Edit by Lãnh Nguyệt Phong
“Trong mạch chảy ngầm mãnh liệt.”
—
Châu Thâm cảm thấy dạo này hơi mệt.
Có lẽ là vì sắp kết thúc chương trình đi, tất cả mọi người kể cả tổ ghi hình đều bị bên tổ đạo diễn “tra tấn” muốn chết đi sống lại. Mà đối với người đóng vai trò đoàn sủng trong Mai Khê hồ 36 như cậu mà nói, ghi hình quay đi quay lại mệt như cún vẫn coi như bình thường. Nhất là mấy đêm gần đây, cứ bị bắt ở lại đến khuya vừa ngả lưng xuống giường là ngủ, làm cho hôm sau tỉnh lại luôn chóng mặt nhức đầu. Nhưng chẳng còn cách nào, dù sao con người ta ai cũng phải làm việc mới có thể đủ tiền trả cơm.
Tối hôm qua hiếm khi ngủ ngon một giấc, sáng sớm Châu Thâm đã đến nhà ăn. Cậu bưng khay đồ ăn quét một vòng đại sảnh, không thấy người muốn tìm, thế nên nhích đến ngồi xuống bên cạnh Lí Kỳ. Lí Kỳ vừa thấy cậu đến liền thò lại, nói nhỏ: “Thâm Thâm, hôm qua ngủ được không?”
Mấy ngày trước lúc không được nghỉ ngơi tốt, Châu Thâm từng than phiền vài câu với Lí Kỳ chuyện này, nhưng cũng đều là thuận miệng tán gẫu mà thôi. Không ngờ bạn tốt còn nhớ rõ, Châu Thâm gặm một miếng bánh quẩy rồi nhấp ngụm sữa, sau đó mới cười vỗ vai Lí Kỳ, nói: “Kỳ Kỳ, không ngờ cậu quan tâm tôi như vậy, quá cảm động.”
Lí Kỳ “Hắc” một tiếng, giơ tay lên định cốc đầu Châu Thâm. Nhưng khi lơ đãng liếc về phía cửa, anh lập tức dừng động tác, đổi thành khẽ huých Châu Thâm một cái: “Ê ê, nhìn cửa kìa.”
“Hử?” Châu Thâm nghe không rõ, đang cầm chiếc ly đầy khó hiểu nhìn Lí Kỳ liên tục nháy mắt nhướn mày. Ngay sau đó bờ vai cậu đột nhiên bị ai đặt tay lên, Châu Thâm quay đầu lại, lập tức nhìn thấy A Vân Ca đã dán nửa thân trên người mình, gọi biệt danh của mình bằng giọng cực mềm mại: “Thâm Thâm ~”
Trong lòng Châu Thâm “lộp bộp” một tiếng, cầm ly sữa suýt nữa bị xúc động làm đổ mất —— nhưng cậu vẫn kiềm được, mười ngón tay theo bản năng nắm chặt lại, ly sữa cũng không đổ thật. Cái này thật sự không thể trách cậu thất thố, dù sao A Vân Ca cực kì đẹp trai là chuyện ai cũng công nhận, cho nên khi người đàn ông này mỉm cười nhìn một người, người đó nhất định sẽ chỉ có thể chân mềm tay yếu mà thôi.
—— người này sao có thể đẹp trai như vậy.
Châu Thâm thầm lẩm bẩm những lời này trong lòng, mặt mày sáng lạn mỉm cười với A Vân Ca: “Hi, Ca Tử ca!”
Lí Kỳ ngồi một bên hình như có khẽ “chậc chậc” một chút, làm cho người ta không thể không nghi ngờ anh có phải đã bị Trương Siêu nhập không. Châu Thâm trộm đá vào chân Lí Kỳ một cái, người nọ ăn đau đến “Ối” một tiếng, giọng hơi to. Cậu đang xấu hổ suy nghĩ có phải nên nói gì cứu vãn mặt mũi không, đột nhiên thấy A Vân Ca kéo sát khoảng cách giữa hai người: “Thâm Thâm.”
Đại não Châu Thâm có một tíc tắc là đã chết máy, sau đó cảm nhận được mặt mình bị người kia chọc một chút. Cậu nhìn A Vân Ca đang tươi cười không biết làm sao, lại thấy người thanh niên chậm rãi mở miệng.
“Bên miệng, còn sữa chưa lau kìa.”
Sau lưng truyền đến giọng Lí Kỳ không kịp nhịn xuống phì cười, Châu Thâm chỉ cảm thấy mình đã xấu hổ đến mức cả khuôn mặt đều sắp bốc cháy. Cậu cuống quít quay mặt đi lau sữa bò trên miệng, còn chàng trai chọc cho mình đỏ bừng cả mặt thì đã vui vẻ đi mất.
“Ha ha, không trách anh ta được, cậu phản ứng thú vị thật.” Chờ A Vân Ca biến mất khỏi phạm vi hai người có thể nhìn thấy, Lí Kỳ đã cười ra nước mắt vừa run run vừa vỗ vai Châu Thâm. Châu Thâm mặt vẫn còn đỏ ửng, thẹn quá thành giận làm bộ định đánh hanh, ánh mắt lại theo bản năng thoáng nhìn về phía A Vân Ca rời đi.
“Ai ai, làm chi đâu.” Lí Kỳ vừa cười vừa nói.
Châu Thâm liếc xéo anh một cái: “Nhìn miễn phí mà.”
Lí Kỳ bị tổn thương, ôm tim ngã xuống.
Châu Thâm ở hồ Mai Khê gần ba tháng, từ lúc ban đầu một thân một mình đến sau này hòa nhập cùng những người khác, từ cẩn thận che giấu cảm xúc đến bắt đầu thử san sẻ cảm xúc của mình với mọi người, ai cũng thấy được sự thay đổi của cậu, đều vui thay cho cậu, và đều vui vẻ được cưng chiều cậu.
Duy có tình yêu, đó chính là một điểm mù.
Châu Thâm chưa từng yêu đương, cũng không có kinh nghiệm gì liên quan. Tất cả những kiến thức liên quan đến ái tình, đều là góp nhặt được trong quá trình coi anime ngày trước —— nhưng nói thật, cái loại “tình yêu” được tô điểm thành màu hồng cộng với phải bao gồm rất nhiều điều kiện kiểu đó, hoàn toàn không thể nào xem như “kinh nghiệm tình trường” được. Cho nên tóm lại chính là, tình sử của Châu Thâm vẫn còn trắng bóc như tuyết hồ Mai Khê.
Nhưng trên đời nào có chuyện gì không thay đổi.
Khi Châu Thâm thử yêu hoặc được yêu, cân bằng sẽ mất; mà khi cả hai đều xuất hiện cùng một lúc, mọi việc sẽ rời xa quỹ đạo ban đầu.
Vì thế khi Vương Tích đứng trong bóng tối, trầm tĩnh nói với Châu Thâm rằng “Muốn ở bên em mãi về sau”, thì đã định chỉ có thể nhận được một câu “Thật xin lỗi” mà kết thúc.
Châu Thâm không biết mình đã nhìn Vương Tích rời đi với tâm trạng như thế nào.
Trước giờ cậu luôn là một kẻ không biết làm sao từ chối lòng tốt của người khác, đây vẫn là lần đầu tiên từ chối thẳng thừng như vậy —— nhất là với Vương Tích. Nhìn theo bóng người đàn ông rời đi đầy cô độc, khiến Châu Thâm nhớ lại tất cả những gì người ấy đã làm vì mình, cả trước lẫn sau ống kính —— mi xem, một người tốt biết mấy, mi làm sao có thể nhẫn tâm như vậy, mà lại làm sao nỡ?
Nhưng Châu Thâm không có cách nào cho Vương Tích một câu trả lời, cậu biết mình không thể cho Vương Tích điều mà anh muốn.
Hít một hơi thật sâu, Châu Thâm cố gắng đè nén cảm giác muốn rơi lệ, bấm mở màn hình điện thoại. Screenlock hình phim hoạt hình cực kì tươi sáng đáng yêu, ngón tay tiếp tục lướt một đường, sau đó chính là khung nhập mật mã.
1, 0, 2, 3.
Châu Thâm từ từ gõ trên màn hình, màn hình tiếp theo nhảy ra. Trong hình, người đàn ông mặc Tây trang đang nở một nụ cười thật tươi, microphone đeo bên miệng, ánh mắt tập trung nhìn về phía trước, tựa như giây tiếp theo sẽ cất lên câu “My heart of light”.
Nếu thật sự không đi nói ra những lời ấy, có lẽ tất cả sẽ không còn kịp nữa.
Cậu mở We Chat ra, tìm group chat nhà họ Vân, hỏi một câu: Ca Tử ca về phòng chưa?
Nhanh chóng được rep: Hình như chưa, tôi mới nhìn thấy cậu ta đến phòng nghỉ.
Màn hình dần tối, Châu Thâm cầm di động đứng tại chỗ, đôi mắt đỏ bừng, ngẩn người hồi lâu, cuối cùng như hạ quyết tâm, xoay người đi về phía phòng nghỉ. Cậu cắn môi, sắp xếp lại tất cả những tình cảm đau khổ phức tạp, ôm quyết tâm liều chết đứng trước cánh cửa đóng kín, đưa tay lên gõ.
“Ở trong có người không? Tôi vào đây.”
Fin.
Thực ra Shi vẫn ship SHX, vì mù chữ mà tìm lộn fic. Dịch đến cuối mới nhận ra lộn thuyền. Mà bỏ thì tiếc. Đừng như Shi.
