả cũng giống như hai đường thẳng song song, không cách nào cắt nhau được nữa.

Sự mong manh trong mối quan hệ của người trưởng thành, luôn khiếncho lòng người buồn vô cớ, nhưng nếu đổi một góc độ khác để nhìn nhận, xa cách thật ra cũng là một loại tôn trọng, không tạo thành gánh nặng cho người khác.

Trong《Vùng đất linh hồn》có đoạn, cuộc đời là một đoàn tàu dẫn đến mộ phần, trên đường có rất nhiều trạm dừng, khó có người sẽ đi cùng bạn đến cuối cùng. Đến khi những người đó phải xuống trạm, cho dù không nỡ cũng nên cảm kích, vẫy tay chào tạm biệt họ.

Chỉ là, trong quá trình chia ly không ngừng nghỉ này, một số người thậm chí ra đi không từ mà biệt.

Tam Mao nói, ra đi đột ngột, chúng ta không kịp từ biệt. Như vậy cũng tốt, chúng ta sẽ không bao giờ nói lời từ biệt.

Không nói lời từ biệt, nhưng sẽ tôn trọng cách bạn rời xa. Nhưng, nếu bạn cần gì, tôi cũng sẽ không từ chối.

3

Bộ phim《Tiền nhiệm công lược 3》khai máy, là cảnh Mạnh Vân và Lâm Giai chia tay.

Lâm Giai đã xách vali qua lại giữa phòng khách và phòng ngủ 3 lần, nhưng trong hành lí lại trống không, cô ấy chỉ muốn Mạnh Vân dỗ mình mà thôi.

Vậy mà, chiến tranh lạnh cả buổi tối, cô cũng không thấy Mạnh Vân thỏa hiệp.

Cuối cùng Lâm Giai bỏ cuộc, kéo vali, bước ra cửa.

Trước khi đi, cô không nỡ, vốn muốn nhân dịp nhờ Mạnh Vân lấy giúp mình chuyển phát nhanh, cho đôi bên một cơ hội.

Thế nhưng Mạnh Vân chỉ bình tĩnh trả nói “Được thôi”.

Lâm Giai dè dặt khóa cửa, một khắc bước ra cửa đó đã quyết tâm sẽ không trở lại.

Giữa những người yêu nhau, tranh cãi, tức giận, thật ra đều là biểu hiện của quan tâm và lo lắng.

Nếu như không có cảm xúc, hai bên đều phất tay áo rời đi, thì có lẽ thật sự đã đến lúc chia tay rồi.

Tuần trước, cùng một người bạn đã lâu không liên lạc gặp mặt, thái độ cô ấy rất khác thường, hình như tâm trạng không tốt.

Tưởng rằng cô ấy và bạn trai lại giận nhau, tính tình hai người họ đều nóng nảy, hầu như mỗi tháng đều có một hai lần cãi nhau đến mức muốn chia tay, còn thường liên lụy đến chúng tôi.

Có khi nửa đêm còn bị kéo ra ngoài, nghe cô ấy khóc lóc kể lể, giúp cô ấy giải sầu.

Thế nhưng, không đến hai ngày, hai người họ lại hòa hảo, tiếp tục dính lấy nhau.

Cận thẩn hỏi nguyên nhân lần này là gì, cô ấy lại nói, lần này thật sự là chia tay rồi.

Cô yên lặng nói tiếp, đã hơn một tháng không liên lạc với cậu ta rồi.

Ngày chia tay, thật ra rất bình thường, cũng giống như mọi sáng sớm bị đánh thức bởi tiếng cãi vã, nhưng có một số chuyện chỉ còn là quá khứ mà thôi.

Bạn trai như thường lệ đi làm, cô xin nghỉ, ở nhà thu dọn hành lí.

Trước khi đi, còn tỉ mỉ tưới nước cho hoa trên sân thượng.

Cô nhận thức được rằng, nơi này, sau này sẽ không thể đến nữa, từ đó, bọn họ đã trở thành người xa lạ.

Phàm những người gióng trống khua chiêng muốn ra đi, đa số là muốn chứng minh sự tồn tại của bản thân mà thôi.

Cuối cùng, lại khiến cho chính mình phải cuối đầu khom lưng, lặng lẽ đem mặt đất đầy thủy tinh vỡ, từng mảnh từng mảnh nhặt lại.

Người thật sự muốn ra đi, trước giờ đều im lặng mà đi.

Bọn họ chẳng qua là chọn một buổi chiều đẹp đẽ, mặc một chiếc áo mới, bước ra cửa, sau đó không bao giờ trở lại.

Thất vọng là một quá trình tích tụ chậm rãi, một lần lại một lần tổn thương, một lần lại một lần trầm mặc, chờ đến khi tích lũy đủ rồi, cũng là lúc nên rời xa.

Vì vậy, xin hãy đối xử tốt với người bên cạnh bạn, đừng đem những việc tốt họ làm cho bạn là lẽ đương nhiên, cũng đừng bỏ ra nhiều hơn những gì bạn có.

4

Đối mặt với giây phút chia ly cuối cùng, con người thường rất bình tĩnh.

Mẹ của một người bạn qua đời, anh ấy không khóc, cũng không tỏ ra đau khổ.

Trong lòng anh ta rất khổ sở, phải chăng bản thân chính là một kẻ máu lạnh?

Phía dưới có một bình luận thế này:

Khoảnh khắc người thân yêu nhất rời xa, bình thường sẽ không khiến cho người đó cảm thấy đau khổ, thứ khiến cho bạn cảm thấy thật sự thống khổ, chính là mở tủ lạnh ra thấy một hộp sữa đang uống dở, là chậu trầu bà đong đưa trong gió ngay bệ cửa sổ, là chiếc chăn nhung được gấp gọn gàng nằm yên lặng trên giường, là tiếng ồn của máy giặt vọng lại trong đêm.

Cùng với người quan trọng trong cuộc đời mình ly biệt, là một quá trình đau khổ và dài đằng đẵng.

Sự dằn vặt đó luôn ẩn náu, lúc chia ly có lẽ sẽ không mảy may lay động, nhưng ai cũng không biết, ngày sau trong những khoảnh khắc bình thường nhất, cũng sẽ khiến cho nỗi đau cuộn trào mãnh liệt.

Sự dày vò ấy cũng không xuất hiện vào 3 ngày hay 10 ngày sau đó, mà càng lâu hơn là 3 tháng, là 10 năm.

Bạn chỉ lờ mờ biết được, từ đó trong cuộc đời mình đã mất đi một vị trí, không ai có thể lấp đầy. Nhưng cũng không sao, vì cũng không cần lấp đầy nữa.

Đối mặt với biệt ly, im lặng là tiếng khóc lớn nhất của người trưởng thành.

Phim《Linh hồn Bạc》có câu, cuộc đời vẫn còn nước mắt và những nỗi đau không cách nào gột rửa sạch, và những đau khổ không thể nào quên khiến cho bạn dù muốn khóc cũng không thể rơi lệ.

Trong im lặng không tiếng động, vẫn luôn che giấu nỗi đau sâu sắc nhất.

5

Milan Kundera nói, gặp gỡ là bắt đầu, ngược lại rời xa là để chứng kiến một lần rời xa khác, đây là một thế giới thịnh hành sự chia ly, thế nhưng chúng ta lại không am tường cáo biệt.

Chính vì một lần lại một lần chia xa rồi gặp gỡ, mới tạo thành cuộc đời chúng ta.

Sau khi xa nhau, có lẽ sẽ trải qua một đoạn thời gian suy sụp, điều này là khó tránh khỏi, nhưng chỉ là tạm thời mà thôi, sau khi tất cả đã qua rồi sẽ giống như một lần nữa sống lại.

Không có việc gì là không vượt qua được, cũng không có ai là mãi mãi không rời xa.

Đời người rất ngắn, không nên vì những điều đã mất đi mà lãng phí quá nhiều thời gian.

Trong Từ điển phát triển trọn đời mục《336: Thống khổ》viết, đem cảm xúc trở thành một loại tín hiệu, để không sa đà vào cảm xúc.

Rất nhiều việc, chúng ta không thể kiểm soát, mà chỉ có thể kiểm soát chính mình.

Thà rằng thương tiếc cùng không nỡ, còn hơn là bỏ qua chính mình, hãy cố gắng để bản thân trải qua một cách thản nhiên và đủ đầy về sau, sống thật tốt, cố gắng làm việc, buông bỏ những trọng trách không đáng, có trách nhiệm với chính bản thân mình.

Năm mới sắp tới, hãy thật tâm đối đãi với những người bên cạnh mình, và đừng đánh mất người đối xử tốt với mình.


Chúng ta đều không am tường cáo biệt, cho nên chỉ đành để lại cho nhau những vết thương rướm máu để nhớ về đối phương.

Em có nhớ tôi không?