Tags

Ai không nói sau lưng người khác, ai không có người khác nói sau lưng?


Hội thơ vốn có chín người, đã hẹn nhau hôm nay đều theo người nhà lên chùa dâng hương xong sẽ tập trung ở Vọng Phong lư mở hội, hai mươi sáu tháng giêng hằng năm đều vậy.

Chỉ là năm nay có ba thành viên bỗng nhiên bị cảm hoặc có việc đột xuất không tới được. Trong hội có quy định: nếu không đủ người không được mở hội. Sáu người còn lại chẳng có gì làm, quyết định kiếm thêm ba người gom lại thành chín rồi chơi trò gì giết thời gian.

Chín người ổn định chỗ ngồi quanh bàn tròn, đuổi hết người hầu sang nhà phụ. Trong phòng vốn đã chật, đông người dễ ngộp, chơi trò gì cũng bó tay bó chân.

Một vị cô nương váy hồng trông vô cùng thục nữ đứng ra làm quản trò. Nàng vốn là người mở hội lần này, khuê danh Lý Đào Mãn.

Tên tuy hơi lạ nhưng nàng tính tình rất tốt, lại còn rất có tài. Trong giới khuê tú quan lại ở kinh thành, nàng cũng được tính là một tài nữ. Ở trường học coi như cũng tiếng tăm lừng lẫy, cùng với ai đó, ai đó và ai đó đó được gọi là “Tứ đại tài nữ thư viện Cẩm Tú” —— thư viện Cẩm Tú là tên trường.

Lý Đào Mãn trước tiên lấy một tờ giấy hình vuông, xé thành chín miếng đều nhau. Nàng chắp bút viết tên mỗi con rồng trên từng miếng giấy, chờ khô mực giơ cho tất cả cùng xem. Sau đó nàng xóc lên lộn xộn rồi mới phát cho từng người không theo thứ tự để đảm bảo công bằng tuyệt đối.

Giấy dùng để viết tên là một loại tuyết kim sáp tiên màu vàng nhạt. Chất giấy cứng cáp, dày, chắc, nhìn mặt trái sẽ không thấy được chữ trên mặt phải.

Mọi người cùng mở miếng giấy mình ra, Yến Thất may mắn rút trúng Thao Thiết, được tận hưởng bánh ngọt trên bàn. Võ Nguyệt lại trúng Toan Nghê, Toan Nghê thích ngồi xổm, cho nên…… vị đồng chí này phải ngồi xổm dưới đất đến hết một vòng.

Có trò còn dị hơn cả Toan Nghê. Lục Ngẫu rút trúng Tiêu Đồ [1], tên này chỉ thích ru rú một chỗ, tính thích yên tĩnh, người ta thường khắc hình nó trên tay nắm cửa ngoài cửa chính hoặc trên ván cửa với nghĩa “nhắm chặt”. Thế là Lục Ngẫu bị nhốt kín trong tịnh thất kế bên, hết vòng này mới được thả ra.

Tương tự, Lý Đào Mãn rút trúng Tù Ngưu phải đánh đàn, đàn có sẵn trong Vọng Phong lư. Trần Bát tiểu thư rút trúng Bồ Lao phải ca hát, hai người cùng bàn một ca khúc, người đàn người hát cùng nhau hoàn thành.

Lương Nhị tiểu thư rút trúng Phụ Hý – lấy giấy bút làm thơ tại chỗ, hết khúc này phải làm xong, nếu không sẽ bị phạt.

Lưu Tam tiểu thư rút trúng Bị Hý phải cõng Chu Tứ tiểu thư rút trúng Trào Phong đi quanh phòng một vòng — Bị Hý thích vác nặng, Trào Phong thích leo trèo, vừa đúng thành một đôi.

Võ Thập tứ rút trúng Công Phúc, bưng một ly trà đắng đặc chế của chùa Liên Hoa ngồi chung với Yến Thất, bình yên thưởng thức đủ loại động tác khắp phòng.

Trong phút chốc ai hát thì hát, ai đàn thì đàn, ai làm thơ thì làm thơ. Có ngồi xổm dưới đất, có cõng người đi vòng vòng, có ngồi trong nhà xí, có ăn ăn uống uống. Đủ loại hoạt động chẳng liên quan gì đến nhau thực hiện cùng một lúc, cả phòng ai cũng cười ngã tới ngã lui. Chọc cho đánh đàn sai nhạc, hát thì lạc giọng, ngồi dưới đất ngã trái ngã phải, cõng người eo sụp chân mềm, viết thơ mực lem đầy giấy, uống trà nước phun đầy đất, chỉ có người trong xí không thấy động tĩnh và người ăn bánh cứ ăn không lầm.

Rốt cuộc chịu đựng đến hết một khúc, thả người trong nhà xí ra, mọi người mới tụ đến trước bàn xem bài thơ Lương Nhị tiểu thư viết:

Khinh yên đạm cổ tùng, sơn khai vạn nhận phong.
Nguyện trục đào hoa thủy, cử bộ cộng tòng dung.[2]

Lý Đào Mãn là người đầu tiên khen hay, cười nói: “Tài nghệ Tiên Huệ đúng là làm bọn ta thúc ngựa cũng không theo kịp. Chẳng trách năm ngoái cô thêu thơ mình lên quạt tròn dâng cho Thái hậu được ngài ngợi khen. Có lời khen này, nhà chồng tốt khắp kinh thành không phải cho cô muốn chọn ai thì chọn hay sao?”

Lương Nhị tiểu thư – Lương Tiên Huệ còn chưa kịp đáp, Võ Thập Tứ đã cười xấu xa hỏi tiếp: “Nghe nói nhà cô đã làm mai cho cô rồi, có không?”

Lương Tiên Huệ đỏ mặt, trừng nàng ta và Lý Đào Mãn trách: “Không có, tin đồn thất thiệt thôi!”

“Sao bọn ta lại nghe nói nhà Lâm đại tài tử đã nhờ Tiêu Đại thái thái nhà Tả Đô ngự sử làm bà mối, tới cửa quý phủ cầu hôn rồi mà?” Trần Bát tiểu thư đứng kế Võ Thập tứ hỏi tiếp, trên mặt còn mang một tia châm chọc.

“Chỉ là ghé thăm bình thường thôi, đều do tin đồn bậy bạ.” Lương Tiên Huệ có chút không vui.

Không biết Lưu Tam tiểu thư cố ý hay thật sự chưa thấy sắc mặt của Lương Tiên Huệ, nàng nhếch khóe miệng, nói: “Cũng đúng, với tài sắc của Tiên Huệ chúng ta, cho dù là Trạng nguyên thì vẫn xứng. Lâm đại tài tử tính cái gì chứ, đũa mốc mà chòi mâm son!”

Lương Tiên Huệ đứng lên ngắt véo Lưu Tam tiểu thư, nửa xấu hổ nửa bực mình, dỗi: “Không được nói bậy nữa! Ta và công tử họ Lâm chỉ có duyên vài lần mà thôi, không nói chuyện được mấy câu, lại bị cái miệng các cô đồn chẳng ra sao! Nói nữa là ta giận thật đấy!”

Trần Bát tiểu thư nghe thấy, hừ một tiếng, nửa cười nửa không nói: “Không nói được mấy câu à? Sao ta lại nghe nói lần trước trong tiệc ngắm mai ở phủ Quốc công có người “tình cờ gặp” Lâm đại tài tử trong rừng mai, còn sai tỳ nữ bên người tránh ra chỗ khác. Hai người ở đó tâm sự những một chén trà [3] đấy.”

Lương Tiên Huệ nghe vậy lập tức lạnh mặt, nói: “Không biết người cô nói là ai, ta chỉ biết lời đồn làm mờ mắt kẻ thông minh.”

Mắt thấy không khí trở nên có phần gượng gạo, Lý Đào Mãn làm chủ trì vội vàng đứng giữa giảng hòa, cười nói: “Đừng lo tán gẫu nữa, bắt đầu vòng hai đi thôi. Lúc nãy ta phát thăm rồi, lần này Tiên Huệ phát đi, sau đó cứ theo thứ tự tuổi phát. Cứ vậy mà tính, mỗi người đều phát một lần.”

Yến Thất lăn lộn mấy vòng, uống trà một lần, nhốt nhà xí một lần, còn làm thơ một lần —— không được dùng Lý Bạch, Đỗ Phủ, ở đây người ta cũng có. Cũng may không ai thật lòng chờ mong một đứa nhóc mười một, mười hai tuổi có thể làm ra bài gì tuyệt thế, Yến Thất liền trấn lột bài thơ Võ Nguyệt từng dốc hết tâm huyết làm hồi bốn tuổi, chủ đề “Gặp ở chợ”:

Một con gà mái kêu khanh khách, hai con vịt đực cạc cạc cạc.
Ba con chó già kêu gâu gâu, bốn người lão nhân cười như hoa.

Võ Nguyệt không chịu, sấn tới nhéo tay Yến Thất: “Sao lại dùng thơ của tôi? Thơ của cô cũng được lắm mà: Vầng trăng mười lăm mười sáu tròn, mười sáu không bằng mười bảy tròn. Mười bảy nào có mười lăm tròn, vầng trăng mười lăm mười sáu tròn!”

Cả bọn cười lăn xuống bàn, Võ Thập tứ lấy khăn chậm chậm nước mắt, chỉ vào hai người, cười nói: “Mấy đứa cũng vậy cả thôi, đừng “khiêm tốn” nữa. Đào Mãn, Tiên Huệ, thấy chưa, tứ đại tài nữ các cô có người kế nghiệp rồi đấy, nhân lúc còn sớm rửa tay gác kiếm đi thôi!”

Lý Đào Mãn cũng đùa: “Quả nhiên đều là thực lực, sau này ta chẳng còn mặt mũi nào nói biết làm thơ trước mặt người khác nữa.”

Lương Tiên Huệ cũng nói: “Nếu so như vậy, bài của ta nghe thật kiểu cách, đúng là chẳng giản dị, chân thực bằng hai bài này chút nào.”

Trần Bát tiểu thư vẫn cười như không mà xen một câu: “Nếu nhờ thực lực mà làm được thì kiểu cách một chút cũng không sao, sợ nhất là có tiếng mà không có miếng……”

Nói đến đó nàng lại nhìn Yến Thất, “Yến gia muội muội, sau này nếu phải làm thơ thì chỉ được lấy thơ của mình làm ra thôi nhé. Lấy thơ người khác viết rồi làm như của mình, tuy vơ được cái danh tài nữ, nhưng có khác gì hạng mặt người dạ thú đâu?”

Nghe người “chỉ cây dâu mắng cây hòe” không được thuận tai, Yến Thất bắt đầu giả ngu. Quả nhiên là phái thực lực, ngay lập tức đã bước vào cõi thần tiên.

Mấy người trong hội thơ lại bắt đầu gượng gạo, lời này rõ ràng là chỉ thẳng mặt Lương Tiên Huệ, làm Lương Tiên Huệ tức đến trắng bệch cả mặt. Lý Đào Mãn lén kéo tay áo nàng ta dưới bàn vài cái mới nhịn xuống, không bão nổi ngay lập tức.

Mấy vòng tiếp theo, không khí bỗng trở nên có phần hơi mất tự nhiên. Chín người phát hết thăm xong, Lý Đào Mãn cho mọi người tạm nghỉ một chút, sau đó sẽ chơi tiếp.

Ba người Yến Thất ra ngoài lư hóng gió, chạy ra sau núi đá nham thạch chống cây gỗ xuống khe đá, nghe nói làm vậy sẽ không bị đau eo.

“Các cô có nhìn ra không, Trần Bát tiểu thư và Lưu Tam tiểu thư luôn nhằm vào Lương Tiên Huệ.” Gương mặt Võ Nguyệt chưa hết phúng phính trẻ con, lại bắt chước dáng vẻ tự cao tự đại, tràn ngập thâm ý lúc nãy.

“Nam nhân vì cô độc mà ưu tú, nữ nhân vì ưu tú mà cô độc.” Lục Ngẫu nói.

“Là sao?” Võ Nguyệt tròn mắt nhìn nàng.

“Nghĩa là, nữ nhân sẽ vì lòng ghen tị mà cô lập người ưu tú hơn mình,” Lục Ngẫu thoáng nhìn về phía Vọng Phong lư, “Lương Tiên Huệ là một trong tứ đại tài nữ, nghe nói tài hoa còn trên cả Lý Đào Mãn, lại còn xinh đẹp, khó tránh bị người ta ghen ghét.”

“Tôi lại cảm thấy bọn họ cô lập Lương Tiên Huệ là bởi vì Lâm đại tài tử kia thì đúng hơn,” Võ Nguyệt nhỏ giọng, bắt đầu lên cơn bà tám, “Nghe nói Lâm đại tài tử tuấn tú lịch sự, năm nay sắp đi thi, không chừng có thể lấy được giải Nguyên. Giờ còn chưa thi mà mai mối đã đạp nát cửa nhà rồi đấy! Võ Thập tứ còn nói cho tôi biết, hội thơ bọn họ có những mấy người thầm mến Lâm đại tài tử, ví dụ như Trần Bát tiểu thư, Lưu Tam tiểu thư lúc nãy. Lý Thập nhất tiểu thư hình như cũng vậy, không biết chắc lắm. Lương Tiên Huệ không phải biến thành cái bia cho người ta ngắm còn gì!”

Lục Ngẫu vừa định nói tiếp bỗng nghe thấy sau nham thạch có người “Hừ” một tiếng, sau đó liền có tiếng nói vang lên: “Tôi ngứa mắt Lương Tiên Huệ đấy thì đã sao! Bình thường còn dám giả bộ rụt rè, dối trá mạt hạng! Ai không biết đều bị vẻ ngoài của cô ta lừa, nói cô ta tốt lắm. Ai ngờ được cô ta lại là một kẻ miệng nam mô bụng bồ dao găm!”

“Người ta vừa tài vừa sắc, cô không phục gì chứ?” Một giọng khác nói.

Hai người này cũng ra ngoài nói xấu Lương Tiên Huệ, Yến Thất nghe ra một người là Trần Bát tiểu thư, người còn lại là Lưu Tam tiểu thư.

“Tài? Ha ha! Cô đừng làm tôi cười rụng răng! Ai cũng nói cô ta có tài, còn hơn Lý Đào Mãn những ba phần, nhưng làm sao người ta biết cái tài này của cô ta vốn là hàng ăn cắp?!” Trần Bát tiểu thư nghiến răng nghiến lợi.

“Ăn cắp? Sao vậy?”

“Cô nói xem tại sao cô ta suốt ngày cứ dính lấy Chu Đinh Lan như hình với bóng, còn thân hơn cả chị em ruột? Để tôi nói cho cô biết! Tài hoa của Lương Tiên Huệ không phải “cắp” của Chu Tứ đấy sao! Người có tài thực sự là Chu Tứ, bài thơ nào Lương Tiên Huệ làm ở hội thơ cũng đều do Chu Tứ viết hết!”

“Chuyện này…… không thể nào? Hội thơ chúng ta mỗi lần ra đề đều do chủ trì đương nhiệm tuyên bố tại chỗ, không ai có thể biết trước. Người nào cũng phải làm thơ tại chỗ, Lương Tiên Huệ có thần thông quảng đại đến mấy cũng không thể biết trước đề thơ đâu.”

“Ha ha, đề thơ lần nào cũng chỉ đơn giản là hoa, trăng, hay phong cảnh, nếu sắp có lễ gì thì chắc chắn sẽ lấy lễ đó làm đề. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu, cô nghĩ xem đúng không? Chu Tứ mỗi lần viết nhiều bài rồi đưa hết cho Lương Tiên Huệ, Lương Tiên Huệ không biết làm thơ lẽ nào còn không biết học thuộc thơ? Nhắm trước kỳ tới ra đề gì thì học thuộc thêm vài bài là được. Cho dù không trúng đề đi nữa, chỉ cần sửa lại thơ Chu Tứ thì vẫn có thể nộp. Lương Tiên Huệ cũng không phải dốt nát đến mức sửa thơ thành khó nghe.”

“Nhưng…… Nhưng vì sao Chu Tứ phải làm vậy? Cho dù không thích nổi bật đi nữa, cũng không cần phải lấy đồ của mình cho người ta nổi tiếng. Chuyện này không còn là tình chị em nữa đâu, rõ ràng là lừa gạt! Chu Tứ làm vậy nhất định phải có nguyên nhân.”

“Nguyên nhân à, đương nhiên là có — Lương Tiên Huệ ấy mà, cô ta nắm nhược điểm của Chu Tứ, khiến Chu Tứ không thể không vâng.”

“Nhược điểm gì?”

“Cái đó thì tôi không biết, chuyện của Lương Tiên Huệ là có một nha hoàn bên người Chu Tứ vô tình lỡ miệng. Con bé có người bạn từ nhỏ đang làm việc trong phủ tôi, một thời gian trước điều tới sân tôi làm nô tỳ vẩy nước quét nhà, cũng biết ăn biết nói. Hôm đó tôi nhàn rỗi không có việc gì nói chuyện phiếm giải buồn, nó lỡ miệng nhắc tới việc này, tôi mới biết Lương Tiên Huệ kia thì ra lại là một kẻ vừa dối trá vừa đáng sợ như thế!”

“Trời ạ…… Thật nhìn không ra cô ta lại là một kẻ như vậy, uổng công có một gương mặt xinh đẹp đến thế……”

“Xinh đẹp? Ha ha, nấm càng đẹp thì càng độc, đàn bà càng đẹp thì lòng dạ càng thâm! Ai cũng nói Lâm công tử thầm mến cô ta, cô ta lại còn giả bộ chẳng thèm để ý, chỉ cần thấy là lập tức lạnh mặt vội vàng lánh đi, làm như tự trọng tị hiềm lắm vậy! Lúc nãy tôi nói có người thấy cô ta và Lâm công tử “tình cờ gặp nhau” trong hậu viên Quốc công phủ là chính mắt tôi nhìn thấy đấy! Hôm đó đúng lúc tôi đi dạo đến gần đó, thấy hai người họ ở đó nói chuyện, không tiện đến gần, đành phải tạm lánh trong một góc tối, vừa khéo nghe hết bọn họ nói chuyện —— lúc ấy Lương Tiên Huệ thấy không có ai, câu nào cũng đẩy đưa, mờ ám, làm Lâm công tử càng thêm chẳng rời —— đúng là không biết xấu hổ!”

“Vậy à? Bọn họ nói gì? Cô nói cho tôi nghe với!”

“Ở đây không tiện, chờ xong hết cô đến nhà khách của tôi đi, tôi nói kĩ cô nghe.”

Hai người vừa nói vừa từ từ đi về lư, Võ Nguyệt, Lục Ngẫu quay mặt nhìn nhau: Hình như lỡ biết chuyện gì không nên biết rồi thì phải!

Yến Thất ngồi dưới đất còn đang cần cù chăm chỉ chống gậy gỗ vào khe đá, bị Võ Nguyệt, Lục Ngẫu mỗi người vớt một cánh tay kéo lên, hít lời đồn theo một mạch về Vọng Phong lư.

Trò chơi một lần nữa bắt đầu, mấy tờ thăm trước đã bị chơi đến cong mép cả rồi, vì thế Lý Đào Mãn lại xé một tờ giấy mới viết tên chín con rồng.

Lúc nãy chơi tổng cộng chín vòng, nên vòng đầu lại là nàng phát thăm, vẫn như cũ trộn lên rồi phát bất kỳ, sau đó mọi người cùng mở thăm.

Yến Thất rút trúng Toan Nghê phải ngồi dưới đất, Võ Nguyệt rút trúng Bị Hý, phải cõng Lưu Tam tiểu thư vòng vòng, Lục Ngẫu lại bị nhốt vào tịnh thất lần nữa, Lý Đào Mãn làm thơ, Trần Bát tiểu thư ăn bánh, Võ Thập tứ ca hát, Chu Tứ tiểu thư đánh đàn, Lương Tiên Huệ uống trà đắng.

“Chỉ mong trăng rơi lại mọc hoa đăng lại đỏ……” Võ Thập tứ vừa mới hát được một câu đã nghe thấy Lương Tiên Huệ nấc một tiếng thật to. Đang định dừng lại cười nhạo, lại thấy mặt nàng ta tái xanh, cổ họng như bị ai bóp chặt, phát ra tiếng ú ớ, vừa hoảng sợ vừa đau đớn đưa tay vào miệng như muốn móc cái gì.

Tất cả mọi người đều bị dọa sợ, trợn mắt há miệng nhìn miệng nàng không ngừng trào bọt mép, đôi mắt đột nhiên lồi mạnh, long lên sòng sọc. Chỉ giây lát, Lương Tiên Huệ đã ngã quỵ xuống đất, run rẩy hai lần, rồi bất động.

“Á —” tiếng thét chói tai ồn ào xuyên qua mái tranh của Vọng Phong lư, quanh quẩn vang vọng nơi hang cùng vách núi lạnh lẽo.


[1] Tiêu Đồ là con này nè: 

v2-4d196d639b42df8e4e5755625ba64fac_720w

[2] Dịch nghĩa:

Cây tùng vương khói nhẹ, núi cao vạn nhận gió. (Nhận là đơn vị đo lường cổ, bằng 8 thước xưa.)

Đuổi theo nước hoa đào, cùng nhau bước thong dong.

[3] Thời gian một chén trà: khoảng 10 phút.

Chương 3