Tags
Tôi chuẩn bị cả buổi trời, kết quả đến Thượng Hải lại chẳng cần dùng tới chút nào.
Người phụ trách phỏng vấn, Lý quản lý, còn khiêm tốn hơn cả tôi nữa, lúc nào cũng “Nhiếp tiểu thư”, cũng không hỏi tôi gì, lịch sự nói chuyện phiếm với tôi một giờ, sau đó nói hoan nghênh Nhiếp tiểu thư vào công ty. Còn hỏi lần này tới Thượng Hải đã sắp xếp chỗ ăn ở chưa, nếu chưa thì công ty có thể giúp đỡ.
Tôi lơ ngơ đối đáp xong xuôi, lúc đứng dậy ra về, Lý quản lý kéo cửa ra tiễn tôi, tươi cười: “Nhiếp tiểu thư, cho tôi gửi lời hỏi thăm Nhiếp tiên sinh.”
Thì ra là vậy.
Từ sau khi cha mẹ li dị, tuần suất liên lạc giữa hai cha con tôi cũng thưa dần, suýt nữa tôi đã quên cha tôi là Nhiếp Trình Viễn. Cha tôi, người mà tôi hay tả là trọc phú trung niên khá đẹp trai, hồi trẻ nghèo rớt mồng tơi, chỉ có mẹ tôi chịu gả cho ông ấy, đến khi tới tuổi trung niên có tiền có thế thì lại bắt đầu đi tìm thanh xuân, li dị mẹ tôi, ở chung với mối tình đầu trước kia từng vứt bỏ ông ta.
May mà mẹ tôi cũng nghĩ thoáng, nói với tôi: “Cha con lúc còn trẻ đẹp trai thì đều thuộc về mẹ rồi, giờ thành ông già ai mà thèm chứ.” Có điều bà không cho tôi lấy một đồng một cắc nào của cha, nói tôi là của bà, tôi nghĩ có lẽ thật ra trong lòng bà vẫn còn để ý.
Mấy hôm trước người cha đã lâu không liên lạc kia đột nhiên gọi cho tôi, hỏi tôi chừng nào tốt nghiệp có tính toán gì chưa, nghe tôi nói đã nộp đơn xin việc, hỏi tôi nộp công ty nào. Tôi làm sao nhớ nổi tên là công ty đó, chỉ nhớ mỗi công ty mà Trang Tự nộp hồ sơ giùm tên là Thịnh Viễn gì đó, cho nên nói tên công ty đó, lúc đó cha tôi cũng không nói gì, sau đó hỏi thêm vài chuyện rồi cúp máy.
Giờ nghĩ lại, chắc là sau đó ông ấy đã sắp xếp các mối quan hệ hết rồi.
Thì ra không phải là nhờ mối quan hệ của Trang Tự, trong lòng tôi đột nhiên cảm thấy hơi mất mát.
Ngồi trên xe lửa về Nam Kinh, tôi luôn suy nghĩ rốt cuộc có nên đi làm ở Thịnh Viễn hay không. Vốn dựa theo lời hứa giữa hai mẹ con, tôi hẳn là nên từ chối mới đúng, nhưng tôi lại không tài nào quên được lúc đi ra khỏi toà cao ốc Thịnh Viễn, ngẩng đầu nhìn thấy bảng hiệu của toà cao ốc đối diện.
Tấm bảng hình vòng cung, màu vàng, dưới ánh mặt trời loé ra những tia sáng chói chang –– Ngân Hàng A.
Nơi làm việc tương lai của Trang Tự.
Buổi tối về ký túc xá, bạn cùng phòng ai cũng thân thiết hỏi tôi kết quả, tôi hơi não nề nói: “Mình còn chưa quyết định có nên đi hay không nữa.”
Kết quả hôm sau lúc tôi đang ăn sáng ở căn tin với Tư Tịnh, cô ấy trách tôi: “Hi Quang, hôm qua cậu nói chuyện không để ý để tứ gì hết, Dung Dung còn chưa nhận được điện thoại phỏng vấn kìa. Cậu lại đi mở miệng nói chưa quyết định có làm hay không.”
A, tôi đúng là không để ý thật, đúng là vô tâm quá. Tôi gật gật đầu nói: “Biết rồi.”
Buổi chiều ông Lý quản lý kia lại gọi điện hỏi tôi có muốn kí hợp đồng không, tôi chần chừ một lát nói muốn suy nghĩ, ông ấy lập tức tăng lương và phúc lợi, thật ra vị trí tôi ứng tuyển cũng chỉ là một vị trí nhỏ nhoi mà thôi, cho dù có ở Thượng Hải đi nữa thì lương cũng chỉ ba bốn nghìn mà thôi, làm gì tới giá khủng như ông ấy nói.
(*Tính đến ngày 15/8/2020, 3-4 nghìn tệ = 10-13 triệu VND.)
Chắc ông ấy nghĩ tôi chê lương ít, đang làm eo.
Cúp máy, tôi bỗng thấy hơi khó chịu, bèn đi dạo bên bờ hồ trong trường.
Tôi gần như có thể tưởng tượng được nếu tôi đến làm việc ở Thịnh Viễn thì công việc sẽ như thế nào. Kỳ thật, lúc đi thực tập trong văn phòng luật ở Vô Tích cũng vậy, mấy thực tập sinh khác cùng đợt với tôi đều bị quay như chong chóng, chỉ có tôi là sướng nhất, cho dù có ai nhờ tôi làm việc gì thì cũng đều tươi cười, khiêm tốn vạn phần.
Nhưng trong lòng họ lại nghĩ như thế nào? Cho dù tôi cũng không hay để ý suy nghĩ của người khác, nhưng cứ làm một kẻ ăn bám như Trang Tự nói thì hình như cũng hơi vô vị thật.
Lang thang bên hồ một hồi, tôi gọi điện cho mẹ, nói tôi muốn tự mình xin việc làm thử xem sao, lúc đầu mẹ phản đối, nói một hồi bà lại vui lên, nói cuối cùng tôi cũng biết tự lập, sau đó lại dặn tôi nếu không tìm được thì cũng đừng cố giấu, bà sẽ giúp tôi.
Thật ra ngay trước khi gọi điện tôi vẫn còn đang mênh mang, đột nhiên nổi hứng vậy thôi, cũng không biết mình nên làm thế nào, nhưng giọng nói vui mừng của mẹ lại làm cho tôi kiên định hơn.
Tự tìm việc làm đi.
Còn Thịnh Viễn… Tôi ngẩn người nhìn mặt hồ trong vắt lóng lánh ánh nắng.
Chắc là tôi vẫn nên từ chối thôi, không phải vì chuyện của cha tôi, mà là vì chỗ đó gần quá.
Muốn đi và không muốn đi, đều bởi vì chỗ đó gần Trang Tự quá.
Hạ quyết tâm, tôi yên lòng lại, vội vàng viết luận văn tiếp. Mấy ngày nay phiền não chuyện công việc, tiến độ viết luận văn lại giảm xuống rõ rệt.
Hôm sau lúc tôi đang ở trong thư việc photo tài liệu báo chí, có tin nhắn gửi đến, là Tư Tịnh –– Hi Quang, về ký túc xá một chút, có chuyện.
A, chẳng lẽ tối nay liên hoan?
Dạo này đám sinh viên năm cuối hay mở tiệc, phản xạ đầu tiên của tôi là nghĩ về chuyện này.
Lại nhìn đồng hồ đúng giờ cơm tối, tôi lập tức trả sách, đeo cặp hưng phấn vọt về kí túc xá.
Về tới kí túc xá, tôi liền quăng cái cặp lên giường, “Ai bao?”
Không ai trả lời tôi. Lúc này tôi mới để ý thấy bầu không khí trong đây hơi im lặng một cách kì lạ, tất cả những người phòng tôi, trừ Tiểu Phượng đang đi Thượng Hải, còn lại ai cũng có mặt, ngay cả Trang Tự cũng ở đây, tôi nhìn cậu ta hơi khó hiểu, chẳng lẽ cậu ta lại định bao nữa?
Có điều, sao bọn họ cứ nhìn tôi chằm chằm vậy?
Lát sau, Dung Dung mở miệng đầu tiên, giọng điệu chắc chắn không thể gọi là thân thiết.
“Nhiếp Hi Quang.”
“Sao vậy?” Tôi khó hiểu.
“Cậu còn hỏi tôi sao vậy, không phải kì lạ ư?” Dung Dung cười lạnh: “Cậu làm chuyện đó chẳng lẽ không chột dạ chút nào sao?”
“Mình làm cái gì?” Tôi bị điệu chất vấn chỉ trích này chọc giận, đống gà vịt trong đầu thoáng cái bay sạch.
“Dung Dung, cậu bình tĩnh chút đi, mọi chuyện còn chưa rõ ràng.” Tư Tịnh đứng lên, nói với tôi rất nghiêm túc: “Hi Quang, chiều hôm thứ hai, cậu có bắt điện thoại của Thịnh Viễn gọi Dung Dung đi phỏng vấn không?”
Tôi lắc đầu, chuyện gì xảy ra thế này.
“Đến giờ còn không chịu nhận, Nhiếp Hi Quang, không ngờ cậu lại làm tới mức như vậy.” Giọng điệu của Dung Dung rất kì lạ, giống như rất tức giận, rất xem thường tôi, nhưng hình như lại còn giấu vài phần đắc ý.
A Phân nhỏ giọng chen vào: “Có khi nào Dưa Hấu quên không, hôm đó lúc tụi mình đi không phải cậu ấy đang ngủ sao? Có thể là bắt điện thoại xong ngủ tiếp, ngủ dậy lại quên báo với cậu.”
A Phân vừa nói vậy, tôi liền hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chẳng lẽ Dung Dung nghi ngờ tôi nhận điện thoại phỏng vấn mà không báo cho cô ấy? Tôi cảm thấy buồn cười nhiều hơn là tức giận. “Chắc các cậu nhầm rồi, mình không nhận được điện thoại phỏng vấn của Dung Dung.”
“Phủ nhận làm gì.” Dung Dung vẫn cứ mang giọng điệu như vậy, “Đáng tiếc cậu trăm phương nghìn kế tự cho mình là thông minh, nếu như không phải tôi gọi điện đi hỏi, chắc cũng bị cậu lừa mất.”
Nói lộn xộn cái gì, tôi nén cơn giận đang dâng trào, quay sang Tư Tịnh. “Tư Tịnh, cậu có thể kể lại mọi chuyện từ đầu tới cuối được không.”
Tư Tịnh gật đầu. “Là vầy, Dung Dung chờ hoài mà không nhận được điện thoại phỏng vấn của Thịnh Viễn, cho nên gọi điện lên công ty Thịnh Viễn hỏi thử, kết quả người của phòng nhân sự ở Thịnh Viễn lại nói chiều thứ hai vừa vào làm việc đã gọi hết một lượt rồi, Dung Dung cũng ở trong danh sách, còn hỏi tại sao Dung Dung không đi phỏng vấn.”
“Cậu cũng biết rồi đó, điện thoại của Dung Dung hồi hội thảo tuyển dụng thứ bảy tuần trước đã bị trộm rồi, vì thế công ty chỉ có thể gọi đến kí túc xá, chiều hôm đó, mình, Dung Dung, A Phân, Tiểu Phượng đều ra ngoài chung với nhau, lúc đó cậu đang ngủ, chị đại thì ở quê, thứ ba mới về, cho nên…”
Tư Tịnh dừng lại một chút, nói: “Cậu nhớ kĩ đi, có phải lúc đó bắt điện thoại rồi quên không?”
Tôi tỉ mỉ nhớ lại, lắc đầu: “Không có, thật ra mấy cậu đi xong, lát sau mình cũng dậy đi lên thư viện, mình không có bắt điện thoại phỏng vấn nào hết.”
“Phủi sạch ghê.” Dung Dung mỉa mai.
Tôi không quan tâm cô ta, nhíu mày suy nghĩ. Tôi đương nhiên là không nhận cuộc điện thoại đó, nhưng nếu chiếu theo lời Tư Tịnh, thì đúng là chỉ có thể là tôi bắt cuộc điện thoại này, rốt cuộc là sao?
Trong đầu chợt loé lên một suy nghĩ, tôi nói: “Hay là bên Thịnh Viễn chưa bao giờ gọi vào số này, có thể là bận, hoặc là gọi mà không ai bắt máy, rồi người ta quên gọi lại thì sao.”
“Tiếc là người ta có nhật kí cuộc gọi, tròn hai phút.” Dung Dung nói với giọng vừa khẳng định vừa trào phúng, hiển nhiên cô ấy đã chắc chắn chuyện này là do tôi làm.
Tôi hít vào thật sâu, cố gắng giữ vững tia lý trí cuối cùng, nghiêm túc nói: “Mình không có lý do gì làm như vậy.”
“Không có lý do gì à?” Dung Dung cười lạnh, “Chẳng lẽ cậu không thích Trang Tự?”
Mặt tôi trắng bệch.
Dung Dung không hề cho tôi cơ hội nói chuyện, tiếp tục cười khấy: “Thịnh Viễn và ngân hàng A gần nhau như vậy, cậu không muốn tôi với Trang Tự ở bên nhau, cho nên…”
“Dung Dung!”
Người nghiêm giọng quát cô ta dừng lại lại chính là người luôn im lặng nãy giờ, Trang Tự.
Đúng rồi, tại sao cậu ta lại có mặt ở đây? Dung Dung gọi tới? Cùng thẩm vấn tôi, cùng nhận ra bộ mặt thật của tôi ư? Tôi nắm chặt nắm đấm, cảm thấy như cả người mình đều đang run rẩy.
Tư Tịnh vội kéo Dung Dung, nói: “Chắc là có hiểu lầm gì thật đó, dù sao giờ cậu cũng có cơ hội phỏng vấn lại rồi, bỏ qua đi, đừng làm lớn chuyện, mọi người bất hoà.”
“Chuyện có thể qua, nhưng cậu coi từ đầu tới cuối cậu ta có một tia hối hận áy náy gì không? Mình không nuốt nổi cục tức này.”
Cô ta mà lại là người nuốt không trôi cục tức này cơ đấy, tôi giận quá hoá cười, “Diệp Dung, cậu coi thường tôi quá đấy, nếu như tôi không muốn cho cậu có cơ hội được phỏng vấn, cậu nghĩ là Thịnh Viễn còn có thể gọi điện cho cậu hay sao?”
Cô ta đơ cả người, đứng hình nửa ngày sau mới mở miệng, giọng điệu đã có chút gượng gạo. “Cậu nghĩ cậu là ai, bây giờ trong xã hội này phải dựa vào thực lực nói chuyện.”
“Có muốn thử không?” Tôi bắt chước cô ta cười lạnh.
Tấm danh thiếp ông Lý quản lý kia đưa cho tôi tôi đã tiện tay quăng vào đống đồ trên bàn học, tôi lấy tờ danh thiếp ra, nhấc điện thoại kí túc xá lên, bắt đầu nhấn số.
Những người còn lại hình như đều không ngờ mọi chuyện sẽ trở thành như thế này, ai cũng ngơ ngác đứng đó.
“A lô, Lý quản lý ạ? Tôi là Nhiếp Hi Quang, tôi có chuyện này muốn nói với ông một chút…”
Tôi còn chưa nói xong, điện thoại đã bị ai đó giật mạnh đi, một bàn tay con trai mạnh mẽ, là Trang Tự.
Ngay khi cậu ta giật ống nghe, tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt cậu ta.
Sau đó tôi sửng sốt.
Ánh mắt cậu ta… Giống y như ánh mắt hồi năm ngoái lúc tôi nói với cậu ta rằng tôi thích cậu ta, khi đó tôi còn chưa hiểu ánh mắt ấy rốt cuộc là có ý gì… Bây giờ lại giống như được khai sáng, hiểu ngay lập tức.
Là ghét.
Thì ra là ghét.
Vậy mà là ghét.
Cậu ta ghét tôi.
Tôi như người mất hồn mặc cậu ta lấy cái ống nghe từ trong tay tôi đi, ngơ ngác đứng im không nhúc nhích, trong đầu lúc đó chỉ còn lại suy nghĩ này.
Cậu ta ghét tôi…
Cậu ta ghét tôi, vì sao?
Hơn nữa không phải là vì chuyện hôm nay, từ lâu trước đây cậu ta đã ghét tôi rồi, lúc đó tôi còn mới cho cậu ta mượn một khoản tiền, để giúp mẹ cậu ta có thể thuận lợi phẫu thuật nữa…
“Xin lỗi, chúng tôi chỉ…”
Cậu ta cầm ống nghe nói vài chữ, lập tức cau mày, cúp điện thoại, nói với Dung Dung đang sợ hãi: “Số giả.”
Đúng vậy, tôi chỉ gọi số giả thôi, tôi vốn định gọi số này thật, nhưng lúc bấm còn ba số cuối cùng, tôi vẫn thôi, bấm đại vài số.
Dung Dung thở phào nhẹ nhõm, lập tức cười lạnh nói: “Tôi còn tưởng có tiền là có thể che trời cơ đấy, ai dè cũng chỉ là hổ giấy.”
Tư Tịnh kéo cô ta một chút, cô ta mới không cam tâm dừng lại.
Tôi không còn lòng dạ nào mà suy nghĩ về câu nói chua ngoét của cô ta, tôi chỉ nhìn Trang Tự, tôi biết bộ dạng tôi như vầy chỉ tổ làm cho người ta chế giễu thêm mà thôi, nhưng tôi không khống chế nổi bản thân mình, chỉ có thể nhìn cậu ta.
Tôi muốn hỏi cậu ta tại sao lại ghét tôi, có phải cũng tin là tôi cố ý giấu thông báo phỏng vấn của Dung Dung không, nhưng tôi không hỏi được, cậu ta có ghét tôi hay không, có tin hay không, có ý nghĩa gì với tôi nữa?
Nhưng vẫn cảm thấy ấm ức muốn khóc.
Trước khi nước mắt chảy xuống, tôi xoay người chạy ra kí túc xá.