Tags

Nỗi hận của thiếu nữ.


“Trước mắt chỉ còn một vấn đề cấp bách cần giải quyết,” Kiều Tri phủ chỉ vào đống giấy thăm trên bàn, “Làm sao Lý Đào Mãn có thể chỉ dựa vào mặt trái giấy mà đưa đúng miếng thăm Công Phúc cho Lương Tiên Huệ.”

“Ừm, vấn đề này ta đã giải rồi.” Lang quân thong thả đi đến cạnh bàn, ngồi xuống, phất vạt áo vắt chéo chân, ung dung lấy một cái chung không biết đã bị ai dùng, rót trà nguội uống.

Đôi mắt nhỏ xíu trên mặt Kiều Tri phủ bừng sáng: “Mời nói.”

“Tự nghĩ đi.” Lang quân rũ mắt xuống thổi thổi bọt trà vô hình trong ly.

Kiều Tri phủ sầm mặt: Đậu xanh rau má! Dùng chỉ số thông minh chà đạp người khác bộ có cảm giác thành tựu lắm hả?! Đang phá con mẹ nó án có được không! Không phải đang mẹ nó tham gia trắc nghiệm trí lực có được không! Đến giờ ông còn mẹ nó chưa được ăn cơm chiều có được không! Ngươi mẹ nó ăn sạch đạo cụ có thấy mình quá đáng hay không?!

Kiều Tri phủ đành phải trừng đống thăm trên bàn, khổ sở suy nghĩ đáp án: Giấy thăm miếng nào cũng bằng nhau, mùi cũng giống nhau, vân nền cũng như nhau, màu sắc cũng không gì có khác nhau, chữ viết không thấm qua mặt trái.

Theo lời khai của tất cả đương sự, Lý Đào Mãn đúng là đã trộn giấy lộn xộn, thậm chí còn dùng cách phát thăm bất kỳ……

Chẳng lẽ giấy thăm chỉ là thủ thuật che mắt?

Hay cô ta đã giấu sẵn một miếng thăm có ghi chữ Công Phúc trong tay áo, lúc phát thăm chỉ cần nhanh tay một chút là tráo được lá thăm trong tay?

Kiều Tri phủ đang tập trung, chợt thấy có đôi tay trắng trẻo nhỏ nhắn mò vào tầm mắt. Nghiêng đầu nhìn lại mới thấy là Tiểu Cửu gia họ Yến, nãy giờ vẫn luôn ngồi kia khoanh tay xem náo nhiệt.

Không biết vì sao giờ lại ghé lại đây, duỗi tay cầm một tờ tuyết kim sáp tiên chưa dùng trên bàn, xé thành chín miếng thăm vuông vức đều nhau.

Xong lại tiện tay chấm bừa một cái trên một miếng thăm rồi lật trái hết lại, gom cả tám miếng thăm cũ đẩy về phía Kiều Tri phủ, từ tốn nói: “Trộn lên.”

Kiều Tri phủ định nói bé ngoan giờ không phải lúc chơi trò chơi ha ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ đừng kích động giữ vững đoan trang tuân thủ kỷ luật ngũ giảng tứ mỹ [1] gì đó đi ha, nhưng lại thấy đối diện lang quân kia cứ vừa xoay chung trà vừa nhìn về phía này, trong mắt mang ý cười kì lạ, đành nuốt xuống, nghe lời trộn đống thăm trong tay lên, sau đó dàn từng miếng ra, mặt trái ở trên.

Yến Cửu thiếu gia nhìn thoáng qua đống giấy, cầm đại lên một miếng trong đó, đưa thẳng mặt chính cho Kiều Tri phủ xem.

Kiều Tri phủ nghĩ thầm nhóc con anh lấy tự tin đâu ra không thèm tự nhìn mặt chính đã dám khoe khoang trước mặt ông thật đúng là —— mẹ nó! Chọn trúng rồi! Chính là miếng thăm có chấm mực hồi nãy! Mẹ nó! Làm sao làm?! Hôm nay mình cưỡi ngựa tới không đúng cách hay sao?! Vì sao ngay cả một đứa nhóc mười mấy tuổi cũng có thể giải được vụ giấy thăm này?!

Ma xui quỷ khiến, Kiều Tri phủ liếc sang Yến Thất đang ngồi ngẩn ngơ bên kia, thấy đứa bé cả mặt đều là “Mình là ai tại sao lại ở đây các người đang làm gì vậy thế giới này thật thần kỳ nha”, tâm trạng bỗng nhiên trấn tĩnh lại, quay đầu ôn hoà hỏi Yến Cửu thiếu gia: “Hiền chất có thể nói cho ta biết làm sao có thể làm được như vậy không?”

Từ miệng Yến Cửu thiếu gia chậm rãi phun ra âm thanh: “Lấy một tờ giấy vuông chia làm chín, chỉ có miếng chính giữa cả bốn cạnh đều có răng cưa. Dù có dùng dao cắt gọn đi nữa, cũng sẽ khác lề giấy bình thường một chút. Đó là thường thức.”

—— Chỉ… chỉ đơn giản có thế?!

Kiều Tri phủ bừng tỉnh đại ngộ nhưng chẳng có chút “khoái cảm tâm lý” nào, giống như xem một trò ảo thuật thần kỳ đến không tưởng lại chỉ có một mánh khóe đơn giản nhạt nhẽo đến khó tin.

Với cả, ê ê, câu cuối anh hoàn toàn có thể không nói nghe chưa!

Làm như ông đây chẳng biết thường thức gì vậy! Anh đang châm chọc quan phụ mẫu của anh đấy phỏng?! Ông còn chưa ăn cơm chiều đâu!

Đúng, đó là thường thức, một thứ thường thức cực kì đơn giản, nhưng người ta thường dễ quên nhất chính là những thứ rõ ràng đã nằm ngay trước mặt.

Có lẽ do mỗi ngày ai cũng phải đối diện với lòng người, với thế sự quá phức tạp nên mới quen tay phức tạp hóa cả những thứ vốn rất đơn giản. Nếu nói hung thủ đã lợi dụng điểm này để phạm tội thì không bằng nói hung thủ chính là đang cười nhạo lòng người hiện nay.

“Viết Công Phúc lên miếng giấy này, chỉ cần tinh mắt một chút là có thể dễ dàng nhận rõ,” lang quân buông chung trà, “Đó là lý do vì sao Lý Đào Mãn lại mang giấy hình vuông đến tham gia hội thơ đã định.”

“Giấy dùng để viết văn thơ bình thường đều là hình chữ nhật, dùng giấy hình vuông vốn đã khả nghi, cho thấy đã có chuẩn bị. Cho dù ba người còn lại không vắng mặt, làm thơ xong chắc chắn cô ta cũng sẽ đề nghị chơi trò chơi này.”

“Tên chín con rồng đều do cô ta tự tay viết xuống, đương nhiên có thể đúng tình hợp lý viết chữ Công Phúc lên đúng miếng thăm đó.”

“Hơn nữa, lúc rút thăm cô ta còn dùng chiêu ám chỉ: Bình thường rút thăm đều là người chơi tự tay rút, nhưng cô ta là quản trò vòng thứ nhất nên đã bắt đầu bằng cách phát thăm cho từng người. Do tâm lý nghe theo đám đông, những người sau sẽ theo bản năng bắt chước cách của cô ta, làm cho cách phát thăm này trở nên không bị bất ngờ hay kỳ lạ.”

“Tổng hợp tất cả, trong vụ án này Lý Đào Mãn có nhiều điểm đáng ngờ nhất, có liệt vào diện tình nghi hạng nhất cũng không quá đáng, hơn nữa,” lang quân nói đến đây đột nhiên cười như bệnh thần kinh, khóe miệng lộ ra một cái răng hổ…… nanh sói nhọn hoắc, “Dựa vào quan sát từng người lúc ghi lời khai mới vừa rồi, đã có thể xác nhận Lý Đào Mãn chính là hung thủ.”

“……” Kiều Tri phủ tức đến muốn bạo cúc【lỡ tay, xóa】[2] —— Kiều Tri phủ tức đến muốn bạo thô [3]. 

Ngài tới trễ, lúc chạy tới tên khốn nạn này đã hỏi hết năm thành viên của hội thơ rồi, vậy nên ngài cũng không rõ năm kẻ tình nghi kia có biểu hiện cụ thể thế nào.

Cần biết, rất nhiều vụ án không phải phá nhờ việc khám xét hiện trường lấy bằng chứng. Trên thực tế, rất nhiều vụ đều dựa vào kỹ xảo dò hỏi của nhân viên chấp pháp trong quá trình thẩm vấn, kết hợp với quan sát nhiều mặt như trạng thái tâm lý, phản ứng sinh lý của đương sự, rồi lại dựa vào kinh nghiệm của nhân viên chấp pháp tích lũy qua đủ loại án kiện trong nhiều năm, từ đó mới tìm ra sơ hở của hung thủ, tấn công tâm lý, dẫn dắt hắn chủ động nhận tội, làm rõ vụ án. Nhân chứng, vật chứng nhiều khi chỉ có tác dụng phụ.

—— Cho nên trong quá trình thẩm vấn một khi phát hiện kẻ tình nghi có điểm gì đáng ngờ, chỉ cần dùng mánh khoé hay thậm chí đe dọa hình phạt là có thể nhanh chóng phá án rồi!

Phương pháp phạm tội gì quỷ kế gì chờ hung thủ nhận tội xong kêu y tự nói là được rồi!

Tên khốn này thẩm vấn đương sự xong cũng đã kết luận hung thủ là Lý Đào Mãn, vậy mà còn dám quăng Lý Đào Mãn sang một bên, chạy tới nghiên cứu cách thức giết người cái quỷ gì. Còn lừa gạt lão Kiều ngài cùng ở đây lãng phí thời gian, đúng là không ai dám bốc đồng hơn!

Nghe nói thứ này bị trụ trì kéo tới xử án, hắn đến chùa Liên Hoa làm gì?

Không phải thứ này lúc nào cũng ghét nhất là chuyện thần thần quỷ quỷ Phật Phật đạo đạo hay sao?

A, nhớ rồi, lão thái thái nhà họ ngày này hằng năm đều phải đến chùa nghe giảng kinh, thứ này thân là hiếu tử hiền tôn đương nhiên cũng phải tháp tùng.

Nghe đồn cao tăng đắc đạo của chùa, Tuyết Thụ đại sư luôn cực kì xem trọng hắn ta, không ít lần đã dụ hắn đi cửa giữa, lần nào gặp cũng nhất định phải kéo thứ này đi giảng kinh một ngày —— mẹ kiếp! Này nha nhất định là để né Tuyết Thụ đại sư dùng Phật lý tẩy não nên mới cố ý ở đây kéo dài thời gian không chịu mau chóng phá án! Ông đây sắp chết đói đến nơi rồi biết không vậy!

Mắt thấy tên khốn này coi bộ đạt được mục đích không thèm lo nữa, Kiều Tri phủ có oán khí đầy bụng cũng không thể nói thêm nửa lời.

Quay lưng trợn trắng mắt làm cho ngỗ tác đang đứng đó chờ lệnh hoảng sợ, động tác vượt qua giới hạn sinh lý con người này đã làm sụp đổ thế giới quan của gã.

Kiều Tri phủ không rảnh để ý đến ông ta, kêu một tên nha sai vào nhỏ giọng phân phó vài câu, chờ người này ra cửa, lại sai một tên nha sai khác qua nhà kề đưa bảy người tình nghi còn lại đến sảnh chính này.

It is Kiều’s showtime.

Một đám con gái run rẩy bước vào, tuy trong sảnh chính đã thắp đèn nhưng vì có xác của Lương Tiên Huệ nên trông càng đáng sợ.

Trần Bát tiểu thư bị dọa khóc, tiếng nức nở càng tăng hiệu ứng âm thanh. Kiều Tri phủ dám cược trong phòng này chắc chắn không chỉ một người muốn lấy giẻ lau nhét kín miệng nàng ta.

Kiều Tri phủ hắng giọng, từ tốn mở miệng: “Chư vị tiểu thư không cần lo lắng. Qua một phen điều tra, thẩm vấn, vụ án này đã có tiến triển không nhỏ. Hiện đã có thể xác định, hung thủ đã dùng cách hạ độc để giết Lương Tiên Huệ. Cách hạ độc đã phá, bản quan đã phái người đến khách xá của mỗi vị tiểu thư lục soát lấy vật chứng. Một khi tìm được chứng cứ xác thực là có thể kết thúc vụ án, xin chư vị kiên nhẫn chờ thêm chốc lát……”

Nói một tràng, Kiều Tri phủ vừa nói vừa dò xét nét mặt từng người, quan sát từng động tác thay đổi thần sắc.

Tất cả đều là những cô bé từ mười một, mười hai tuổi đến mười bốn, mười lăm tuổi, lần đầu tiên hành hung giết người, trừ phi thành tinh, nếu không tuyệt đối không thể che giấu đến không chút sơ hở.

Đôi mắt Kiều Tri phủ từng soi vô số người, từng phá hơn một ngàn vụ án, lập tức liền nhìn ra được trong đám ai đang hoảng loạn ai đang chột dạ, ai thật không thẹn ai giả tự nhiên —— nói đùa, tưởng ông không giải được cách ngươi giết người thì không phá được án à?

Có rất nhiều cách phá án, lý tính cảm tính thú tính thậm chí vô nhân tính, nếu chiếu cách ông quen dùng, trực tiếp dọa vỡ mật các ngươi thì đã lẹ làng hơn cách này không biết bao nhiêu lần.

Nếu không phải gặp trúng cái tên “Gia không đi đường thường đấy ngươi có giỏi thì đánh ta đi” này, ông đây làm gì phải ôm bụng đói theo đến tối như vậy!

Hung thủ, tiểu thư Lý Đào Mãn, một cô bé thông minh xinh đẹp đến thế, vì sao phải giết người?

Nguyên nhân gì làm cô ta còn nhỏ như vậy đã mang nỗi hận sâu đậm đến thế?

Sức mạnh nào đã giúp cô ta trước khi ra tay giết người còn có thể cười như hoa xuân, chơi đùa mua vui cùng bè bạn?

Giữa lúc suy tư, chợt thấy nha sai bị phái ra ngoài đầu tiên đã quay lại, trong tay bưng một cái khay, trên khay có mười chiếc chung trà tử sa giống y như những chung trà trong Vọng Phong lư.

Nha sai này cố ý hành động thật chậm, nâng khay đi qua trước mặt mọi người, sau đó khom lưng bẩm với Kiều Tri phủ: “Đại nhân, đã tra ra! Chung trà trong nhà khách của chư vị tiểu thư đều không có gì khác thường. Chỉ có chung trà trong phòng Lý Thập nhất tiểu thư, trong mười chiếc có một chiếc khác với chín chiếc còn lại! Chiếc này dưới đế có khắc ba chữ ‘Ngọc Hương trai’!”

Mọi người nghe vậy ai cũng ngẩn ra, sau đó lập tức kinh hãi. Tuy không biết chung trà có liên quan gì đến vụ án, nhưng điều này hiển nhiên có nghĩa là —— Lý Đào Mãn chính là hung thủ?!

Các vị tiểu thư hoảng sợ tản ra hai bên, lập tức cô lập Lý Đào Mãn ở giữa.

Trên mặt Lý Đào Mãn tràn đầy kinh ngạc, nhất thời chưa phản ứng kịp. Kiều Tri phủ cũng không cho nàng thời gian nghĩ nhiều, đôi mắt nhỏ xíu mum múp nhìn chằm chằm vào mặt nàng đầy sắc bén, nghiêm giọng: “Lý tiểu thư, ngươi có gì giải thích chuyện này?!”

Lý Đào Mãn vừa sợ vừa giận, run giọng: “Đại nhân! Kết luận như vậy không khỏi quá võ đoán! Tôi khẩn cầu kiểm tra đế chung tất cả những chung trà ở đây!”

Kiều Tri phủ “À” một tiếng, nói: “Được, chuẩn, ngươi đứng đó nhìn cho tận mắt, bản quan cho người kiểm tra.”

Quả nhiên ra lệnh nha sai mang Lý Đào Mãn đi tra tất cả chung trà trên bàn. Sau khi tra xong một lượt, không có chiếc chung nào dưới đế có khắc chữ “Ngọc Hương trai”.

Lý Đào Mãn nhìn Kiều Tri phủ, đang định mở miệng, nhưng khi đối diện với ánh mắt ngài nhìn mình thì đột nhiên trắng xanh cả mặt, đáy mắt hiện lên bừng tỉnh, rồi đến tuyệt vọng, thảm bại.

“Bản quan hoàn toàn chưa nói chung trà trong phòng ngươi có liên quan gì đến chung trà của Vọng Phong lư,” Kiều Tri phủ chậm rãi nói, “Cũng chưa từng nói chung trà chính là căn cứ để xác nhận hung thủ. Bản quan chỉ đang hỏi ngươi rất đơn giản, vì sao mười cái chung trà trong phòng ngươi lại không giống nhau.”

Chung trà có khắc chữ đương nhiên do Kiều Tri phủ sai người cố ý chuẩn bị.

Lý Đào Mão lần đầu tiên hại mạng người khác nên mới hoảng sợ. Là người duy nhất biết rõ toàn bộ quá trình, đương nhiên tâm lý và lối suy nghĩ sẽ khác người ngoài cuộc.

Nàng không cảm nhận được phản ứng nên có của người ngoài cuộc, cũng không hể có kinh nghiệm đối đáp khi bị thẩm vấn. Dù nàng vừa có tài vừa đủ thông minh, nhưng rốt cuộc cũng mới chỉ mười lăm tuổi, dù sao cũng là lần đầu tiên giết người.

Lý Đào Mãn thông minh, biết việc đã đến nước này có giảo biện cũng chẳng ích gì, trên gương mặt tái nhợt nở một nụ cười đượm buồn, đứng đó lặng im bất động.

Kiều Tri phủ ra hiệu nha sai đưa những người còn lại ra Vọng Phong lư, người nhà các vị thiên kim tiểu thư này nãy giờ bị cản ở ngoài chờ tin tức, sợ đã lo đến phát điên rồi.

“Vì sao muốn giết Lương Tiên Huệ?” Kiều Tri phủ hỏi Lý Đào Mãn.

“Hận.” Lý Đào Mãn hận đến nghiến răng.

“Vì sao hận?”

“Hận cô ta cướp những thứ thuộc về tôi,” Lý Đào Mãn vươn bàn tay ngọc, đếm từng ngón, từng ngón, “Cô ta giở trò bịp bợm cướp đi danh tiếng của tôi, cô ta nắm thóp uy hiếp cướp đi bạn tốt của tôi, Đinh Lan. Cô ta bất chấp thủ đoạn chia rẽ tình cảm của tôi và Lâm công tử, cô ta ác độc sai tiện nô làm bẩn trong sạch của tôi, muốn hủy cả đời tôi!”

“Lương Tiên Huệ, cô ta quá giỏi ngụy trang, ai cũng bị vẻ ngoài xinh đẹp của cô ta lừa, không ai biết cô ta ác độc, ghen tị, vô liêm sỉ đến thấu xương!”

“Ngài biết không, cô ta không hề thích Lâm công tử. Cô ta chỉ không muốn thấy tôi và Lâm công tử tâm đầu ý hợp mà thôi. Chỉ đơn giản là vì ghen ghét, vì không muốn thấy người khác tốt hơn mình!”

“Cô ta thành công, thành công làm cho Lâm công tử ghét bỏ tôi, kẻ đã bị cô ta bôi tro trát trấu, thành công dùng sự dịu dàng lương thiện giả dối làm cho Lâm công tử rung động. Lâm công tử tới nhà cô ta cầu hôn xong, cô ta cố ý sai người tới nói cho tôi biết cô ta đã nhận lời rồi, nhưng cô ta lại chẳng hề thích chàng!”

“Cô ta chỉ để ý tiền đồ của chàng, gia thế của chàng, và cả tướng mạo lẫn tài hoa mà chàng có để thỏa mãn lòng hư vinh của cô ta mà thôi! Tôi có thể chịu đựng tất cả những gì cô ta làm với tôi, nhưng tuyệt đối không thể nào nhìn cô ta lừa gạt Lâm công tử!”

“Cho nên —— trước khi cô ta bước vào cửa nhà họ Lâm —— tôi muốn cô ta biến mất!”

“Ha! Ha ha! Tôi không hối hận, tôi không hối hận chút nào! Tôi muốn giết ả ngay tại đây, đứng ngay trước mặt Phật Tổ mà giết ả, tôi muốn dùng tội nghiệt vạn kiếp bất phục của mình, kéo ả cùng xuống địa ngục A Tỳ!”


[1] Ngũ giảng tứ mỹ: trong “Ngũ giảng, tứ mỹ, tam nhiệt ái.”

Ngũ giảng – năm chú ý là chú ý văn minh, chú ý lịch sự, chú ý sạch sẽ, chú ý trật tự, chú ý đạo đức; tứ mỹ – bốn đẹp là tâm hồn đẹp, ngôn ngữ đẹp, hành vi đẹp, môi trường đẹp; tam nhiệt ái – ba nhiệt tình yêu thương là nhiệt tình yêu yêu thương tổ quốc, nhiệt tình yêu thương chế độ xã hội chủ nghĩa, nhiệt tình yêu thương Đảng cộng sản Trung Hoa.

Nguồn: Vườn hoa của bạch trà.

(2) Chỗ ở trên nằm trong chính văn, không phải mị lỡ tay~~ Bạo cúc: thông *ít.

(3) Bạo thô: chửi bậy. 

Chương 6