Người xưa các người cũng thật biết chơi.
Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có Trạng nguyên.
Có loại nghề nào có thể dạy người ta làm sao giết người.
Rút một tấm hoa tiên, trải lên cầm án. Vén tay áo hợp hoan, nhấc bút bạch ngọc, nhẹ chấm mực xanh, từ tốn khêu bấc đèn, dưới đầu bút uyển chuyển tuôn ra từng hàng chữ nhỏ thanh thoát, từng chữ từng chữ lạnh lẽo thấu xương.
“Ta đúng là hận kẻ đó đến như vậy. Hận không thể làm y đầu lìa khỏi xác, hận không thể làm y thủng ruột nát bụng, hận không thể làm y vỡ ra vạn mảnh. Ta muốn giết y, ngặt nỗi chẳng cầu được cách. Hận này ngày vấn đêm vương, ăn da nuốt thịt, nằm ngồi không yên. Ông trời nếu có thiêng, xin ban cho ta phương pháp giải hận. Nếu được toại nguyện, chịu làm trâu ngựa mười kiếp, vĩnh đọa Vô Gián!”
Đêm lạnh như nước, người im gió lặng. Dưới ánh trăng tròn cánh chim bay vút, đảo mắt đã lẫn vào màn đêm vô tận.
*——*——*——*——*
“Lão thái thái dặn dò các công tử, tiểu thư: Khi bước vào cổng chùa chỉ được vào cửa bên phải. Nam bước chân trái trước, nữ bước chân phải trước, tuyệt đối không được giẫm bậc cửa.”
Trang ma ma đứng bên đường, cất to giọng thuật lại lời Yến lão thái thái cho những người còn ở phía sau.
Năm nào cũng phải đến Liên Hoa tự một lần, mỗi năm khi vào cổng chùa, lão thái thái đều phải dặn dò câu này.
Vì sao chỉ được đi cửa bên phải?
Bởi vì cửa chính giữa gọi là “Không môn”, chỉ có người xuất gia mới được phép ra vào.
Năm Yến Thất năm tuổi, lần đầu tiên theo nhà họ Yến đến thắp hương, ngơ ngác thế nào bước vào cửa giữa. Đúng lúc gặp phải một vị sư già trong chùa đang sắp xuống núi dạo chơi, một lớn một nhỏ một tăng một tục đứng ngay giữa cửa chắn đường nhau.
Sư ông cúi đầu hỏi Yến Thất: Đến dễ đến, đi khó đi, thí chủ tại sao lại đến?
Yến Thất bị hù một cái, run lẩy bẩy: Tôi không phải tôi, nhà không phải nhà, ngài tưởng tôi muốn à?
Sư liền vỗ vỗ Yến Thất: Đạo pháp tự nhiên, thuận theo ý trời.
Yến Thất nhìn theo vị sư già xuống núi: Không hổ là cao tăng, đa tạ chỉ bảo.
… Ê, từ từ. “Đạo pháp tự nhiên” là thuyết của đạo gia mà? Cao tăng ngài… kiến thức hơi tạp thì phải.
Sau này vị sư đó ở dưới chân núi bị xe ngựa khách hành hương đụng phải, khiêng cáng về, không dạo chơi được.
Từ đó về sau, mỗi năm khi đến dâng hương ở chùa Liên Hoa trên núi Thiên Diệp, Yến Thất đều kính cẩn cách xa sư tăng trong chùa —— thiên cơ bất khả lộ, lỡ mà có thêm mấy hoà thượng già vừa đạo hạnh cao vừa không kín miệng nhìn ra nàng là cái gì rồi bị trời phạt gãy tay gãy chân nữa thì ngại biết mấy.
Hai mươi sáu tháng giêng hằng năm, Liên Hoa tự đều mở rộng cổng chùa, chào đón khách hành hương từ khắp nơi đổ về, giảng kinh khai trai đàn ba ngày liên tục.
Yến lão thái thái tin Phật, hai mươi sáu tháng giêng năm nào cũng phải đưa cả đại gia đình lên núi dâng hương. Dâng hương xong chưa đủ, còn phải nghe giảng kinh, nghe giảng kinh cũng chưa đủ, còn phải dùng cơm chay. Đồ chay chùa Liên Hoa nức tiếng gần xa, nghe nói đôi khi cả Hoàng đế đại gia cũng cải trang lên xin miếng cơm hoà thượng.
Nhà khách trong chùa Liên Hoa đặc biệt dành riêng cho những khách hành hương có nhu cầu trọn gói an toàn sức khỏe thể xác tinh thần như Yến gia. Dâng hương, nghe giảng, ăn chay, nghỉ ngơi đầy đủ xong ít nhất phải mất hai ngày, chắc chắn phải dùng nhà khách.
Nhà khách được quét dọn rất sạch sẽ, căn nào căn nấy đều xây theo kiểu tam hợp viện nhỏ, nhét mấy chục hộ đông như Yến phủ vào cũng không thành vấn đề. Khắp kinh thành không ít Phật tử nhà cao cửa rộng, dịp này hằng năm đều ních đầy nhà khách.
Liên Hoa tự nằm trên Thiên Diệp sơn ở ngoại ô phía Bắc kinh thành Thái Bình, xung quanh núi non trùng trùng, hùng vĩ thanh tao.
Thiên Diệp sơn chỉ là một toà của dãy núi, tuy không cao nhưng thắng ở cảnh trí thanh u, khắp nơi đều là tùng bách. Giữa thời tiết cuối đông thế này mà nhưng ngọn núi vẫn ngập tràn một màu xanh ngát. Vậy nên, bất kể xuân hạ thu đông đều thường có nhà thơ, du khách, thiện nam tín nữ đến đây du ngoạn.
Yến gia năm nào cũng đến, cảnh trí không còn mới lạ gì nữa. Thắp nhang xong, nghe giảng xong, sắp xếp nhà khách đặt sẵn ổn thỏa xong thì chỉ còn việc đi tán dóc, tìm bạn bè, chờ ăn cơm mà thôi.
Khi Yến lão thái thái đang ở thượng phòng sân Đông ôn chuyện với người chị em tốt Lý lão thái thái thì Yến Thất đang nằm trong sương phòng sân Tây đọc sách.
Quyển sách này tên là “Đại hiệp Trần Bảo Cường”, thuê ở tiệm sách ngoài đường, tuy danh tính đại hiệp có hơi phèn chút nhưng cốt truyện vẫn viết không tệ lắm.
Truyện kể về nam chính Trần Bảo Cường khi còn nhỏ cha mẹ bị giết hại, từ bé đã khắc khổ học võ lập chí báo thù, nhưng khi cha mẹ chết chàng còn quá nhỏ, không biết kẻ thù là ai. Qua một trận điều tra, phát hiện nghi phạm có bốn người Giáp Ất Bính Đinh, ai cũng trông như kẻ thù của mình, vậy cuối cùng kẻ thù là ai?
Tình tiết nhử quả nhiên là “đắt” nhất.
“Đọc đến hồi mấy rồi?” Yến Cửu thiếu gia ngồi đối diện Yến Thất chậm rãi mở miệng hỏi.
“Mới hồi 13.” Yến Thất mới đọc chưa đến một phần mười.
“Trần mẫu không chết, kẻ thù là Mã Hữu Tài.” Yến Cửu thiếu gia ôm tay áo, rũ mắt nói thật từ tốn.
“. . .”
Tức る.
Vì sao thằng em nào trên đời cũng đáng ăn đòn như vậy.
“Nuôi mi lớn ngần này thật phí công.” Yến Thất lặng lẽ đóng sách.
“Trách nhiệm của chị, đừng than.” Yến Cửu thiếu gia tiếp tục nói thật chậm rãi. Mới liếc đến chung trà thanh hoa trước mặt, Yến Thất lập tức phản xạ có điều kiện nhấc ấm trà châm thêm.
“Miệng nói không cần, thân thể lại rất thành thật.” Yến Cửu thiếu gia tặng nàng một câu.
Câu này là học theo Yến Thất. Trên thực tế, trong mười năm nhân sinh, từ đầu tiên Yến Cửu thiếu gia biết nói chính là hai chữ “Định mệnh”.
Từ thứ hai nói được là “Thất”.
“Cha” và “nương” mãi đến hơn ba tuổi mới nói được, vì bên cạnh không có hàng thật, không dạy được, cũng không “kêu nhờ” ai được.
Cha mẹ đâu? Nhắc đến cả mặt đều là nước mũi.
Cả dòng họ Yến đều ở kinh đô. Sau khi phân chi, boss lớn nhất trong nhà chính là vợ chồng Yến lão thái gia, sinh một hơi bốn người con trai: con lớn nhất làm quan văn, con thứ hai làm võ tướng, con thứ ba vinh quang làm nhà giáo nhân dân, con thứ tư ở nhà chờ việc, dưỡng lão.
Nói riêng về con thứ hai, cũng chính là cha ruột của Yến Thất và Yến Cửu thiếu gia – Yến Nhị lão gia.
Ông làm võ tướng đến tận ngoài biên quan, hiện đang trấn thủ đại mạc [1] biên giới phía Bắc tổ quốc. Lúc nhậm chức, Yến Thất còn chưa đầy hai tuổi, Yến Cửu thiếu gia mới được mấy tháng. Đi không bao lâu thì biên quan nổi lên chiến sự, một phong chiến báo về kinh, trong danh sách bỏ mình có tên Yến Nhị lão gia.
Trước khoan nói đến cả nhà họ Yến ruột đau như cắt thế nào, đại tướng biên phòng chết trận thì dù gì cũng phải đưa thi hài về kinh an táng, đúng không? Vậy mà chiến báo lại nói “thi cốt vô tồn”, há chẳng lạ lắm ru?
Dù có bị đao băm nát cũng phải còn bãi thịt, đằng này lại “thi cốt vô tồn”, phải chết kiểu gì mới có thể đến cả bột xương cũng không còn?
Người ta thường nói “xuống mồ vì an”, người chết chưa xuống đất, người sống tâm khó an, nhưng bên kia đang vội vàng đánh giặc, ai rảnh đi tìm thi thể cho ngươi?
Giữa lúc cả phủ đang đau lòng khổ sở thì ngay trong đêm Yến Nhị phu nhân đã lặng lẽ ra khỏi thành, thẳng đến biên quan Bắc mạc, để thư lại chỉ có tám chữ: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Yến Nhị phu nhân là con nhà võ tướng, tuy chưa từng học võ nhưng trong lòng lúc nào cũng thừa dũng khí kiên cường của người thượng võ. Bà cắn răng tạm giao con cho Yến lão thái thái trông nom, lòng đầy bi thống lên đường ngàn dặm nhặt xác cho chồng.
Đợi đến tái [2] Bắc, Yến Nhị phu nhân lập tức choáng váng: Mẹ nó cái thứ đang ngông nghênh đứng giữa thành cao đích thân dẫn người tuần tra kia không phải lão già nhà ta thì còn ai?! Gặp ma giữa ban ngày chắc?!
Sau biết chiến báo có sai, lúc Yến Nhị phu nhân rời kinh thì chiến báo sửa lại đã sắp đến, chỉ còn chút nữa mà hai bên lỡ mất nhau.
Trượng phu đã không sao thì Yến Nhị phu nhân phải lập tức về kinh, trong nhà còn những hai đứa nhỏ kia kìa. Đúng là không ai khó bằng phụ nữ, hết lo cho chồng lại phải lo con.
Người còn chưa kịp đi, ý chỉ của Hoàng đế đại gia đã đến: Phàm là tướng sĩ ở biên quan, chưa có hoàng chiếu thì không được tự ý rời đi. Gia quyến đi cùng cũng phải ở lại, miễn cho lẫn vào nội gián nước địch. Đến khi nào được chấp thuận cho về còn phải bị “điều tra trong sạch” xong thì mới được vào kinh.
Cái cớ này chỉ có thể lừa quỷ, sự thật là lúc đó trong triều, các hoàng tử đang tranh giành ngôi báu vô cùng khốc liệt. Giữa lúc nhiều thế lực cùng đánh cờ một bàn cờ, thể nào cũng phải có ruồi muỗi bị hại. Ý đồ chính trị gia khó đoán, từng mệnh lệnh ban ra đều có mục đích cả.
Yến Nhị phu nhân cứ vậy mà mang vẻ mặt cái lề gì thốn bị giữ lại biên quan, ở với Yến Nhị lão gia đến nay đã hơn tám năm.
Có nhà không thể về, có con không thể gặp, mỗi ngày rửa mặt bằng nước mắt. Chỉ đành ba ngày một tờ giấy, năm ngày một phong thư khuây khỏa nỗi nhớ nhà, qua đó liên lạc tình cảm với hai con nơi phương xa.
Thư từ giữa biên quan và kinh đô thì phong nào cũng phải mở ra, phong nào cũng phải kiểm tra.
Vì thế, các đồng chí ở cơ quan kiểm tra ai cũng biết trung bình mấy ngày Yến Nhị phu nhân cãi nhau với Yến Nhị lão gia một lần, Yến Nhị lão gia nói mớ những gì, hôm nào Yến Nhị lão gia mang hai chiếc giày khác đôi ra cửa, Yến Nhị lão gia lén nhìn cô nương ngoài đường một cái, Yến Nhị lão gia đánh một cái rắm chín vòng liên hoàn xoắn ốc, Yến Nhị lão gia cởi vớ xong hay thích nghe tám chuyện nhà người ta.
Cộng với: Yến Thất mấy tuổi thì hết ăn nước mũi, Yến Cửu thiếu gia thử thách đái dầm ướt bốn tấm đệm giường thất bại, Yến Thất liều chết với hạch đào làm mẻ vỡ bay răng cửa, Yến Cửu thiếu gia giở võ mồm trào phúng châm chọc khiến Trương quả phụ đòi thắt cổ tự tử chưa toại cùng chú Vương cách vách mang đồ cưới bỏ trốn suốt đêm bất hạnh rơi hết xuống sông người thì méo miệng kẻ thì gãy chân.
Còn cả, Yến Cửu thiếu gia nói Yến Thất thầm thương trộm nhớ cháu trai nào đó nhà Đại lý tự khanh vừa thấy người ta là chảy nước miếng, Yến Thất nói tất cả đều là Yến Tiểu Cửu hoang tưởng chỉ là người cháu đó trông rất giống bánh gạo nếp mà thôi với lại nàng bị chảy nước miếng không phải vì thèm nhỏ dãi người ta mà là vì răng cửa bị gãy chưa mọc lại hết, Yến Cửu thiếu gia nói Yến Thất thật sự càng lớn càng xấu hết ăn lại nằm chân thúi răng vàng nương có phải năm đó hai người nhặt từ đống rác hay không, Yến Thất nói Yến Tiểu Cửu mi miệng lưỡi ác độc lòng dạ xấu xa da mặt dày tiếu lí tàng đao giết người không thấy máu sang năm sắp đến trường đi học tai họa mầm non đất nước nương ơi con có nên tự đóng gói chuyển phát ra biên cương tránh bão trước không?
Yến Nhị phu nhân đọc có hiểu hay không không biết, đằng nào cũng được bọn nhỏ dỗ vui đến mức mỗi ngày ở biên cương nhìn cả trời bão cát cười ngây ngô.
Các đồng chí cơ quan kiểm tra đọc có hiểu hay không không biết, dù sao mỗi ngày đều chờ mong thư nhà dở hơi của Yến gia lên chương cập nhật bất định kỳ.
Hai bên đều chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, thế nên bọn nhỏ không biết mẹ họ từng vì không hợp khí hậu mà suýt bệnh chết ở tái Bắc. Vợ chồng Yến Nhị lão gia cũng không biết chị em Yến Thất vì không có cha mẹ ở bên chống lưng mà thường xuyên chịu khổ, chịu thiệt, bị người ta khinh thường, trễ nải thế nào.
May mà Yến gia vẫn còn coi trọng cháu đích tôn, Yến Cửu thiếu gia từ nhỏ đã được Yến lão thái gia đích thân dạy đọc sách biết chữ, ai nhìn vào cũng gật gù khen ngợi dáng vẻ đoan chính hành tung lịch thiệp.
Nhưng không ai biết, trong nhành hai vẫn còn đang giấu một kiện hàng ngoại nhập – Yến Thất. Hai chị em làm bạn một đường lớn lên, Yến Cửu thiếu gia đã bắt đầu trưởng thành theo chiều hướng có phần quái dị.
Về phần trưởng bối thì Yến Thất không được đãi ngộ tốt bằng Yến Cửu thiếu gia. Cháu gái vốn dĩ không được coi trọng như cháu trai, huống chi họ Yến lại còn chẳng thiếu cháu gái.
Yến lão thái thái tuy tin Phật nhưng tính tình không chút mềm mỏng, dâu trưởng vào cửa rồi mà bà vẫn nắm quyền quản lý không chịu buông tay. Mỗi ngày tất bật đấu trí so tài với Yến Đại phu nhân, làm gì có thời gian lo cho Yến Thất sinh trưởng nảy mầm.
Quăng bừa vào nhành hai, sắp xếp đủ nha hoàn vú nuôi coi chừng là xong.
Cũng nhờ Yến lão thái thái sắp xếp tuỳ tiện mà nhành hai không có chủ nhân, không ai quản lý, nha hoàn vú nuôi lười biếng, hay dùng mánh lới. Nhân một lần thất trách, hại Thất tiểu thư tiền nhiệm mới hơn ba tuổi đã bay màu, nếu không thì Yến Thất 2.0 cũng không thể “chiết cành” thành công thuận lợi như vậy.
Nghe nói Yến Thất dưới ngòi bút Cổ Long đã chết bảy lần, còn đồng chí Thất tiểu thư nhà họ Yến phiên bản mới cũng gọi tắt là Yến Thất này lại cảm thấy vẫn đừng thử thách kỉ lục đó thì hơn, an ổn mà sống là tốt nhất.
Giấu giấu giếm giếm học theo người cổ đại từ ba tuổi đến mười hai tuổi, cũng không có gì không thích nghi cho lắm. Ăn được ngủ được vờ ngây thơ được, dần dần quen với cuộc sống cô chiêu cậu ấm con nhà quan “cửa son rượu thịt ôi” [3], mỗi ngày không có gì làm ngoài việc ăn chơi phóng túng xã giao đốt tiền, chuyên nghiệp cả về vật chất lẫn tinh thần.
Yến Cửu thiếu gia tiết lộ nội dung truyện xong, đứng dậy phất áo ra cửa, không màng danh lợi.
Cô nàng Chử Vũ nằm trên ghế, ôm lò sưởi tay của Yến Thất ngủ say như chết, ngay cả người nổi tiếng to giọng như Thập lục tiểu thư nhà họ Võ, Võ Nguyệt, bước vào cũng chưa thể đánh thức.
“Đi, đi chơi trò chơi đi!” Võ Nguyệt xách Yến Thất ra ngoài, “Sáu thiếu ba, nhanh lên!”
. . . Trước giờ chỉ có ba thiếu một, sáu thiếu ba là cái quỷ gì.
“Thi xã [4] của bọn Võ Thập tứ vốn định hôm nay, ai ngờ có người bỗng nhiên không tới được. Không đủ người không được mở hội, nên đành phải chơi trò gì đó giết thời gian, trong Vọng Phong lư ngay sau núi Liên Hoa tự này.” Võ Nguyệt kéo Yến Thất đi ra sau núi.
Trong vòng quan quyến kinh thành rất nhiều người tin Phật, những ngày dâng hương lễ Phật thế này có thể đụng đến hơn phân nửa. Các gia đình có quan hệ tốt còn có thể hẹn nhau cùng lên núi hay thậm chí thuê khách xá kề nhau qua đêm trong chùa.
Nói theo lời của Yến Thất thì chùa Liên Hoa này thực chất chính là một khu du lịch, bạn bè hẹn nhau cả bọn ở khu du lịch muốn tổ chức hoạt động câu lạc bộ cũng là chuyện bình thường.
Võ Thập tứ là một trong những chị em của Võ Nguyệt. Nhà họ Võ dân cư đông đúc, chỉ riêng thế hệ của nàng, cả đích lẫn thứ đã những bốn mươi sáu người, đến giờ bạn trẻ Võ Nguyệt vẫn còn chưa phân rõ mấy đứa em từ thứ hai mươi ba về sau là ai với ai.
May sao nhà họ Yến đời thứ ba tổng cộng chỉ có mười đứa nhỏ, mà chui ra từ cùng một bụng mẹ với Yến Thất cũng chỉ mỗi Yến Cửu thiếu gia.
Hai nhà Yến, Võ đều là khách VIP ở Liên Hoa tự, năm nào cũng đến, chỗ nào cũng thuộc nằm lòng. Người lớn cũng không bắt bọn nhỏ ngồi yên một chỗ.
Con nít mới mười một, mười hai tuổi làm sao ngồi yên ở nơi buồn tẻ như vầy nổi? Dù sao đã có ma ma trông nom, nô tỳ hầu hạ, dân phong đương triều lại thoáng, cứ yên tâm mặc cho chúng đi.
Yến Thất vẫn qua sân bên cạnh báo cho Trang ma ma một tiếng. Trang ma ma đang bận chỉ huy hầu gái, hầu già đi theo sắp xếp đồ đạc cần dùng cho hai ngày ở chùa. Bà đáp vội với vị Thất tiểu thư chẳng có chút cảm giác tồn tại nào một tiếng, quay đầu đã quên mất Yến Thất nói gì.
Võ Nguyệt hưng phấn kéo Yến Thất đi ra sau núi, ngang qua nhà khách đầu Tây lại vào kéo Lục Ngẫu – Lục cô nương nhà họ Lục ra, ba người liền chạy đến Vọng Phong lư.
Vọng Phong lư toạ bên vách núi đen, mái tranh tường đất. Tuy bề ngoài trông đơn sơ nhưng thực ra bên trong rất sáng. Tường trắng gạch xanh, còn đốt địa long ấm cúng, cửa sổ kính khung gỗ. Mùa xuân, hạ ngồi trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ sẽ thấy cả trời đều là núi non trùng điệp, cảnh trí sống động tươi tốt.
Vọng Phong lư tổng cộng có một gian chính hai gian phụ, một gian sảnh chính, một gian nhà phụ, một gian tịnh phòng. Sảnh chính để một chiếc bàn gỗ tùng tròn thật lớn, lúc này bên bàn đã ngồi năm, sáu vị cô nương khoảng mười bốn, mười lăm tuổi đang uống trà, nói chuyện phiếm vui vẻ.
Trên bàn đặt bộ trà, bánh ngọt, thẻ tre, lư hương, giấy, bút, mực, nghiên vân vân. Hơn mười hầu gái, hầu già mặc đồ tôi tớ đang đứng yên chờ sai bảo.
“Đến rồi.” Một vị cô nương mặc váy áo xanh ngọc ngồi hướng Nam thấy ba người vừa đến, cười vỗ tay, “Biết ngay kéo Võ Thập lục đến góp đủ số là đúng mà. Ba đứa này lúc nào cũng dính chùm với nhau, tìm một đứa thế nào cũng mang luôn hai đứa còn lại.”
Võ Nguyệt, Lục Ngẫu, Yến Thất – biệt danh giang hồ “Nhóm thiếu nữ ngũ lục thất” [năm, sáu, bảy], từ nhỏ cùng nhau chơi đồ hàng đái dầm lớn lên.
Võ Thập lục là thứ tự ở nhà của Võ Nguyệt, người lên tiếng chính là chị nàng, Võ Thập tứ.
Trò chơi chốn khuê các chỉ đơn giản là cầm, kỳ, thi, hoạ, đầu hồ [5], nhưng những trò giải trí đôi khi cũng có mốt như thời trang, kiểu tóc, cách một thời gian lại nổi lên một kiểu chơi mới. Một trong những môn học bắt buộc của các cô chiêu, cậu ấm không lo ăn lo mặc chính là phải học cách làm sao tiêu khiển trong những năm tháng cuộc đời nhàm chán dài đằng đẵng này.
Gom đủ chín người là để chơi trò “Long chi cửu tử” [6], nghe thì tưởng tựa game online RPG, nhưng thực ra chỉ là gom các hoạt động truyền thống lại rồi biến tấu cách chơi mà thôi.
Chín con của rồng, theo truyền thuyết có nhiều phiên bản khác nhau, nhưng trò chơi này chọn dùng bản: Tù Ngưu, Công Phúc, Trào Phong, Bồ Lao, Thao Thiết, Toan Nghê, Bị Hý, Tiêu Đồ, Phụ Hý.
Mỗi con đại diện một loại hoạt động, ví dụ như Tù Ngưu, nghe nói thích âm nhạc, thường ngồi trên đầu cây đàn thưởng thức nhạc khúc nên trong trò chơi sẽ đại diện nhạc cụ.
Lại tỷ như Thao Thiết, nghe nói cực kì tham ăn nên trong đây đại diện ăn, cùng với Công Phúc thích nước – đại diện uống, Bồ Lao thích tiếng động – đại diện hát, Phụ Hý thích văn – đại diện thơ.
Đem chín con của rồng làm thành lá thăm rồi người chơi chia nhau rút, rút trúng con nào thì phải làm hoạt động đó. Ví dụ như rút trúng Tù Ngưu phải đánh đàn hoặc thổi địch, rút trúng Bồ Lao phải hát một bài, rút trúng Thao Thiết thì ăn bánh, rút trúng Công Phúc phải uống trà đắng, rút trúng Phụ Hý phải làm thơ —— dân chơi thứ thiệt thì món nào cũng phải làm được.
“Cụ già” Yến Thất đứng trước cửa sổ dùng ngón tay vẽ một ông già Đinh [7] trên mặt kính mờ hơi nước, nghe giới thiệu trò chơi xong cũng không thể không lẳng lặng giơ tay like một cái: Người xưa các người cũng thật biết chơi.
[1] “Mạc” trong “sa mạc”. Bắc Mạc: vùng sa mạc phía Bắc.
[2] Tái: đất hiểm yếu, chỗ canh phòng ngoài biên ải.
[3] “Cửa son rượu thịt ôi, Ngoài đường người chết đói.” – Thơ Đỗ Phủ. Đọc thêm ở đây.
[4] “Hội thơ” ở đây là câu lạc bộ thơ, không phải lễ hội thơ.
[5] Đầu hồ: một trò chơi dân gian, ném những mũi tên bằng gỗ lọt vào miệng một chiếc bình. Đọc thêm ở đây.
[6] “Long chi cửu tử”: rồng có chín đứa con. Chín con của rồng không phải là rồng. Đọc thêm ở đây.
[7] Ông già Đinh.
* Trong bộ truyện này, bất cứ khi nào dùng “Giáp, Ất, Bính Đinh” v.v. thì đều giống như A, B, C, D. Tương tự như “người qua đường Giáp” hay “người qua đường Ất”, đều có nghĩa như “ông A”, “bà B”.