Tags

Cuối cùng Sở Mộ Dung vẫn lựa chọn tự phong huyệt nói. Cái lọai chuyện không có khí tiết như việc dùng mỹ nam kế với một người đàn ông này, hắn không làm được.

Tuy rằng Sở Mộ Dung đã tự phong huyệt nói, nhưng Tần Mộ An vẫn cho hắn một kích.

Dung Ức và Sở Mộ Dung đều bị Kinh Long Chi Diệp làm khó, cho dù chạy ra khỏi binh đội, sớm muộn gì cũng sẽ lại bị bắt về, vì thế hai người phi thường ăn ý lựa chọn không phản kháng. Cũng bởi vì như thế, đòan người đi đường đến Kim Lăng thuận lợi lạ thường.

Bảy ngày sau, đòan người đến Kim Lăng. Sau khi vào thành Kim Lăng, Tần Mộ An liền tìm người mướn một chiếc xe ngựa thập phần hoa lệ, sắp xếp Dung Ức và Sở Mộ Dung ngồi trong xe ngựa, còn mở trói cho hai người.

Dung Ức cảm thấy cực kì khó hiểu với một lọat hành động của Tần Mộ An, nói thầm: “Hắn thấy tới địa bàn mình, có thể thả lỏng rồi à?”

“Kim Lăng cũng không phải là địa bàn của bọn họ.” Sở Mộ Dung lạnh lùng nói.

Dung Ức ý thức được mình đã nói sai, vội vàng cười tủm tỉm nói: “Đúng rồi. Thiên hạ hay là đất của vua, Kim Lăng này đương nhiên cũng là địa bàn của thánh thượng.”

Từ nhỏ đến lớn, Dung Ức cười, Sở Mộ Dung liền sợ. Lần này cũng không ngoại lệ. Nhìn thấy trên mặt Dung Ức tràn đầy tươi cười, giọng điệu, cách dùng từ đều mang ý a dua nịnh hót, Sở Mộ Dung lập tức rùng mình một cái, sống chết na na về phía cách xa nàng, hỏi đầy cảnh giác: “Muội cười cái gì?”

Dung Ức thấy thế thở dài một hơi, nói: “Huynh đừng lo lắng. Muội cười là vì có xe ngựa ngồi nên trong lòng rất vui vẻ.”

Sở Mộ Dung thấy Dung Ức cũng không phải là gạt hắn, lúc này mới yên lòng, sau đó lại nghĩ bây giờ cả nàng và hắn đều mất hết võ công, cũng không làm ra được trò gì, lập tức càng thêm yên tâm.

Dung Ức quăng cho huynh trưởng nhà mình một ánh mắt khinh bỉ, sau đó xốc rèm cửa sổ lên xem cảnh sắc bên ngòai, hoàn toàn không có chút tự giác của một “phạm nhân” tí nào, vẻ mặt cực kì dương dương tự đắc.

Khác với Dung Ức, tâm tình Sở Mộ Dung lại thập phần phức tạp. Hắn là vua của một nước, nhưng lại là một cái xử (xử nam =]]), vạn nhất bây giờ hắn có chuyện gì không hay xảy ra, xuống dưới đất gặp mặt lịch đại quân vương, chẳng phải cũng sẽ bị nhạo báng chết? Nghĩ đến đây, Sở Mộ Dung quyết định sau khi thoát khốn (~ khó khăn) chuyện đầu tiên phải làm chính là cáo biệt thân phận xử nam.

“Đây không phải đường đi Kháo Sơn Vương phủ.” Dung Ức đột nhiên nói.

Sở Mộ Dung nghe vậy vội vàng xốc rèm cửa sổ bên kia lên, phát hiện phương hướng đòan người đang đi quả thực không phải đi Kháo Sơn Vương phủ. Kỳ thật trí nhớ của hắn đối với Kim Lăng đã mơ hồ rồi, nhưng trí nhớ người ta có mơ hồ đến cỡ nào, cũng sẽ không quên đường về nhà. Nếu đòan người đi một con đường khác có lẽ hắn sẽ không phát hiện, nhưng con đường này rõ ràng là đi đến Mộ Dung phủ!

Vì sao Tần Mộ An lại dẫn bọn hắn đến Mộ Dung phủ Kim Lăng?

Một ý tưởng bỗng nhiên thóang hiện lên trong đầu Sở Mộ Dung. Chẳng lẽ, Kháo Sơn Vương không tạo phản, nguyên cả sự kiện hoàn toàn là mẫu hậu đùa một chập với hắn và Ức Nhi?

Lúc này Dung Ức còn nói thêm: “Ca, muội nhớ rõ trước kia nương từng vẽ một bức họa, vẽ cảnh vật trước cửa nhà ta. Bố cục nơi này cực kì tương tự như trong bức họa. Huynh mau nhìn cẩn thận một cái, đây có phải đường đến nhà chúng ta không?”

Sở Mộ Dung buông rèm cửa sổ nói: “Không cần nhìn cẩn thận, huynh liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra, đây là đường đến nhà chúng ta.”

Ngòai xe ngựa, tất cả mọi người đều nghe được lời hai người nói rõ mồn một, đều thầm cười nhạo trong lòng: đây chính là đường đi đến Mộ Dung phủ Kim Lăng, hai người này lại dám nói bậy nói bạ đem Mộ Dung phủ trở thành nhà của mình, thực không biết trời cao đất rộng.

Tần Mộ An cũng âm thầm cảm thấy buồn cười. Mộ Dung phủ Kim Lăng là chỗ nào, người khác không biết, nhưng hắn lại rất rõ ràng. Chủ nhân Mộ Dung phủ, hôm nay đang ở một chỗ tôn quý vô cùng, há lại xuất hiện ở trong này.

Chỉ chốc lát sau, xe ngựa ngừng lại. Không cần Tần Mộ An thúc giục, Dung Ức thuận tiện nhảy xuống xe ngựa, ngửa đầu nhìn ba chữ “Mộ Dung phủ” lóng lánh vàng trên biển tên nhà trước cửa, trên mặt vẽ ra một nụ cười tươi rói, nói: “Sớm biết là tới nơi này, ta sẽ không chạy trốn.”

Sở Mộ Dung cũng nhảy xuống xe ngựa theo, đứng ở bên cạnh Dung Ức cảm khái: “Mười mấy năm rồi, nơi này vẫn giống như trong kí ức, không thay đổi lấy nửa phần.”

Một phen cảm khái của hai người như một tảng đá lớn quăng vào lòng tất cả mọi người. Sẽ không thật sự khéo như vậy chứ?

Tần Mộ An cũng thay một vẻ mặt nghiêm nghị, nói: “Dẫn bọn hắn vào.”

“Không cần không cần, bọn ta tự mình đi được.” Dung Ức khoát tay, sau đó giục Sở Mộ Dung đi trước, cười hì hì nói: “Ca, huynh quen đường, huynh đi trước.”

“Được.” Về nhà mình không giống với vào nhà tù, tâm tình Sở Mộ Dung thật tốt. Cho dù chờ đợi bọn hắn là núi đao biển lửa, hắn cũng có thể vui vẻ như thường.

Dung Ức cùng Sở Mộ Dung cùng nhau đi vào Mộ Dung phủ, dáng vẻ cực kì tung tăng, điều này làm cho Tần Mộ An càng thêm bất an. Xem vẻ mặt hai người này… Qủa thật chính là khách tha phương cửu biệt về nhà. Sẽ không thật sự khéo như vậy chứ?

Lúc này, một giọng nói già cỗi lại tràn trề sức lực truyền đến từ phía trước: “Các ngươi là ai?”

Dung Ức nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một ông già tóc trắng xóa mặc áo hoa chống quải trượng đầu rồng đứng ở phía trước, vẻ mặt đầy nghiêm nghị. “Quen không?” Dung Ức hỏi Sở Mộ Dung.

Không đợi Sở Mộ Dung đáp lời, Tần Mộ An giành trước trả lời ông lão: “Tại hạ Tần Mộ An, là thủ hạ của Kháo Sơn Vương…”

Ông lão bỗng nhiên nện quải trượng một cái, lạnh lùng nói: “Ta quản ngươi là Kháo Sơn hay là Kháo Thủy. Không phải người Mộ Dung phủ ta, sẽ không được phép vào cánh cửa này. Người tới, đuổi những người này ra đi.”

Tần Mộ An cực kỳ xấu hổ, đang thế khó xử, chợt thấy một bóng người màu xám từ xa xa đi tới, đến lúc này mới tùng một hơi.

“Tiền lão gia bớt giận, bớt giận. Bọn họ là bằng hữu của ta.” Người chưa tới giọng tới trước.

Dung Ức cùng Sở Mộ Dung nghe tiếng trăm miệng một lời kinh hô: “Thạch Nhị tiên sinh!”

Bóng người màu xám —— Thạch Nhị tiên sinh nghe vậy đột nhiên dừng lại, trên mặt đầu tiên là vui vẻ, lập tức oang oang hét lớn: “Tần tướng quân, ta bảo ngươi bắt cho ta cái vật thí nghiệm tới, ngươi thế nào lại bắt hai cái tổ tông đến đây?” Trong khi nói chuyện hắn đã vắt giò lên cổ đến trước mặt Dung Ức và Sở Mộ Dung, nói: “Đại tổ tông, tiểu tổ tông, làm sao các người có thể rơi vào tay Tần Mộ An?”

“Không phải ngươi bảo hắn bắt bọn ta sao? Vật – thí – nghiệm.” Dung Ức cười tủm tỉm nói.

“Không không không. Đây là hiểu lầm, hiểu lầm động trời. Ta thật sự không biết số hắn đen như vậy, lại bắt được tới hai người các ngươi. Đợi chút, võ công hai người các ngươi hơn xa Tần Mộ An, như thế nào lại bị hắn quản chế? Chẳng lẽ hắn dùng Kinh Long Chi Diệp với các người?” Câu cuối cùng Thạch Nhị tiên sinh chỉ dùng để rống. Thấy Dung Ức và Sở Mộ Dung gật đầu, Tần Mộ An cũng không phủ nhận, Thạch Nhị tiên sinh chỉ cảm thấy mây đen đè đầu, áp lực như núi, dùng giọng nghẹn ngào nói: “Các ngươi nghe ta giải thích, nghe ta giải thích…”

Sở Mộ Dung: “Chuyện đó nói sau. Ngươi giải Kinh Long Chi Diệp trong người chúng ta ra trước đi.”

Thạch Nhị tiên sinh nghe vậy lập tức thấp người xuống một khúc, hơi hơi run run nói: “Ta không biết phải giải như thế nào nữa.”

“Cái gì?!” Dung Ức cùng Sở Mộ Dung đồng thời biến sắc mặt.

Thạch Nhị tiên sinh hận không thể lấy một cái hố tự đi chôn mình, run giọng nói: “Nguyên nhân chính là vì không biết phải giải Kinh Long Chi Diệp như thế nào, ta mới bảo Tần tướng quân bắt cho ta cái ** đến làm thí nghiệm, ta không nghĩ tới hắn sẽ bắt các ngươi. Ta… ta có tội, giết ta đi.”

“Giết ngươi có ích lợi gì?” Dung Ức liếc xéo một cái, nói: “Người chế tạo Kinh Long Chi Diệp là ngươi?”

Thạch Nhị tiên sinh gật đầu: “Đúng.”

Dung Ức: “Tốt lắm. Có thể chế tạo, thì nhất định có thể giải. Trước khi ngươi tìm ra cách phá giải, hai chúng ta cứ ở đây trước đi. Ca ta cho ngươi cầm từ từ nghiên cứu.”

Thạch Nhị tiên sinh nghe Dung Ức nói cho hắn nghiên cứu Sở Mộ Dung, lập tức liền xụi chân, nói năng lộn xộn: “Ca ngươi… Hoàng… Hắn… Ta nghiên cứu…”

Dung Ức nhíu mày: “Không nghiên cứu hắn, chẳng lẽ ngươi muốn nghiên cứu ta?”

“Không dám, không dám.” Thạch Nhị tiên sinh liên tục lắc đầu. Nếu như không thể không chọn giữa hoàng đế và công chúa, đương nhiên hắn sẽ chọn hoàng đế, dù sao mọi người đều là nam nhân, nghiên cứu cũng quen việc dễ làm.

Sở Mộ Dung và Thạch Nhị tiên sinh có ý tưởng giống nhau, liền không phản đối, tiến lên vấn an ông lão đầu bạc: “Tiền tổng quản, mười mấy năm không gặp, ngài vẫn sung sức như vậy.”

Tiền tổng quản nhìn chằm chằm Sở Mộ Dung một hồi lâu mới lão lệ tung hoành quát to một tiếng: “Tiểu thiếu gia! Là ngài, thật là ngài.”

Một tiếng “tiểu thiếu gia” này hoàn toàn đánh nhốt Tần Mộ An vào địa ngục. Vốn khi Thạch Nhị tiên sinh gọi Dung Ức cùng Sở Mộ Dung là tổ tông, hắn còn chưa hoàn toàn xác định thân phận của hai người bọn họ, hiện tại hắn đã hoàn toàn có thể khẳng định. Tiểu thiếu gia của Mộ Dung phủ, trừ con trai Sở Mộ Dung của chủ nhân Mộ Dung phủ Mộ Dung Vân Thư và giáo chủ Ma Giáo Sở Trường Ca ra, còn có thể là ai nữa? Mà thân phận của Sở Mộ Dung, hắn không chỉ nghe Kháo Sơn Vương nhắc tới một lần.

Tần Mộ An bùm một tiếng quỳ xuống, nói: “Mạt tướng tội đáng chết vạn lần, xin thánh thượng trách phạt.”

Đám kỵ binh thấy Tần Mộ An quỳ xuống cũng đều sửng sốt, nghe hắn nói hai chữ “thánh thượng”, bỗng nhiên như thể sét đánh ngang tai, tất cả đều quỳ xuống: “Xin thánh thượng trách phạt.”

Sở Mộ Dung chỉ xem như không nghe thấy, cười dài đỡ Tiền tổng quản vào nhà. Dung Ức quay đầu liếc Tần Mộ An một cái, cũng theo sát Sở Mộ Dung vào trong. Thạch Nhị tiên sinh vô cùng đau đớn chỉ vào Tần Mộ An nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi… ngươi nha!”

Dung Ức cùng Sở Mộ Dung trò chuyện cũ xong với Tiền tổng quản đã là buổi tối. Tiễn Tiền tổng quản, Sở Mộ Dung mới cho Thạch Nhị tiên sinh một cơ hội giải thích, để hiểu rõ từ đầu đến cuối mọi chuyện.

Thẩm vấn xuống một phen, Dung Ức phát hiện thì ra cả sự kiện hoàn toàn chỉ là một cái hiểu lầm. Mà nàng phi thường bất hạnh bị trúng tuyển thành nhân vật trung tâm trong hiểu lầm này, tục gọi là “người bị hại”.

Dung Ức làm rõ chân tướng sự việc xong, tổng kết: “Nói cách khác, Thạch Nhị tiên sinh ngươi nghe nói Kinh Long Chi Diệp tái xuất giang hồ, tìm hiểu một đường đi vào Kim Lăng, lấy từ trong tay Kháo Sơn Vương được một cái Kinh Long Chi Diệp đã từng khởi động, sau đó trải qua một phen nghiên cứu, chế tạo ra Kinh Long Chi Diệp hịên tại. Nhưng sau khi Kháo Sơn Vương có được Kinh Long Chi Diệp, dã tâm cực kỳ bành trướng, có mưu đồ gây rối, ép ngươi chế tạo càng nhiều Kinh Long Chi Diệp cung cấp cho binh lực hùng mạnh của hắn.”

Thạch Nhị tiên sinh gật đầu, nói: “Ta đương nhiên sẽ không giúp hắn tạo phản, cho nên ta nói cho hắn, hiện tại Kinh Long Chi Diệp còn chưa hòan thiện, cần tìm một tên ** có nội lực thâm hậu làm vật thí nghiệm, giúp ta đột phá bình cảnh (tình cảnh cân bằng, bão hòa) chế tạo ra Kinh Long Chi Diệp có uy lực mạnh hơn nữa.”

Dung Ức: “Kỳ thật là ngươi muốn lén lút nghiên cứu cách phá giải.”

Thạch Nhị tiên sinh: “Không sai. Nhưng ta không nghĩ tới bọn họ sẽ bắt ngươi đến.”

Dung Ức nghe vậy cau cau mày, nói: “Người có nội lực đủ thâm hậu ở Kim Lăng, hơn nữa lúc trước khi bọn họ bắt ta, cũng không biết ta biết võ công…” Nói đến đây, Dung Ức đột nhiên ngừng lại quát to một tiếng: “Không tốt!” Nói xong nhanh chóng chạy tới cửa trước.

Sở Mộ Dung cũng đã nhận ra vấn đề Dung Ức phát hiện, đuổi sát theo sau.

“Quả nhiên là cạm bẫy.” Dung Ức nhìn đại viện không có một bóng người cười lạnh.

Sở Mộ Dung cả giận nói: “Không được trẫm cho phép đã tự tiện rời đi, tướng sĩ dưới trướng Kháo Sơn Vương thật to gan.”

“Còn có to gan hơn nữa.” Dung Ức lạnh lùng nói.

Lời còn chưa dứt, đã nghe ngoài cửa truyền đến từng đợt tiếng bước chân chỉnh tề, ước chừng trăm người tới.