Tags
Bọn họ ôm nhau ngồi bên ôn tuyền, tiếng nước chảy triền miên êm như tiếng đàn, hơi nước lượn lờ không ngừng trôi nổi. “Dận Hạo, muội có thể gọi huynh như vậy không?” Tả Phỉ Nhạn hỏi.
“Có thể.” Một chiếc hôn khẽ dừng trên đỉnh đầu nàng, nghe hương thơm ngát vừa mới tắm xong.
“Muội không phải công chúa.” Những lời này nàng đã nghĩ thật lâu, cũng nghi ngờ thật lâu.
“Vì sao lại nói như vậy?” Ôm siết lấy nàng, nàng nói như vậy là vì hắn ư?
“Muội là người đến từ một cái thời không khác, còn Tả Phỉ Nhạn hoàng muội của huynh thì từ một năm trước, ngay khi rơi trên long sàng của huynh thì đã không thấy tăm hơi, muội chỉ là một người cùng tên, có một nửa ý thức của nàng mà thôi.” Tả Phỉ Nhạn như đang nói tin giật gân vậy.
“Chuyện đó không quan trọng.” Trong lòng mừng thầm một trận, hắn cứ tưởng…
“Mà hoàng muội của huynh, cũng không phải là hoàng muội ruột của huynh, chắc không lâu nữa lời đồn này sẽ xuất hiện cho xem.” Trực giác của nàng nhất định là chính xác, nhất là giấc mơ kia, tuy đã lâu chưa từng xuất hiện, nhưng nàng biết, đó là sự thật.
“Nhạn Nhi, ta nhận ra mình không hề hiểu muội, muội hệt như là một đám sương mù, muội biết tất cả mọi chuyện, nhưng muội lại tỏ ra như không hề.” Rốt cuộc là hắn đã vô tình yêu phải một cô gái như thế nào?
“Dận Hạo, nhớ kỹ, muội không phải là hoàng muội của huynh, muội chỉ muốn làm chính mình, tuy muội không biết làm sao mình lại xuất hiện ở triều đại này, nhưng khi gặp được huynh, muội cảm thấy muội đã không đến nhầm chỗ.” Nơi này có quá nhiều thứ tốt đẹp, chắc chắn ở đây cũng sẽ có nguyên nhân tại sao nàng lại xuất hiện ở đây. Đến cùng là ai đang ở sau lưng thao túng tất cả những chuyện này? Còn đưa nàng đến đây để làm gì? Vì để cho Tả Phỉ Nhạn trước kia biến mất? Hay là…? Nếu đây không chỉ là xuyên qua đơn thuần, thì sau lưng tất cả mọi chuyện nhất định đang cất giấu một âm mưu rất lớn.
“Cho dù muội là ai, muội đều là Nhạn Nhi ta yêu.” Nàng nhắc tới, hắn mới nhớ lại đoạn đối thoại khi còn nhỏ đã quên từ lâu, hắn không nhớ là ai nói với ai, chỉ nhớ là hôm đó, hắn thấy đọc sách chán quá, chạy đến một góc hẻo lánh ngủ trưa, ở đó nghe được một chuyện rất khó tin, nói Nhạn Nhi không phải là hoàng muội ruột của hắn, không phải là muội muội cùng cha cùng mẹ với hắn, mà là từ ngoài cung mang vào! Sau đó hắn đi hỏi mẫu hậu, mẫu hậu trách cứ hắn một trận, dần dần hắn cũng quên chuyện đó đi.
“Huynh biết không? Từ lần đầu tiên nhìn thấy huynh muội đã thích huynh mất rồi, nếu không phải huynh đáng ghét như vậy, muội nghĩ có lẽ muội đã tỏ tình với huynh từ lâu!” Tả Phỉ Nhạn thở phì phì trừng hắn. Nhìn gò má nàng đỏ au như quả táo với đôi lúm đồng tiền trông thật ngon miệng, làm người ta nhịn không được muốn lén cắn nàng một ngụm xem ngọt như thế nào.
“Thời đại của muội rất phóng khoáng à?” Tả Dận Hạo chợt nhíu mày, khi nói câu này vẫn hơi mất tự nhiên.
“Nam nữ ngang hàng, một chồng một vợ, nữ có thể theo đuổi nam, nam nhân có thể thích nam nhân, nữ nhân có thể thích nữ nhân, là một xã hội được cai trị bằng luật pháp, không có chế độ quân chủ, không cần phải quỳ lạy ai.” Đột nhiên, nàng rất nhớ thế kỷ hai mươi mốt, ở đó có quá nhiều kỷ niệm.
“Muội muốn trở về?” Đưa tay xoay cằm nàng qua, buộc nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, hắn không cho nàng đi, nếu nàng đã đến nơi này, hơn nữa còn gặp hắn đầu tiên, vậy thì nàng chính là người của hắn rồi, huống chi bây giờ còn đang mang thai con của hắn nữa.
“Muốn.” Chịu đựng cơn đau trên cằm, Tả Phỉ Nhạn trả lời rất rõ ràng, ở cái chốn này nàng cũng chỉ là một kẻ hy sinh mang dòng máu hoàng tộc mà thôi.
“Ta không cho phép.” Nghe nàng nói muốn đi, Tả Dận Hạo bỗng trở nên âm trầm.
“Muội cũng sẽ không đi bây giờ! Nói thật, muội cũng không biết khi nào thì muội sẽ đi nữa. Có lẽ, vĩnh viễn cũng sẽ không đi cũng không chừng!” Nàng đã dần quen với cuộc sống nơi này, dần dần hoà nhập vào không gian sống của Tả Phỉ Nhạn trước kia rồi.
“Ở bên kia muội tên là gì?” Nàng và Nhạn nhi trước kia giống nhau như đúc, chỉ có tính tình là hơi khác nhau một chút mà thôi.
“Tả Phỉ Nhạn, cách viết giống nhau, sinh nhật giống nhau, trừ hình con bướm sau lưng, nghe Điệp Nhi và Liên Nhi nói, trước kia không có hình này. Con bướm đó chỉ xuất hiện từ lúc muội đến đây thôi, một con bướm xanh, đến tối sẽ phát ra ánh sáng xanh, y như dạ minh châu.” Có đôi khi, ngay cả chính nàng cũng không thể phân rõ đến cùng là thật hay là giả, nàng là ai? Một nửa trí nhớ trước kia vẫn luôn sống động như vậy, tựa như chính nàng đã từng đích thân trải qua.
“Đừng nghĩ nữa, muội chính là muội!” Càng nghĩ chỉ càng lộn xộn thêm mà thôi, nàng chính là Nhạn Nhi của hắn, như vậy là đủ rồi.
“Ôm muội ra ngoài đi!” Bộc bạch một hồi, coi như một cơn ảo giác, là tuyệt vọng đang quấy phá, nàng không muốn hắn luôn cho rằng, mối quan hệ của bọn họ được xây dựng trên ***, là một thứ cấm kỵ. Còn những sự thật này, không lâu sau chắc chắn sẽ dần dần nổi lên mặt nước, sẽ có người báo cho nàng!
Trong đôi mắt đen nhánh của hắn ánh lên chút đùa cợt, nụ cười xấu xa trên mặt cũng từ từ trở nên tà ác, “Nhạn Nhi, trông muội thật sự rất mê người.”
“Sắc… lang… Ngươi đi chết đi!” Tả Phỉ Nhạn bạo rống thành tiếng, tay chân cùng đánh về phía hắn, nam nhân này thật đúng là quá đáng, nhìn còn muốn nói ra!
“Đau, mưu sát hoàng huynh a!” May mà hắn lẫn nhanh, bằng không gương mặt hoàn mỹ này cũng sẽ không thể gặp người rồi.
“Hoàng huynh, chuyện hôm nay là bí mật giữa hai ta, muội không muốn người kia biết. Thả muội xuống dưới đi! Dù sao Nhạn Nhi cũng đã lập gia đình, đi ra ngoài như vầy, sẽ có người không chuyện nói bậy.” Tả Phỉ Nhạn nghiêm mặt nói.
“Nếu muội không lý trí như vậy thì tốt biết mấy!” Nàng đã lập gia đình, đây là một vết hằn không thể xoá mờ, hắn thì lại như là một tên tình nhân bí mật đáng xấu hổ vậy. Khi hắn biết hắn yêu Nhạn Nhi, bọn họ đều thật lòng yêu nhau, hắn vốn không hề có chút cơ hội nào, mọi chuyện xảy ra vô cùng quỷ dị, lại rất chân thật.
Nhẹ nhàng đặt nàng đứng trên mặt đất trải thảm trên nền gạch, nàng mặc váy trắng, thoạt nhìn giống như một nàng tiên nhỏ vừa mới xuống trần, thanh thuần khả ái, ánh mắt lại nhiễm đầy sầu thương.
“Hắc, không thể tưởng tượng được muội lại là Lục Điệp công chúa khiến hoàng cung ai cũng đau đầu.” Cười khẽ một tiếng, lại quay về cái dạng hung hăng lúc trước.
Tả Dận Hạo chỉ có thể cười bất đắc dĩ, không thể làm gì nàng được.
“Hoàng huynh, huynh đi phê tấu chương trước đi, muội ra nhuyễn tháp nằm ngủ chút đã.” Khẽ ách xì một cái, tỏ ra mệt mỏi.
“Ân.”
“Ma Dụ, ngươi xuất hiện đi!” Bình thản mở miệng.
Lời còn chưa dứt, bóng người áo trắng đã bay xuống đứng trước giường Tả Phỉ Nhạn.
Vẫn cứ ngang nhiên như vậy, “Thế nào?”
“Thụy Vương mới ra cung, hắn bảo Thục phi an tâm đừng vội.” Ma Dụ nói mấy câu vô cùng đơn giản dễ hiểu.
“Ồ?” Tả Phỉ Nhạn lạnh lùng cười một tiếng, Thụy Vương thật đúng là nhanh nhẹn.
“Ngươi muốn thế nào?” Hiện tại nàng xem như là thiếp thân tỳ nữ của nàng, cho nên chỉ cần là nàng ra lệnh, nàng đều sẽ đi làm.
“Không được tốt lắm. Ma Dụ, đi theo ta, ngươi có cảm thấy ủy khuất không?” Một sát thủ, nếu muốn nàng cam tâm tình nguyện đi theo một người, trừ phi được chính nàng cho phép.
“Ngươi đáng sợ hơn ta nghĩ rất nhiều.” Đây là điều mà gần đây nàng mới chú ý đến, nàng thường thường làm cho người ta không thèm để ý đến, kỳ thật lúc nào cũng là người tung ra một chiêu dứt điểm cuối cùng.