Động thủ được thì đừng ồn ào.
“Chị ta chết thật ư?” Võ Nguyệt sợ hãi len lén nhìn Vọng Phong lư.
Cả bọn mới vừa hoảng sợ chạy ra khỏi căn phòng có người chết, kêu khóc ra đằng trước gọi người đến. Nếu không phải Yến Thất bảo sợ lát nữa người của quan phủ tới kiểm tra cũng sẽ kêu tất cả về hỏi, không bằng cứ ở lại đây chờ, thì Võ Nguyệt và Lục Ngẫu đã chạy biến về ai tìm mẹ nấy từ lâu.
Hai người kẹp chặt Yến Thất, nép thành một đống đứng ngoài Vọng Phong lư. Chưa đến một nén nhang [1] đã thấy một đám tăng tục lẫn lộn chạy về phía này, trong đó còn kẹp một bộ áo choàng tím nhạt.
Ghê thật, trước giờ chưa thấy thứ này vắt giò lên cổ như thế bao giờ. Bình thường không phiêu dật như tiên thì cũng lãnh ngạo tựa mai làm màu [2], hôm nay bị gì vậy.
Yến Thất nắm vạt tay áo, trong lòng thầm đếm nhịp bước Yến Cửu thiếu gia “Một, hai, một”.
Yến Cửu thiếu gia chạy một lúc, thoáng nhìn bên chỗ nham thạch thấy cô chị ruột thịt nhà mình đang đứng một đống ở đó. Ừ, tóc không rối, trên mặt cũng không có nước mắt, váy áo vải bông nền vàng thêu mai cũng còn sạch sẽ, tinh thần có vẻ cũng ổn, không giống như đã từng gào khóc. Phút chốc lập tức chậm bước, thu tay vào tay áo một cái, vẻ mặt hớt hải lập tức biến mất, trở thành bình thản lạnh nhạt, làm như kẻ vừa mới nhe răng nhếch miệng chạy như điên tới là ai đó khác, từ tốn chậm rãi lướt tới trước mặt Yến Thất.
“Tôi còn nói chị nhìn thấu hồng trần, độ kiếp đi.” Yến Cửu thiếu gia nói chậm rì rì.
Độ kiếp con mẹ anh bố đây cũng không phải hồ ly tinh.
“Hồ ly tinh ai cũng đẹp, chị xấu thế này, nhiều nhất cũng chỉ có thể miễn cưỡng làm cóc tinh thôi.” Yến Cửu thiếu gia nhìn trời nói.
“Mi bọ hung tinh.” Yến Thất nói.
Yến Cửu thiếu gia đẩy nàng một cái.
…… Mẹ nó, thứ này không cần mở miệng cũng chửi người được, mi mới là viên phân [3].
Một đám khách hành hương chạy tới xem náo nhiệt đã bị ngăn lại ở ngoài khoảng cách quy định, từ giờ đến lúc quan phủ từ trong thành tới còn cần hơn một canh giờ nữa. Phương trượng trụ trì đã vào hiện trường vụ án nhìn vài lần, lệnh cho một tiểu hòa thượng lập tức chạy ra đằng trước chùa.
Tiểu hòa thượng dùng thời gian một chén trà mang về một người, dáng thật cao chân thật dài, mặc một thân áo lụa gấm tím thêu mẫu đơn chìm. Trên đầu cài một cây trâm bạch ngọc, thắt lưng đeo dải lụa đen, bước đi như nước chảy mây trôi, chảy một mạch vào Vọng Phong lư.
Lại thêm non nửa canh giờ nữa, bên trong lại sai tiểu hòa thượng ra ngoài tìm người. Đầu tiên là sư đón khách, sau đó đến hoà thượng phụ trách bếp núc, cuối cùng là Võ Thập tứ, Lý Đào Mãn, Trần Bát tiểu thư, Lưu Tam tiểu thư, Chu Tứ tiểu thư, Võ Nguyệt, Lục Ngẫu, Yến Thất, xách hết vào Vọng Phong lư không thiếu cái nào.
Trong Vọng Phong lư, thi thể của Lương Tiên Huệ vẫn còn giữ nguyên tư thế ngã xuống đất lúc tử vong. Trên mặt bị che một tấm khăn nhạt màu, nhưng vẫn có thể nhìn thấu qua lớp lụa mỏng thấy vẻ mặt dữ tợn cứng đờ đọng lại giây phút cuối.
Tất cả cô nương đều bị dọa, sợ hãi chen chúc lại thành một chùm.
Trần Bát tiểu thư thậm chí đã sợ tới mức oà khóc, định xoay người trốn ra ngoài, lại thấy không biết từ bao giờ ngoài cửa đã có hai người võ tăng đứng gác. Trong lúc hoảng sợ quay đầu nhìn quanh, chợt thấy bên kia có một người đàn ông áo tím đang đứng tựa cửa sổ.
Hoàng hôn tà dương cách ngoài núi non, y đứng ngược nắng, làm thân hình đang lẳng lặng khoanh tay ôm ngực trông có vẻ càng thêm cao lớn lạnh lùng, bên song cửa sổ tạo nên một bầu khí thế che trời lấp bể, khiến cho tất cả những người bị ép đứng dưới sự khí thế này gần như không thở nổi. Gương mặt hắn giấu trong bóng tối, chỉ có đôi mắt lại sáng rọi như ánh tuyết nơi đỉnh núi.
“Sói —” Trần Bát tiểu thư giật mình hoảng sợ, chỉ vào người áo tím lỡ miệng hét lên một tiếng, chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.
“Sói” buông đôi tay đang khoanh trước ngực, khoan thai sửa sang cổ tay áo, hơi nghiêng đầu, thả ánh chiều vàng tươi lạnh lẽo vào phòng, nhuộm sáng một góc mặt. Chỉ thấy, một đôi mày dài đến mép tóc như nét bút vạch mạnh trên trang giấy trắng, mí mắt cong lên như sói xám, trong ánh mắt lại có ý trêu ghẹo, lạnh lạnh mở miệng đáp lời: “Ơi.”
Làm như Trần Bát tiểu thư gọi đúng là chữ “sói” vậy.
Nhân lúc Trần Bát tiểu thư đang sợ đến són quần mà “đục nước béo cò” xong [4], lang quân áo tím lại khoanh tay trước ngực như không có gì xảy ra, “Nạn nhân trúng độc mà chết,” trong giọng nói lộ vài phần lãnh đạm, “Tám người các ngươi đều có tình nghi giết người.”
“Nói bậy! Ngài nói bậy! Không phải tôi!”Trần Bát tiểu thư ngồi dưới đất khóc, những người còn lại vừa sợ vừa bực, không ai đỡ nàng ta dậy.
“Có phải ngươi hay không, ta quyết định.” Lang quân áo tím vẫn thong dong nhìn cô nương dưới đất một khóc hai nháo, “Trời sắp tối.”
Ba chữ thành công dọa Trần Bát tiểu thư cứng ngắc —— trong căn phòng này đang còn một cái xác kìa! Bóng tối, tử thi, sói, không còn gì đáng sợ hơn những thứ này, không được khóc nữa, để cơn ác mộng mau trôi qua đi, nàng muốn về nhà!
Trần Bát tiểu thư ngừng ầm ĩ, nghẹn ngào lùi vào nhóm người.
Lang quân áo tím nghiêng đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, thấy ông già Đinh mờ mờ trên mặt kính, quay đầu nhìn về phía tám vị cô nương lớn nhỏ: “Ta muốn biết tình hình lúc đó, từ đầu đến cuối, bất cứ chi tiết nào, không sót điều gì.”
Dứt lời, lại vươn một ngón tay thon dài chỉ về phía cửa, “Ngươi, lại đây ghi chép, không được sót một chữ.”
Yến Cửu thiếu gia theo tới vây xem Yến Thất chịu thẩm tự nhiên bị bắt lính, chậm rì rì bước vào phòng, tìm giấy bút, kiếm cái ghế bên cửa sổ ngồi xuống, chấm mực nâng bút, chờ mọi người nói chuyện.
Mấy cô nương run giọng, mỗi người một câu kể lại tình hình trước và sau khi xảy ra án mạng. Lang quân áo tím đôi khi chen ngang, hỏi tỉ mỉ vài chuyện, thậm chí ngay cả nội dung tán gẫu cũng không tha, cuối cùng hỏi: “Ai mang bánh đến?”
Mọi người liền đáp: “Trong chùa cung cấp, sư đón khách bưng lại.”
“Trà?”
“Cũng là của chùa.”
“Bộ trà?”
“Bộ trà là của Vọng Phong lư.”
“Giấy bút?”
“Giấy là tôi mang đến,” người đáp là Lý Đào Mãn, gương mặt trắng bệch, nhìn lang quân áo tím thật sợ hãi, “Hôm nay mở hội, tôi là chủ trì. Theo lệ, giấy do tôi chuẩn bị, bút thì của ai mang nấy, vì dùng bút của mình viết sẽ thuận tay hơn……”
Lang quân áo tím ngừng hỏi, chậm rãi đi từ cửa sổ đến bên bàn, đưa tay giở từng trang giấy. Tìm thấy miếng thăm Lương Tiên Huệ rút được, dùng hai ngón tay kẹp lên, “Chữ trên giấy là ai viết?”
“Tôi……” Lý Đào Mãn sợ sệt, nói.
Lang quân áo tím lật trái giấy để xuống bàn, rồi lại xóc những miếng còn lại lên, hơi cúi thấp đầu quan sát.
Giấy rất dày, chữ viết không thể hiện qua mặt trái, có thể loại trừ khả năng có người cố ý điều khiển lá thăm nào đến tay ai.
Lương Tiên Huệ uống trà đắng xong thì chết, trà đắng này khác với trà uống bình thường. Trà bình thường mọi người uống là trà lá thông – đặc sản của Liên Hoa tự, còn người bắt trúng thăm Công Phúc phải uống là một loại trà khác.
Trà này cũng đựng trong một ấm trà khác, đều là một loại trà đặc biệt của chùa Liên Hoa, công thức bí truyền, chỉ biết có vị cực đắng, có tác dụng dưỡng sinh.
Trước khi bắt đầu chơi mọi người đã xin sư đón khách một bình trà đắng làm đạo cụ, giống như bắt cõng người hay ngồi chồm hổm dưới đất vậy.
Nhưng ấm trà đắng này từ đầu đến giờ chưa từng đổi sang ấm khác, chỉ châm thêm nước sôi mà thôi. Tất cả những người phải uống trà đắng đều rót từ ấm trà này, nếu trong nước trà có độc thì những người này đã chết bảy tám lần rồi, nhưng tại sao chỉ mình Lương Tiên Huệ trúng độc?
Nghĩ đến vấn đề này, ai cũng hoảng hốt, theo bản năng co rúm về sau. Đợi đến khi lang quân áo tím ngẩng đầu lên thì cả đám đều đã dán sát vách tường.
Lang quân áo tím muốn gọi riêng từng người đến nhà chính thẩm vấn, lệnh tất cả run run rẩy rẩy đi qua nhà phụ. Còn sai một người võ tăng đứng canh ở cửa phụ trách giám sát không cho các đương sự châu đầu ghé tai khớp khẩu cung với nhau.
Trời vào đông tối rất nhanh. Chỉ mới nãy, sau lưng lang quân áo tím vẫn còn một vạt tà dương nơi sườn đồi mà giờ đã khuất núi, chỉ còn chút ráng chiều nơi vành mây còn soi sáng chân trời, uốn lượn như rắn.
Những thiên kim tiểu thư này được nuông chiều từ nhỏ đến lớn vậy mà lại dám hạ độc giết người, hận thù đến cỡ nào mới có thể khiến họ dũng cảm như vậy.
Bình thường nếu con gái có mâu thuẫn với nhau không phải nên đấu võ mồm đua mưu kế so thủ đoạn hay sao.
Vừa vào đã thẳng tay giết người có tàn nhẫn quá không vậy.
Trước giờ cứ tưởng đang đánh game làm ruộng, sao tự nhiên giờ đột biến chuyển sang game hình sự thế này.
Cửa Phật thanh tịnh mà cũng giết người được nữa à.
Mình có nên giả bộ sợ hãi lo lắng gì đó không ta, nếu không có bị người khác nghĩ mình bị khuyết tật chức năng sinh lý gì đó hay không.
Tỷ như vô sinh chẳng hạn.
Ụ á có khi nào sau này tên nào cưới mình lại lấy cái này làm cớ đòi cưới thêm vợ không ta.
Mình làm gì mà xui dữ vậy vừa gả đã trúng ngay một tên Sở Khanh, ha ha ha ha ha ha.
Vẫn nên chuẩn bị vài cách giết người hoàn hảo mới được.
Tiễn Sở Khanh lên nóc tủ xong thì lẩn ngay ra nước ngoài bỏ trốn.
Nước láng giềng là nước nào ấy nhỉ.
Nói đến giết người…… À, đúng rồi, mới xảy ra án mạng, hung thủ sẽ là ai đây?
Trong lúc Yến Thất đang ngồi bục mặt gần cửa sổ bắn đạn mạc [5] thì lang quân áo tím cũng đang thẩm vấn riêng từng đương sự. Người đầu tiên bị kêu vào là Lý Đào Mãn.
Yến Thất từng nghe Võ Nguyệt nói, trong tứ đại tài nữ ở thư viện Cẩm Tú có cả Lý Đào Mãn lẫn Lương Tiên Huệ.
Giữa hai người họ hơi có cạnh tranh về danh tiếng, tuy ngoài mặt đều rất phong độ với nhau, nhưng thật ra ai cũng có vài phần hiếu thắng.
Cả hai đều là mỹ nhân, đều là tài nữ, ai cũng là thiên kim tiểu thư, hay bị đem ra so sánh là chuyện hết sức bình thường.
Mấy năm trước Lý Đào Mãn nổi tiếng hơn, Lương Tiên Huệ đúng là sau này mới đột nhiên có thanh thế, thậm chí gần đây càng ngày càng nổi, trên đà sắp vượt qua cả Lý Đào Mãn.
Những người ngày xưa đem lòng ghen ghét vì bị tài sắc của Lý Đào Mãn đè bẹp lập tức thừa cơ nhảy ra, chẳng nói được câu nào tốt cho Lý Đào Mãn. Dù sao trên đời này cũng có không ít kẻ nịnh trên đạp dưới.
Vì suy sụp tâm lý mà nảy ý giết người cũng không phải không có khả năng. Hơn nữa còn có tin đồn Lương Tiên Huệ vốn chẳng có thực tài gì, tất cả đều là nhờ người viết hộ mà nổi tiếng, cho nên càng dễ khiến người ta phẫn uất.
Người thứ hai bị kêu đi hỏi chính là người viết hộ trong lời đồn của Lương Tiên Huệ: Chu Tứ tiểu thư – Chu Đinh Lan.
Trần Bát tiểu thư nói Chu Đinh Lan có nhược điểm bị Lương Tiên Huệ nắm nên mới không thể không viết thay cho nàng ta.
Rõ ràng người có tài thực sự là Chu Tứ nàng, vậy mà đành phải giấu trong bóng tối, dùng tài hoa của mình nâng đỡ Lương Tiên Huệ nổi tiếng, trở thành công cụ tranh danh đoạt lợi thỏa mãn hư vinh.
Nếu quả thật là thế thì Lương Tiên Huệ sao có thể chỉ dùng nhược điểm này để ức hiếp Chu Đinh Lan viết mấy bài thơ? Có lẽ cả những chuyện xấu xa hơn, đáng xấu hổ hơn cũng đã làm không ít.
Nhược điểm, không chỉ đại diện cho bí mật, mà đồng thời còn đại diện cho danh dự.
Khi một người bị người khác nắm phải nhược điểm thì chẳng khác nào bị người ta chà đạp lên danh dự của mình. Có người thà chết không chịu nhục, có người từ bỏ liêm sỉ cầu sống tạm, cũng có người nhịn hết tất cả mà nhún nhường, không nhịn nổi nữa mới chó cùng rứt giậu. Nếu nói trong những người ở đây, ai có động cơ giết người nhất thì đó chính là Chu Đinh Lan.
Người bị hỏi thứ ba chính là Trần Bát tiểu thư.
Trần Bát tiểu thư thầm mến Lâm đại tài tử, nghe nói cũng không phải bí mật gì ở hội thơ.
Tiếng tăm của Lâm đại tài tử ngay cả người lười ra đường như Yến Thất cũng từng nghe tiếng, nghe đồn tài cao bát đẩu ngoại hình tuấn tú, còn chưa làm quan đã là ứng cử viên rể hiền hàng đầu của các quan gia chốn kinh thành, đồng thời cũng là người tình trong mộng của vô số thiếu nữ.
Mà trong vô số thiếu nữ đó, Trần Bát tiểu thư chính là người điên cuồng nhất.
Nghe nói vì để “tình cờ gặp được” Lâm đại tài tử một lần mà nàng đã đứng trên con đường chàng ta nhất định phải đi qua, đợi trong mưa to gần hai canh giờ [6], về nhà bệnh nặng một trận, suýt nữa “ngọc nát hương tan”. Hết bệnh xong không những không thức tỉnh, ngược lại còn tương tư nặng hơn, không cách nào dứt được.
Nhất là từ khi biết Lâm đại tài tử dường như có ý với Lương Tiên Huệ, mỗi lần hội thơ họp lại nàng nhất định sẽ tìm mọi cách minh trào ám phúng Lương Tiên Huệ vài câu. Có vài lần nặng lời, hai người thậm chí còn cãi nhau ngay tại chỗ, mâu thuẫn càng ngày càng tăng.
Giết người vì tình là lý do không gì có thể ngăn cản nhất trong tất cả những động cơ giết người. Bất cứ đạo nghĩa, đạo đức, đạo lý gì cũng trở nên vô nghĩa trong đôi mắt những kẻ si tình phẫn nộ.
Tiếp theo những người phải vào chính thất chịu thẩm lần lượt là Lưu Tam tiểu thư – người cũng bị hoảng sợ đến nỗi mất tự chủ, và Võ Thập tứ – người trông rất đề phòng.
Hai người này có động cơ giết người hay không, ai cũng không dám chắc. Một người có thể có bao nhiêu bí mật, những bí mật đó đáng sợ cỡ nào, chỉ cần người đó không nói thì người ngoài vĩnh viễn sẽ không thể tưởng tượng được.
Lương Tiên Huệ uống trà đắng xong lập tức mất mạng, nếu độc bị hạ trong nước trà thì vì sao những người rút trúng trà đắng trước nàng ta đều bình an vô sự?
Hay là lúc sau mới hạ độc vào trà?
Nhưng làm sao hung thủ có thể chắc chắn được vòng chơi này người rút trúng lá thăm Công Phúc là Lương Tiên Huệ?
Có khi nào hung thủ chỉ là muốn giết người mà thôi, giết ai cũng được, cho dù người nào rút trúng Công Phúc thì cũng không có gì khác nhau?
Vậy thứ y muốn là gì, trả thù đời?
Nếu thế còn không bằng hạ thẳng ấm trà lá thông ai cũng uống cho rồi, giết một cái giết nhiều cái đằng nào cũng là giết, kiểu gì bắt được chẳng phải tử hình, đã trả thù đời còn lo giết ít giết nhiều hay sao?
Cho nên, hung thủ không phải là giết ai cũng được. Mục tiêu của y rất rõ ràng: chính là Lương Tiên Huệ!
Trước Lương Tiên Huệ, có chín người từng uống trà đắng rót từ cùng một ấm trà, cho thấy người hạ độc chắn chắn không phải người ngoài Vọng Phong lư.
Mà trong quá trình chơi, thậm chí trong lúc “ra chơi giữa giờ”, tất cả những tôi tớ theo hầu đều đang ở nhà phụ, cho nên cũng có thể loại trừ ngoài diện tình nghi.
Như vậy, kẻ có cơ hội hạ độc giết người, trừ nạn nhân ra, chỉ còn lại tám vị tiểu thư. Hung thủ, đang ở trong tám người này.
[1] Thời gian một nén nhang: 5 phút.
[2] “Trang x” là từ tác giả dùng, có nghĩa là làm màu, giả bộ nam thần nạnh nùng.
[4] Ở đây Trần tiểu thư kêu chữ “Lang––”. Shi không biết cái sự “đục nước béo cò” này có phải về chữ “lang quân” hay không, hay chỉ mang nghĩa là “sói”, nên ghi chú ở đây.
[5] Đạn mạc là chức năng thường thấy ở các video của Trung Quốc, cho phép người dùng thêm nóng bình luận của mình, và bình luận đó tùy theo thiết lập sẽ chạy ngang màn hình hoặc xuất hiện trên màn hình và dừng mấy giây. Kiểu như này nè:
[6] Hai canh giờ: 4 tiếng.