Tags

(Cáo ngự trạng: kêu oan lên vua, vua đích thân xét xử vụ kiện)

Phó Thừa Phong khó hiểu, hỏi: “Mang gia sản làm gì?”

“Cầu hôn a.” Dung Ức lườm hắn một cái, người này là đầu đất à?

“Vậy cũng không cần toàn bộ gia sản…” Phó Thừa Phong nói đến một nửa, đột nhiên ý thức được nàng vừa nói cái gì, đờ ra trong chốc lát mới khôi phục trí não bình thường, hỏi với vẻ cực kì nghiêm túc: “Ngươi đang cầu thân với ta đấy à?”

Gân xanh nơi chân mày của Dung Ức hơi hơi nhảy một chút, đỏ mặt làm ra vẻ trấn định, nói: “Xem như.”

Phó Thừa Phong nhíu mày nhìn nàng chăm chú sau một lúc lâu, nói: “Ngươi uống lộn thuốc?”

“…” Nàng là quên uống thuốc. Dung Ức nhíu mày, có chút thẹn quá thành giận, hỏi: “Rốt cuộc ngươi có đồng ý hay không?”

“Ta hứa với ngươi, nhất định mang theo toàn bộ gia sản. Có điều vạn nhất khi đó ta đã hai bàn tay trắng, ngươi đừng ghét bỏ ta.” Phó Thừa Phong nói vô cùng chân thành.

Dung Ức nghe vậy trầm tư mấy giây, nói với vẻ mặt khó xử: “Ta sẽ không ghét bỏ ngươi. Nhưng chỗ cha nương ta thì không nói trước được, lấy mức độ hiểu biết của ta đối với bọn họ, nếu ngươi thực sự hai bàn tay trắng đi tìm ta, tám chín phần mười sẽ bị ghét bỏ.”

“…” Rốt cuộc là ai cầu thân với ai? Chuyện này cũng không phải là hắn chủ động a! Cứ việc cái ý tưởng này đã ngo ngoe động đậy trong lòng hắn thật lâu.

“Bất quá ngươi yên tâm, mấy năm nay ta có lén giấu một ít tiền riêng. Nếu ngươi thực sự không có tiền đặt sính lễ, liền nhờ người mang cho ta cái tin…”

“Ý tốt của ngươi ta lĩnh trong lòng.” Phó Thừa Phong dở khóc dở cười cắt lời nàng, nói: “Nào có ai đưa tiền tự gả mình bao giờ. Ngươi là cô nương trong sạch, phải rụt rè.”

“Ta cũng muốn rụt rè. Nhưng vấn đề là ngươi không có tiền, ngươi phải đối mặt với sự thật.” Dung Ức thập phần vô tội.

“… Bây giờ ta còn chưa phải kẻ nghèo hèn.”

“Thành thật nói cho ngươi biết, ta đã tính giúp ngươi rồi, mạng ngươi vô tài (~ không có tiền).”

Phó Thừa Phong nghẹn họng không còn gì để nói, lắc lắc đầu, hỏi: “Ngươi tính như thế nào?”

Dung Ức lắc đầu, nghiêm nghị nói: “Đây là thiên cơ, không thể tiết lộ.”

“… Vậy phiền ngươi tính giúp ta với, ta là trường mệnh hay là đoản mệnh?”

“Cái này không cần tính. Ngươi tất nhiên là trường mệnh.”

“Vì sao?”

“Mẹ ta kể, họa hại di ngàn năm (~ tai họa kéo dài ngàn năm).”

“… Thay ta cám ơn nương ngươi.”

“Đừng khách khí.”

“…” Nàng thật đúng là không khách khí.

“Sau khi đến kinh thành ngươi có biết phải đi nơi nào tìm ta không?”

“Không biết.”

“Vậy ngươi còn nói nhất định sẽ đi tìm ta! Ngươi có lệ ta!”

Mắt thấy Dung Ức giơ chân, Phó Thừa Phong vội vàng sửa lại: “Ta nói sai rồi. Ta biết phải đi chỗ nào tìm ngươi.”

“Ta cũng chưa nói cho ngươi biết ta ở chỗ nào, làm sao ngươi có thể biết đi đâu tìm ta? Ngươi có lệ ta!”

“…” Phó Thừa Phong nổi hắc tuyến, tức giận nói: “Ngươi cũng biết ngươi chưa nói cho ta biết địa chỉ của ngươi à.”

“Ách.” Vẻ mặt Dung Ức nháy mắt cứng lại, xấu hổ cười cười, nói: “Ta nói cho ngươi nè.” Dứt lời, kiễng chân ghé vào tai hắn nói thầm một trận, sau đó nở một nụ cười cực kì sáng lạn, nói: “Nhớ kĩ nha.”

Phó Thừa Phong cứng đơ tại chỗ như hoá thạch, máy móc gật đầu với vẻ mặt cứng ngắc.

Dung Ức nhíu mày, “Ngươi làm sao vậy?”

Phó Thừa Phong không trả lời nàng ngay, lúng ta lúng túng nhìn nàng suy nghĩ sâu xa mất một lúc lâu, mới nói: “Ta lo ta vào không được.”

Dung Ức nghe vậy cười ha ha, nói: “Ta còn tưởng ngươi lo cái gì đâu, thì ra là vấn đề này a. Ta chỉ cho ngươi hai con đường sáng: đường thứ nhất, thừa dịp dạ hắc phong cao trèo tường vào, làm như vậy có chỗ tốt là có thể được cha ta tán thành; đường thứ hai, bình minh lên là mang đủ ngân phiếu thu mua thủ vệ nghênh ngang đi vào, làm như vậy chỗ tốt là có thể được nương ta tán thành. Ngươi tự chọn đi.”

“Nếu như ta vừa không có khả năng trèo tường, lại không có vốn thu mua lòng người thì sao?” Phó Thừa Phong hỏi.

“Như vậy a… Ta đây lại chỉ một con đường cái cho ngươi.” Dung Ức cố ý kéo dài đuôi nhìn hắn cười tủm tỉm, nói: “Ăn một đao, đi vào làm người hầu.”

Sắc mặt Phó Thừa Phong nháy mắt từ trắng đến xanh đến đen đến tím, biểu tình cực kì phấn khích. Bình tĩnh lại mấy giây, Phó Thừa Phong nói: “Ta biết nên làm như thế nào.”

Đáp án của Phó Thừa Phong làm cho Dung Ức rất vừa lòng, trên mặt lập tức cười tươi như hoa.

Lúc này, Từ Thanh Sơn nói: “Đến giờ rồi.” Dứt lời, phân phó tiêu sư của mình áp Dung Ức xuống.

Tiêu sư mang đi Dung Ức rồi, trong viện chỉ còn hai người Phó Thừa Phong và Từ Thanh Sơn. Phó Thừa Phong trông theo bóng lưng Dung Ức, cười nói với Từ Thanh Sơn: “Xem ngươi coi như phân rõ phải trái, ta cảnh cáo ngươi, bảo thủ hạ ngươi lưu tâm một chút, đừng để cho nàng có sơ xuất gì, nếu không, không cần ta động thủ, Thiên Sơn tiêu cục thế nào cũng sẽ chó gà không yên.”

Từ Thanh Sơn nghe vậy kinh hãi, hắn đã nghe ra một chút manh mối từ trong đọan đối thọai vừa rồi của hai người, lúc này lời nói của Phó Thừa Phong lại làm cho hắn càng thêm hoài nghi thân phận của Dung Ức, không nhịn được hỏi: “Nàng là ai?”

“Ngươi chỉ cần biết nàng là người ngươi không đắc tội nổi là được. Về phần cái khác, biết càng ít càng tốt.” Phó Thừa Phong nói đầy bí hiểm.

“Là người trong cung?” Từ Thanh Sơn không nghe khuyên bảo cứ tiếp tục truy vấn.

Phó Thừa Phong cười ha hả, nói: “Cái này quả thật không khó đoán. Dù sao chỗ cần ăn một đao mới có thể đi vào làm người hầu, trừ hòang cung, không còn chỗ nào khác.”

Từ Thanh Sơn không hề thấy mừng tẹo nào khi mình đoán đúng được thân phận của Dung Ức. Bởi vì hắn biết rõ, người đi ra từ trong cung, cung nữ phi tần bình thường thì thôi, nếu là công chúa, vậy thì sẽ rất đáng sợ. Cái này cũng không phải vì hắn e ngại thế lực triều đình, mà là giang hồ đồn đãi, đương kim thánh thượng là con của người kia. Công chúa, đương nhiên chính là con gái người đó.

“Nghe nói giữa đương kim thánh thượng cùng cựu giáo chủ Ma Giáo rất có sâu xa.” Từ Thanh Sơn nói thử.

Khóe miệng Phó Thừa Phong khẽ cong, ánh mắt lộ ra mấy mạt trào phúng, nói: “Ngươi không cần dụ ta nói. Ngươi đừng ngại cứ trực tiếp hỏi ta, nàng có phải con gái Sở Trường Ca hay không. Vấn đề này ta sẽ không trả lời ngươi. Nếu ngươi có chút can đảm, cũng có thể tự đi thăm dò. Bất quá ta vẫn đề nghị ngươi cân nhắc rồi hãy đi, có một số việc ngươi có mạng đi tra, lại chưa chắc có mạng đi nghe.”

Phó Thừa Phong nói qua loa tắc trách làm cho Từ Thanh Sơn cho rằng hắn chỉ đang cố làm ra vẻ huyền bí mà thôi, lạnh lùng “hừ” một tiếng, nói: “Ngươi đừng làm ra vẻ thần bí. Nếu nàng thật sự là con gái Sở Trường Ca, thế nào lại lưu lạc đến tận đây. Theo ta thấy, nàng nhiều lắm chỉ là một cung nữ gặp chuyện trong cung chạy ra thôi.”

Phó Thừa Phong nhướn mày kiếm, cũng không để ý lắm, nói: “Đừng trách ta không cảnh cáo ngươi.”

Phản ứng của Từ Thanh Sơn nằm trong tầm dự kiến của Phó Thừa Phong. Dù sao khi hắn biết nhà Dung Ức ở hoàng cung, cũng đã bị chấn động rất lớn. Nếu không phải đã biết nàng là con gái Sở Trường Ca từ lâu, cộng thêm trên giang hồ vẫn lưu truyền chuyện đương kim thánh thượng là con Sở Trường Ca, hắn cũng sẽ không tiếp nhận sự thật nàng là đương triều trưởng công chúa nhanh như vậy.

Mà hắn lo lắng “vào không được”, không phải là nói giỡn, cũng không phải đang nói chuyện giật gân, mà là kinh nghiệm. Khi hắn vừa vào giang hồ đã nghe tin đồn này, xông vào hoàng cung một trăm mấy lần, mỗi lần đều sát trầy trụa mà về. Cái loại cảm giác thất bại và không cam lòng này làm cho hắn thiếu chút nữa thật sự hạ quyết tâm ăn một đao đi vào làm người hầu, nhìn xem đến tột cùng có phải Sở Trường Ca đang ở trong cung làm thái thượng hoàng hay không.

Trước khi đi Dung Ức đã thẳng thắn chứng thật lời đồn đãi, đồng thời làm cho Phó Thừa Phong được đền bù nguyện vọng, biết được tung tích của Sở Trường Ca. Nhưng một tí khóai cảm khi được tọai nguyện hắn cũng không có, tâm tình cực kì phức tạp.

Người khác cưới vợ chỉ cần một cái bà mối liền có thể nhìn thấy mẹ vợ, hắn cưới vợ đầu tiên phải lướt qua tầng tầng tường cung, đả bại thiên quân vạn mã của anh vợ, sau đó thu phục giáo đồ Ma Gíao đã được bố vợ tương lai đặt gần cửa cung, cuối cùng lại bái kiến bố vợ mẹ vợ, nếu như khi đó hắn còn sống. Kỳ quái nhất là, hắn còn phải thực hiện lời hứa của mình với vợ, trong tòan bộ quá trình yết kiến cần phải mang theo toàn bộ gia sản để cầu hôn.

Cái này là cầu hôn ở chỗ nào, rõ ràng chính là cáo ngự trạng a!

Phó Thừa Phong lắc đầu đầy bất lực, quyết định tạm thời không thèm nghĩ về chuyện này nữa. Chuyện có nặng có nhẹ. Trước mắt cần giải quyết là Từ Thanh Sơn.“Ta sẽ đi Nhật Nguyệt sơn trang. Ngươi chuyển cáo đến Vân Hận Đông giùm ta, mười lăm tháng sau, ta nhất định tự mình đăng môn bái phỏng, đến lúc đó tất cả ân ân oán oán sẽ tính rõ một lần.” Phó Thừa Phong nói.

Từ Thanh Sơn: “Chỉ sợ Vân minh chủ không muốn đợi đến mười lăm tháng sau.”

“Vậy thì mười sáu.” Phó Thừa Phong cười nói.

Từ Thanh Sơn khẽ biến sắc, nói: “Ngươi… Thật cuồng vọng!”

Phó Thừa Phong: “Chúc mừng ngươi đã nhận rõ bản chất của ta.”

“Hừ! Ta cũng muốn nhìn, ngươi có bản lãnh gì dám cuồng vọng như thế!” Từ Thanh sơn nổi giận quát một tiếng, rút đao ra.

Cùng lúc đó, mười tên tiêu sư lao ra từ trong đại đường, bao vây Phó Thừa Phong.

Phó Thừa Phong quét mắt qua đám tiêu sư một lượt, cười nói: “Thực vinh hạnh vì tóm ta mà các ngươi hưng sư động chúng (~ làm rùm beng, to chuyện, ồn ào) như thế, có điều hôm nay ta không thời gian cũng không có tâm tình giết người.” Dứt lời, dưới chân điểm nhẹ, thuận gió mà đi.

“Truy Vân Trục!” Từ Thanh Sơn cả kinh kêu to.”Truy Vân Trục” là thần thọai trong khinh công, có thể nháy mắt thay đổi vị trí, tốc độ cực nhanh đủ để đuổi theo trăng. Cửa khinh công này đã thất truyền trên giang hồ đã lâu, hắn cũng chỉ từng nhìn thấy trong sách một hai.

“Không nghĩ tới Phó Thừa Phong lại giấu sâu như thế.” Từ Thanh Sơn thở dài.

“Tổng tiêu đầu, làm sao bây giờ?”

Từ Thanh Sơn lại thở dài một hơi, nói: “Phó Thừa Phong khinh công cao như vậy, chỉ sợ hiện tại võ lâm không ai có thể bám theo, muốn bắt hắn còn khó hơn lên trời. Vì vậy, chỉ có thể viết thư cho Vân minh chủ, chuyển đạt ý của Phó Thừa Phong.”

“Chúng ta có thể dùng cô nương kia áp chế Phó Thừa Phong.”

“Câm miệng!” Từ Thanh Sơn nổi giận quát một tiếng, nói: “Thiên Sơn tiêu cục ta há có thể làm ra việc nói không giữ lời này! Ta đã hứa với Dung cô nương không thể lấy nàng uy hiếp Phó Thừa Phong, thì phải tuân thủ lời hứa.” Dừng một chút, Từ Thanh Sơn lại nói: “Chuẩn bị đi, lần này ta muốn đích thân đi!”

Cùng lúc đó, Phó Thừa Phong đã đi vào trong một phiến rừng cây nhỏ ngòai thành. Hắn dừng bước, vừa nhìn chung quanh, vừa nói: “Đa tạ tương trợ. Xin hỏi quý tính đại danh các hạ?”

Không người đáp lại.

Phó Thừa Phong nghi hoặc tiếp tục nhìn qua lại xung quanh vài cái, nói tiếp: “Mới vừa rồi các hạ giúp vãn thoát là sử dụng khinh công “Truy Vân Trục” của bồn môn. Cũng là đồng môn, vì sao không chịu đi ra gặp mặt?” Phó Thừa Phong nói trắng ra luôn, trong đồng môn trừ Du Thiên Ly có võ công ngang ngửa hắn ra, chỉ còn một mình Sở Trường Ca. Hắn và Du Thiên Ly đều còn chưa đủ tư cách luyện “Truy Vân Trục”. Như vậy đáp án chỉ có một, người vừa giúp hắn là Sở Trường Ca.

Nhưng vì sao hắn không muốn đi ra gặp nhau?

Đây không giống tác phong làm việc của Sở Trường Ca.

Phó Thừa Phong không thể hiểu nổi.

Đột nhiên, một đạo gió lớn cuồn cuộn quét từ sâu trong rừng rậm ra, đánh thẳng vào mặt Phó Thừa Phong. Phó Thừa Phong vội xoay người tránh né, đợi đến khi hắn đứng vững lại lần nữa, trước mặt đã nhiều ra một người.