“Có điều ngươi đừng vui mừng quá sớm.” Phó Thừa Phong còn nói tiếp: “Tuy ta không bị trúng độc, nhưng bên ngoài có mười mấy tên đang cầm Kinh Long Chi Diệp trong tay, khả năng chạy đi rất thấp.”
Dung Ức nghe hắn thừa nhận mình không trúng độc liền vui vẻ hôn lên hai má hắn một cái, hoàn toàn không thèm để ý đến câu sau đầy nhụt chí.
Phó Thừa Phong thình lình bị mỹ nhân hôn làm cho ngây ngẩn choáng váng, hoàn toàn quên mất mình còn có sức chống cự, mãi đến khi Dung Ức đi ra xe ngựa, mới hồi phục tinh thần lại, vội vàng đuổi theo, hỏi: “Ngươi làm gì?” Lời vừa ra khỏi miệng Phó Thừa Phong đã phát hiện câu này hỏi quá thừa, bởi vì Dung Ức đã dùng hành động nói cho hắn biết nàng đang làm gì một cách vô cùng rõ ràng minh bạch. Nhìn một màn trước mắt, Phó Thừa Phong bất đắc dĩ đến cực điểm. Nha đầu kia cư nhiên định dùng mỹ nhân kế với Tần Mộ An.
“Vừa rồi ngươi còn cố ý chối sạch quan hệ với hắn, hiện tại lại dùng mỹ nhân kế với hắn, không cảm thấy quá ti bỉ à?” Phó Thừa Phong không đồng ý.
Lúc đó Dung Ức đang ngửa đầu hóng gió, ra chiều vô cùng thích ý, tự nhiên tản ra một vẻ xinh đẹp đến cực hạn không thể nói rõ, làm cho người ta chỉ liếc mắt một cái liền không thể dời mắt nữa. Nghe được lời của Phó Thừa Phong, Dung Ức quay đầu mỉm cười với hắn, sau đó lại quay đầu nhìn về bóng lưng của Tần Mộ An đang đứng phía trước, thản nhiên nói: “Ta không thích đùa giỡn tâm kế sau lưng. Cái này gọi là tự nguyện mắc câu.”
Nụ cười này súyt nữa làm Phó Thừa Phong đánh mất hồn luôn. Nếu không phải từ sau khi nhận ra nàng, lúc nào hắn cũng duy trì trạng thái cảnh giác cao nhất, lúc này đã sớm bị tươi cười của nàng mê hoặc quên hết chính sự. May mà từ đầu hắn đã phi thường hiểu rõ “thông suốt thấu đáo” năng lực của nàng, rất may, rất may. Phó Thừa Phong Liên thầm than hai tiếng “rất may” ngay trong lòng, sau đó tiếp tục nói theo nàng: “Ngươi không thích đùa giỡn tâm kế sau lưng, cho nên nói rõ ra trước, cho hắn biết ngươi không có tình nghĩa gì với hắn, cứ vậy, khi ngươi quyến rũ hắn, hắn sẽ biết ngươi chỉ đang dùng mỹ nhân kế với hắn mà thôi.”
Dung Ức nghe vậy mặt mang tán thưởng hơi hơi vuốt cằm, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Tần Mộ An như cũ, trả lời: “Hố ở ngay trước mặt hắn, không che cũng không chắn, hắn có thể nhìn rõ ra được. Nhảy hay không nhảy, là lựa chọn của hắn. Cái này gọi là tự nguyện mắc câu.”
“Khi hắn chọn tự nguyện nhảy vào cạm bẫy ngươi dọn sẵn cho hắn, đồng thời cũng chọn gánh chịu tất cả hậu quả, bao gồm trái tim. Cho nên vô luận cuối cùng hắn bị phương diện nào tổn thương, tổn thương nghiêm trọng cỡ nào, ngươi cũng không cần chịu trách nhiệm, cũng không cần áy náy, vì ngay từ đầu ngươi đã nói rất rõ ràng.” Khi Phó Thừa Phong nói ra lời này, tỏ ra cực kì bình tĩnh, giống như hắn thật sự chỉ đang phân tích một sự việc, mà không phải là tư tưởng lòng người.
Biểu hiện của Phó Thừa Phong làm cho Dung Ức vô cùng ngoài ý muốn, nàng tưởng hắn sẽ không hiểu, tức giận, thậm chí còn phẫn nộ, lại không nghĩ rằng hắn lại bình tĩnh như thế, bình tĩnh giống như căn bản không quan tâm đến ý tưởng của nàng vậy. Dung Ức từng có một nháy mắt chờ mong, chờ mong Phó Thừa Phong không chỉ nhìn thấu ý tưởng của nàng, mà còn hiểu được ý tưởng của nàng nữa, không cần cùng quan điểm, hiểu là được rồi. Mà khi hắn bình tĩnh lời nói đó, trên mặt không có bất cứ gợn sóng nào, nàng liền biết hắn cũng không thật sự hiểu được. Không chỉ không hiểu, thậm chí còn không tỏ ra muốn đi hiểu đó. Điều này làm cho Dung Ức thật mất mát.
Chung quy hắn cũng không phải là người mình muốn sao?
Nàng nghĩ mình vậy là đủ hiểu hắn rồi, nghĩ rằng hắn và nàng giống nhau, khinh thường làm bậy cùng thế tục, dẫn đến tính kiêu ngạo, cũng không lường được cuối cùng nàng lại nhìn lầm rồi.
Cũng tốt.
Mặc kệ hắn có hiểu hay không nàng vẫn sẽ làm như vậy. Bởi vì đây chính là nàng, không vì bất cứ kẻ nào mà thay đổi. Nếu như một ngày nào đó nàng thật sự thay đổi, vậy nhất định là vì thay đổi này có thể làm cho nàng trở nên tốt hơn nhiều, mà không phải để lấy lòng bất kì kẻ nào.
“Không muốn nhìn, cứ vào xe ngựa ngủ.” Dung Ức cười dài nói, hoàn toàn không thèm để ý đến bất cứ kẻ nào phê phán.
Phó Thừa Phong nghe vậy do dự một lát, cuối cùng than nhẹ một tiếng, lui về trong xe ngựa. Phó Thừa Phong không phải kẻ ngốc, trong lòng hắn rất rõ ràng, sở dĩ Dung Ức có ý dùng mỹ nhân kế với Tần Mộ An, là muốn hấp dẫn sự chú ý của mọi người, tranh thủ thời gian cho hắn. Chỉ cần có thể chạy ra khỏi vòng vây của Kinh Long Chi Diệp, hắn liền có thể tự do theo đuôi đòan người vào Kim Lăng, tìm tung tích của người chế tạo Kinh Long Chi Diệp.
Nhưng có rất nhiều chuyện một khi liên quan đến cảm xúc, sẽ rối lọan. Tỷ như lúc này, Phó Thừa Phong biết mình hẳn nên chuyên chú dõi theo động tĩnh bên ngoài tìm cơ hội thoát khốn, mà không phải là miên man suy nghĩ, hắn lại không thể xoa dịu ngàn mối trong lòng. Lại tỷ như Tần Mộ An, rõ ràng nghe hết đọan đối thọai của Dung Ức và Phó Thừa Phong không sót một chữ vào tai, biết sau lưng là vực sâu vạn trượng, hơi vô ý liền vạn kiếp bất phục, hắn lại vẫn quay đầu ngựa lại.
Dung Ức thấy Tần Mộ An quay đầu ngựa đi đến bên xe ngựa, mắt hồ ly xinh đẹp lập tức dần hiện ra ánh sáng chói mắt mà ấm áp, chăm chú nhìn Tần Mộ An, như muốn khắc sự mị hoặc trắng trợn này vào đáy lòng hắn, tạo nên một dấu vết xinh đẹp.
Đối diện với sự quyến rũ của Dung Ức, Tần Mộ An thủy chung cũng không nói câu gì, thậm chí không lộ ra bất cứ dao động nào, chỉ chậm rãi giục ngựa đi đến bên cạnh nàng, cầm bàn tay nàng đang vươn ra, dùng sức kéo mạnh ôm nàng vào lòng.
Người nghe được đọan đối thọai của Dung Ức cùng Phó Thừa Phong, không chỉ một mình Tần Mộ An, toàn bộ đội ngũ đều nghe thấy lời nói của hai người rõ mồn một. Cho nên từ khi Tần Mộ An quay đầu ngựa lại, đến khi Dung Ức bị túm lên lưng ngựa cùng ngồi chung với Tần Mộ An, toàn bộ quá trình, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người vị đầu lĩnh này. Trên mặt bọn họ đều mang vẻ khó tin, không thể tin được Tần tướng quân uy nghiêm vững chãi, trầm tĩnh cơ trí, biết rõ trước mặt có cái hố, lại còn nhảy không chùn bước.
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân a! Đây là tiếng lòng chung của tất cả mọi người ở đây.
Mà ngay khi mọi người đang âm thầm cảm khái vô hạn, một thanh trường kiếm đột nhiên phá cửa mà ra, từ chỗ xe ngựa đâm về phía tay phải của Tần Mộ An, trong lúc mọi người còn chưa kịp trở tay, đâm vào chính giữa hồng tâm, ngay sau đó một bóng người từ bên trái bay qua ngang trời, tiếp được Dung Ức bị ngã xuống từ trong lòng Tần Mộ An, thuận gió mà đi.
Đến khi mọi người muốn đuổi, đã chẳng thấy bóng dáng hai người đâu, thậm chí còn không biết hai người đã rời đi theo hướng nào.
Trong lòng mọi người đều biết đã mất cơ hội đuổi theo, ra tay chỉ thêm thất vọng, chỉ có thể thở dài, quay sang hỏi Tần Mộ An: “Tần tướng quân, ngươi không sao chứ?”
“Không có việc gì.” Tần Mộ An hoàn toàn không để ý tới thương tích trên cánh tay phải, quay sang nhìn về phía chiếc xe ngựa đã mất nóc, rách nát không chịu nổi, ngạc nhiên phát hiện Phó Thừa Phong lại còn đang ngồi trong xe ngựa chưa rời đi. Nếu Phó Thừa Phong còn ở đây, như vậy người vừa cứu Dung Ức là ai? Đôi mắt sâu như biển của Tần Mộ An lộ ra mấy phần khó hiểu, bỗng nhiên, hắn nhớ tới, khinh công người đó sử dùng sau khi cứu Dung Ức đi trông thật quen mắt, trước đây không lâu, cũng có một người nhanh chóng thóat khỏi vòng vây của Kinh Long Chi Diệp mà không ai có thể tìm ra tung tích y như vậy.
“Là hắn.” Tần Mộ An lạnh lùng nói ra hai chữ này, cũng không nói cái tên nào, vì hắn không biết tên người đó, chỉ biết là người này chung đường với Dung Ức và Phó Thừa Phong.
“Không sai, hắn.” Phó Thừa Phong cũng không nói tên Sở Mộ Dung ra, nhưng hắn biết “hắn” trong miệng Tần Mộ An tất nhiên là đang chỉ Sở Mộ Dung.
“Vì sao ngươi không đi?” Tần Mộ An hỏi.
Phó Thừa Phong cười nói: “Ta cũng muốn đi, đáng tiếc trúng thập hương nhuyễn kinh tán của ngươi, mất hết võ công, đi không xa. Nếu không thể trốn khỏi các ngươi đuổi bắt, ta cần gì phải làm điều thừa mà lãng phí thể lực chứ?” Nói đến đây Phó Thừa Phong lại nhìn trái nhìn phải, nói: “Xe ngựa này tuy rằng cũ nát chút, cũng đỡ hơn đi bộ, ta thà xe ngựa còn hơn.”
Tần Mộ An không tin lời Phó Thừa Phong, nói: “Một kiếm vừa rồi, không phải ngươi ra?”
“Không phải kiếm của ta đang ở trong tay các ngươi sao?” Phó Thừa Phong không đáp hỏi lại.
Lúc này một kỵ binh sờ một gói đồ trên lưng ngựa, nói: “Tần tướng quân, kiếm hắn quả thực vẫn còn.”
Tần Mộ An vẫn không tin Phó Thừa Phong, lại nhìn hắn vài lần mới nói với kỵ binh thủ hạ: “Chỉ cần Phó Thừa Phong còn ở đây, Dung Ức sẽ tự chui đầu vô lưới. Trói lại, đi.”
Kỵ binh: “Tuân lệnh!”
Phó Thừa Phong nghẹn họng nhìn trân trối, khi Dung Ức còn ở còn có xe ngựa ngồi, Dung Ức không ở hắn cũng chỉ có thể bị trói làm hàng hóa quăng trên lưng ngựa.
Đây chính là bản tính nam nhân a!
Phó Thừa Phong không nhịn được thầm thở dài, khinh bỉ Tần Mộ An vì nữ sắc mê hoặc mà tạo sơ hở cho Dung Ức chạy trốn, khinh bỉ Tần Mộ An xong lại khinh bỉ chính mình.
Phó Thừa Phong ơi Phó Thừa Phong, nha đầu kia võ công còn cao hơn ngươi nữa, đầu óc đủ sống tâm đủ phúc hắc, chạy khỏi vòng vây của Kinh Long Chi Diệp rồi giải thập hương nhuyễn kinh tán xong, tránh thoát sự đuổi bắt của Tần Mộ An tất nhiên không thành vấn đề, ngươi cần gì làm ra hành động vĩ đại như thế, hy sinh mình, ở lại ổn định Tần Mộ An.
Khinh bỉ mình một chút, Phó Thừa Phong tỉnh táo lại, bắt đầu phân tích tình thế, định cải thiện hiện trạng của mình. Sở dĩ hắn ở lại, vì làm cho Tần Mộ An tin tưởng, chỉ cần hắn ở đây, Dung Ức sẽ tự chui đầu vô lưới, tranh thủ tiên cơ giùm Dung Ức và Sở Mộ Dung, cho nên không thể đào tẩu.
Cải thiện hiện trạng, chỉ có hai đường: uy hiếp hoặc dụ dỗ. Uy hiếp không có khả năng —— hắn phải giả bộ mất hết võ công. Dụ dỗ chia làm hai loại, tài và sắc. Tần Mộ An rất rõ ràng là thích nữ sắc, quyến rũ bằng nam sắc không thể thực hiện được. Về phần tài… Đường này lại càng không thông, hắn không phải lọai người tài đại khí thô (~ giàu nứt thố đổ vách), không có tiền hối lộ Tần Mộ An, Tần Mộ An cũng không phải hạng người tham tiền như mạng, sẽ không nhận hối lộ.
Ai. Phó Thừa Phong thở dài thườn thượt, phát hiện làm nữ nhân thật tốt, làm một nữ nhân vừa xinh đẹp vừa có tiền lại càng tốt hơn.
Cùng lúc đó, sau khi Dung Ức bị Sở Mộ Dung cứu đi, nhanh chóng giải được thập hương nhuyễn kinh tán, cũng phát hiện Phó Thừa Phong chưa theo cùng.“Phó Thừa Phong đâu?” Dung Ức hỏi.
Sở Mộ Dung: “Hắn chưa đi theo, huynh đoán hắn muốn ở lại giữ chân Tần Mộ An.”
“Nga.” Dung Ức thản nhiên “Nga” một tiếng, liền rời đi.
“Muội muốn đi cứu hắn?” Sở Mộ Dung hỏi.
Dung Ức nhíu mày, nói: “Muội là loại người không cho người khác cơ hội thể hiện như vậy à?”
“… Không phải. Nhưng dù sao hắn cũng là vì muội mới ở lại làm mồi nhử.” Sở Mộ Dung phát hiện em gái nhà mình lãnh khốc lên không chỉ lãnh khốc với anh ruột, mà còn rất lãnh khốc với chồng mình nữa.
“Cho nên mới càng phải cho hắn cơ hội thể hiện. Hắn tốt với muội như vậy, làm sao muội có thể nhẫn tâm cướp đoạt quyền lợi được hy sinh thân mình của hắn chứ?” Dung Ức cười chậm rãi nói.
“… Muội thực sự không đi cứu hắn?”
“Không đi.”
“Vậy muội muốn đi đâu thế?”
“Tìm chỗ nào tắm tắm rửa một cái, huynh chịu trách nhiệm mua quần áo cho muội.”
“… Hoàng muội, vi huynh vừa mới cứu muội ra, muội có thể làm chuyện gì khác được không? Tỷ như đi với huynh tới Kim Lăng điều tra chi tiết chuyện Kháo Sơn Vương.”
Dung Ức hoàn toàn không quan tâm đến lời nói của Sở Mộ Dung, nói một câu không đầu không đuôi: “Muội bị khiết phích (~ bệnh sạch).”
Sở Mộ Dung đơ ra hơn nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại, ý của nàng là Tần Mộ An ôm nàng một chút, cho nên nàng muốn tắm rửa! Sở Mộ Dung đổ mồ hôi hột, nói: “Hoàng muội, huynh kêu oan giùm tên tiểu tử họ Tần kia, người chủ động yêu thương nhung nhớ là muội.”
Dung Ức khốc khốc nghễ hắn một cái, nói: “Người muốn tắm rửa cũng là muội, chuyện này không mâu thuẫn.”
“…”
Hết nói nổi, một đường đi theo Dung Ức vào trấn trên, Sở Mộ Dung mới ý thức được một vấn đề nghiêm trọng —— muội muội đang tức giận!
Càng nghiêm trọng hơn là, người chọc nàng tức giận không phải ai khác, chính là hắn.
Sở Mộ Dung nhất thời cảm thấy sống lưng ớn lạnh một trận, lặng lẽ thả chậm cước bộ bước sau lưng nàng, sau đó hỏi: “Ức Nhi, có phải vi huynh làm gì không tốt, chọc muội không vui không?”
“Đúng.”
“…” Thật là trực tiếp. Sở Mộ Dung lau mồ hôi lạnh, lại hỏi: “Có thể gợi ý một tí được không?”
“Muội đã cho huynh nhiều gợi ý như vậy, huynh còn muốn gợi ý gì nữa?”
“Ách, có hả?” Sau hắn không biết vậy kìa?
“Thứ nhất, muội không vui. Thứ hai, kẻ chọc muội không vui là huynh. Nhiều gợi ý như vậy mà huynh còn không nhận ra sai lầm của mình, chỉ số thông minh của huynh phải thấp đến cỡ nào a!”
Sở Mộ Dung chảy máu như điên, không ngừng nhắc mình phải bình tĩnh, căn cứ vào nguyên tắc kính già yêu trẻ, tiếp tục ôn tồn nói: “Gợi ý này của muội quá trừu tượng , có thể cụ thể hơn một tí được không?”
“Không thể.”
“…”
Giờ này phút này, trong lòng Sở Mộ Dung yên lặng làm một quyết định: sau khi hồi cung lập tức giải tán hậu cung.
Một cái muội muội cũng đã đủ đau đầu, nếu hậu cung còn có nhiều nữ nhân muốn chơi “Ngươi đóan ngươi đóan tiếp” như vậy với hắn nữa, hắn nhất định sẽ trở thành bạo quân thiên cổ mất.
Nhìn theo Dung Ức bước vào nhà tắm, Sở Mộ Dung đi cửa hàng vải chọn hai bộ quần áo đẹp đẽ quý giá nhất, sau đó trở lại nhà tắm chờ Dung Ức, thuận tiện tự kiểm điểm bản thân.
Sở Mộ Dung “kiểm” rồi lại “kiểm”, rốt cục sau khi Dung Ức tắm rửa thay quần áo xong, đã nhận ra sai lầm của mình.
“Huynh không nên dùng Thanh Long.” Sở Mộ Dung thừa nhận sai lầm trước, sau đó giải thích: “Lúc ấy tình huống khẩn cấp, huynh bị bất đắc dĩ mới phải làm như vậy.”
“Ân. Tiếp tục.”
“Ách, còn tiếp tục nữa hả?” Sở Mộ Dung thấy trong mắt Dung Ức ẩn ẩn mang theo một cỗ u oán, bỗng nhiên linh quang chợt lóe, nói: “Hay là muội đang trách huynh xen vào việc của người khác hại muội phải cách biệt lang quân?”