“Ở Nhật Nguyệt sơn trang từng có gặp mặt một lần.” Dung Ức dè dặt nói.
Tần Mộ An hiểu rõ gật đầu, sau đó hỏi: “Khi hắn từ Nhật Nguyệt sơn trang về nhà, bị người ta đánh gãy thắt lưng. Ngươi có biết là chuyện gì xảy ra không?”
“Ách…” Đương nhiên là nàng biết chuyện gì xảy ra, không ai rõ hơn nàng chi tiết sự việc trong đó. Có điều nàng không tính thừa nhận sai lầm.“Không phải đánh gãy, không ai đánh gãy thắt lưng hắn hết.” Dung Ức tận lực không nói dối trên cơ sở che giấu sự thật.
Tần Mộ An: “Thì ra hắn không gạt ta. Ta tưởng là hắn bị người ta đánh vỡ mật, không dám nói ra.”
“…” Dung Ức nổi hắc tuyến, nói: “Lệnh huynh không giống cái lọai người đó.”
“Hắn làm người thế nào ta rõ hơn ngươi.” Trong giọng Tần Mộ An mang vẻ phản đối sâu sắc.
Dung Ức nghe vậy gục đầu xuống hé miệng cười trộm, huynh đệ không hợp a, chuyện tốt, chuyện tốt.
Một lát sau, Dung Ức lại phát hiện không đúng, vì sao Tần Mộ Chi không nói cho Tần Mộ An chân tướng việc hắn bị thương eo? Chẳng lẽ… là uống thuốc nàng đưa, ăn thịt người miệng ngắn, ngại nói?
“Phía trước có một thị trấn, đi thêm một khắc chung nữa là đến.” Tần Mộ An bỗng nhiên nói.
Dung Ức lập tức mừng rỡ: “Thật ư?”
Trên trán Tần Mộ An lập tức hiện lên ba cây hắc tuyến, rốt cuộc hắn đã làm cái gì thật có lỗi với nàng, làm cho nàng đối với cái lọai thông báo này của hắn cũng duy trì thái độ hoài nghi?
Tần Mộ An không lừa Dung Ức, khi hai người tới ngòai cửa thành, vừa đúng một khắc chung.
Thị trấn này vốn là một thành nhỏ ở vùng núi, tài nguyên cực kì cằn cỗi, sau đó khi người ta tu sửa đường đi bắt đầu quy hoạch vào, mới dần dần phồn vinh lên.
Sau khi Dung Ức cùng Tần Mộ An vào thành liền đổi thành đi bộ. Tần Mộ An dẫn ngựa dẫn đường, Dung Ức thì đi theo hắn nhìn đông nhìn tây, mỗi khi đi qua một quầy bán hàng rong nho nhỏ nào cũng chú ý mười vạn phần.
Sau khi đi qua quầy hàng thứ chín, Tần Mộ An không thể nhịn được nữa, nói: “Chưa từng thấy?”
Lúc đó trên tay Dung Ức đang cầm một cái tượng đất, nghe vậy quay đầu nhìn về phía hắn, nói: “Kỳ thật ngươi muốn nói là “Chưa từng thấy chuyện đời” đúng không?”
Tần Mộ An không dự đoán được nàng lại sâu sắc như thế, dễ dàng nhìn ra suy nghĩ thật sự trong lòng hắn, xấu hổ khụ một tiếng, nghiêng đầu nhìn đường phía trước.
Dung Ức hoàn toàn không vì lời nói của Tần Mộ An mà mất hứng, cười nói: “Không sao. Ngươi không cần ngượng, ta không phải người hẹp hòi như vậy, huống chi ngươi lại chưa nói sai. Ngươi cũng biết, ta đến từ kinh thành, chưa từng thấy loại chuyện đời nhỏ nhặt thế này.”
“…” Rốt cuộc nàng dùng từ như thế nào mà có thể nói cái loại “vênh mặt hất hàm sai khiến” này thành bình dị gần gũi như thế chứ?
Dung Ức không để ý tới cơn rối lọan của Tần Mộ An, cầm từng cái tượng đất trên quầy hàng xem hết một lượt, chọn trong đó mười cái cầm lên lại buông xuống, sau đó lấy một loại tư thế “ăn uống no say” nhanh nhẹn rời đi, chuyển sang chiến đấu quầy hàng kế tiếp.
Chủ quầy thấy Dung Ức muốn đi, vội vàng ân cần hỏi: “Cô nương, không mua một cái à?”
Dung Ức nghe vậy quay đầu cười tủm tỉm, nói: “Không mua một cái, mua rất nhiều cái.” Nói xong quay đầu tiếp tục đi.
Chủ quầy vẻ mặt mạc danh kỳ diệu, rốt cuộc là cô nương này mua hay là không mua? Một mặt nói mua một mặt lại đi về phía trước, rốt cuộc là có ý gì?
Tần Mộ An cũng ra chiều khó hiểu, suy nghĩ một chút, hỏi Dung Ức: “Ngươi định về nhà lấy bạc?”
“A?” Dung Ức trợn to mắt nhìn về phía hắn, là sao?
“Vừa rồi ngươi nói muốn mua rất nhiều cái tượng đất.” Tần Mộ An nói.
“Đúng vậy.” Dung Ức gật đầu liên tục, bỗng nhiên như nhớ tới đến cái gì, nhìn về phía tay Tần Mộ An, thấy hai tay hắn trống trơn, lập tức hét lớn: “Ngươi chưa mua cho ta?”
Tần Mộ An bị câu hỏi vô cùng hợp tình hợp lí này của Dung Ức làm ngẩn ra, không hiểu gì cả, nói: “Ngươi chưa nói muốn mua.”
Dung Ức: “Ta nói rồi mà, những thứ ta cầm xem quá hai lần đều là muốn mua a!”
Tần Mộ An giật giật khóe miệng, nói: “Ngươi không tính là đã nói.”
“Ách…”
“Ta cũng không nghĩa vụ mua cho ngươi.”
“Ách…”
Mấy giây sau, Dung Ức ý thức được mình lại làm trò cười cho người khác, vội vàng cười làm lành nói: “Ngại quá. Vừa rồi ta đem ngươi trở thành hạ nhân nhà ta.”
“…” Trên người hắn có khí chất hạ nhân nhà nàng chắc?
Dung Ức hắc hắc sờ sờ búi tóc của mình, nói: “Thói quen thành tự nhiên, ngươi hiểu mà.”
“…” Hắn hoàn toàn không hiểu.
Bất quá người bán tượng đất lại hiểu.“Cô nương, tượng đất ngài muốn đều ở chỗ này, ta bao lại cho ngài.” Người bán tượng đất đặc biệt nịnh nọt đưa tượng đất đã gói xong xuôi hết cho Dung Ức.
“Cảm ơn.” Dung Ức vui vẻ nhận tượng đất, đang định “thói quen” sai Tần Mộ An trả tiền, sau đó lập tức nhớ tới hắn không phải hạ nhân của mình, vội vàng lấy trong ngực ra một viên bạc vụn đưa cho người bán hàng rong, nói: “Không cần thối lại.”
Người bán hàng rong nhận bạc vừa dùng răng cắn vừa nói: “Cảm ơn cô nương.”
Có gương của người bán tượng đất đi trước, tất cả những chủ quầy từng được Dung Ức ghé thăm còn lại đều noi theo, đem những gì Dung Ức đã cầm lên hai lần ôm đến trước mặt nàng. Thậm chí một vài chủ quầy Dung Ức chưa từng ghé vào, cũng gói mấy thứ trên quầy của mình lại đây chào hàng.
“Cô nương, đây là cây trâm ngài muốn.”
“Cô nương, đây là mặt nạ ngài muốn.”
“Cô nương, đây là khăn tay ngài muốn.”
“Cô nương…”
“Cô nương…”
…
Dung Ức trợn mắt há hốc mồm, nàng xem trúng nhiều đồ như vậy?
Tần Mộ An đứng một bên thật sự không xem nổi ữa, che trước mặt nàng lạnh lùng nói: “Những thứ kia nàng không mua, các ngươi cầm lại đi.”
Không đợi đám tiểu thương phản ứng lại, Dung Ức chạy ra từ sau lưng Tần Mộ An, nói: “Mua, ai nói không mua.”
“Nhiều đồ như vậy, ngươi ôm hết về nổi à?” Tần Mộ An nói.
“Không phải còn có…” Dung Ức vốn định nói, không phải còn có ngươi sao? Nhưng thấy Tần Mộ An làm vẻ mặt “việc này không liên quan đến ta, xin tự mình giải quyết”, lập tức sửa lại nói: “Không phải còn có ngựa sao? Để cho ngựa chở.”
Tần Mộ An: “Đây là ngựa của ta.” Ngụ ý, ngươi chết tâm này đi.
Thật nhỏ mọn. Dung Ức oán thầm đủ thứ trong lòng, trên mặt lại cười hì hì nói: “Được rồi, không mua thì không mua, dù sao nhiều đồ như vậy ta cũng không cần phải. Đi thôi, chúng ta đi khách sạn. Đúng rồi, đêm nay chúng ta ở khách sạn nhà ai?”
“Khách sạn Tam Nhất.” Tần Mộ An nói.
“Nga, biết rồi.” Dung Ức cong môi cười, quay sang nói với đám tiểu thương: “Phiền các vị đưa mấy thứ này đến khách sạn Tam Nhất.”
Tần Mộ An nghẹn họng nhìn trân trối, nàng… nàng… nàng mua được nhiều đồ như vậy thật à?
Trên đường đến khách sạn Tam Nhất, Tần Mộ An đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng quyết định giúp nàng dọn dẹp cục diện rối rắm này.
Chờ đám tiểu thương bỏ hết đồ vào phòng của Dung Ức trong khách sạn Tam Nhất xong, Tần Mộ An lấy từ trong lòng lấy ra một túi bạc ném cho một tên tiểu thương cách hắn gần nhất, nói: “Cầm chia đi.”
Đám tiểu thương lấy được bạc mặt mày hớn hở, liên tục kêu: “Cảm ơn đại gia, cảm ơn đại gia!”
Tần Mộ An nhíu mày, trông hắn già lắm à? Vì sao kêu nàng là “cô nương”, lại kêu hắn là “đại gia” chứ?
“Có một câu nói như thế này, có tiền là đại gia. Ngươi trả tiền, đương nhiên bọn họ sẽ xem ngươi như đại gia, không liên quan gì đến tuổi tác tướng mạo của ngươi hết.” Dung Ức cười tủm tỉm nói, tâm tình cực kì tốt. Tuy nàng không thiếu tiền, nhưng có người thay mình thanh toán vẫn luôn là một chuyện cực kì hạnh phúc.
Tần Mộ An: “Làm sao ngươi biết suy nghĩ trong lòng ta?”
“Viết hết ở trên mặt chứ sao.” Dung Ức nâng tay chỉ chỉ hắn mặt, cười hắc hắc, hỏi: “Nói thật, ngươi bao nhiêu tuổi?”
Tần Mộ An: “Lớn hơn ngươi.”
“Cái đó thì chưa chắc. Ta trông nhỏ, vừa vặn ngươi lại trông già, không chừng ta lớn hơn ngươi mười tuổi tám tuổi.” Dung Ức cười nói.
Tần Mộ An nổi hắc tuyến, nàng thoạt trông cũng chỉ mười ba, bốn tuổi, nhỏ hơn nàng mười tuổi, tám tuổi, nàng có thể già đến mức đó chắc?
“Nói thôi. Rốt cuộc bao nhiêu?” Dung Ức hỏi.
“Mười lăm.” Tần Mộ An nói.
“Không thể nào? Ngươi mới mười lăm? Thoạt nhìn giống hai mươi lăm a!”
Tần Mộ An cuồng giật khóe miệng, chuyển sang yên lặng dọn dẹp các loại hàng hóa nhỏ bày khắp phòng.
Dung Ức thấy thế vội vàng giải thích: “Ta cũng không có ý nói ngươi già, ý ta muốn nói… Muốn nói ngươi chín chắn. Lúc cha ta hai mươi lăm tuổi quả thực chính là vạn người mê…”
“Lúc cha ngươi hai mươi lăm tuổi ngươi sinh ra rồi à?” Tần Mộ An lạnh lùng hỏi.
“Ách…” Dung Ức bấm tay quên đi tính, xấu hổ nói: “Hình như không có. Thật xin lỗi, lần sau trước khi ta chém gió nhất định sẽ đánh nháp trước.”
“…”
“Bất quá bộ dạng ngươi đúng là có chút sốt ruột aiz, trông thế nào cũng không giống… mười lăm tuổi.” Ba chữ cuối cùng Dung Ức nói đặc biệt nhỏ giọng, bởi vì nàng phát hiện sắc mặt Tần Mộ An đã từ đen biến thành tím.
*
Dọn dẹp phòng xong, Dung Ức cùng Tần Mộ An xuống lầu ăn cơm, bỗng nhiên Dung Ức nhớ tới một chuyện, vội vàng buông đũa, nghiêm trang nói: “Ta có thể xin mua một chiếc xe ngựa không?”
Tần Mộ An bị những lời này nổ thiếu chút nữa ăn cơm vào trong lỗ mũi luôn.“Không thể.” Hắn lạnh lùng nói.
“Vậy mướn một chiếc thì sao?”
Thái dương Tần Mộ An hơi hơi nhảy một chút, nhẫn nại trả lời: “Không thể.”
“Nha.” Dung Ức mệt mỏi cầm lấy đôi đũa, tiếp tục ăn cơm, bới mấy miếng cơm, nàng lại buông đũa, nói: “Cảm ơn ngươi tặng ta nhiều đồ như vậy. Để báo đáp ngươi, ta quyết định cũng tặng ngươi một thứ.”
“Không cần.”
“Vô công bất thụ lộc (~ có làm mới có ăn). Ta không thể chỉ lấy chỗ tốt mà không trả giá. Ngươi cứ cho ta cơ hội này đi.”
Tần Mộ An nghĩ nghĩ, nói: “Ngươi có thể đưa ta bạc.”
“Ách… Ta không nhiều bạc như vậy. Tiền trên người ta chỉ đủ mua một món quà nho nhỏ.” Dung Ức nói đầy đáng thương.
“Không có tiền còn vung tiền như rác?”
Dung Ức nghe vậy lập tức giơ chân, nói: “Ngươi muốn ta trả tiền cũng không cần phải oan uổng ta a! Rõ ràng ta đã vung rất nhiều lần không hề tiêu phí thiên kim (~ nghìn vàng), nào có vung tiền như rác.” (vung tiền như rác ~ nhất trịch thiên kim)
“…” Hắn cá một trăm tượng đất nàng là cố ý. Đã vậy còn làm ra vẻ bị oan như thị kính, thật không hiểu như thế nào mà nàng làm được. Tần Mộ An bất đắc dĩ chậm rãi lắc lắc đầu, nói: “Tùy ngươi.”
Dung Ức ngây ra một lúc mới phản ứng lại, đây hoàn toàn là khẩu khí của phụ hoàng đại nhân khi nói “Chuẩn tấu” mỗi khi bị nàng ma (~ lằng nhằng, quấy rầy) hết cách đây mà! Dung Ức lập tức mừng rỡ, nói: “Cảm ơn ngươi đã đồng ý nhận quà của ta.” Nói xong đứng dậy đến quầy thì thầm vài câu với chưởng quầy, sau đó trở về bàn dùng cơm.
“Ngươi nói gì với chưởng quầy đấy?” Tần Mộ An hỏi.
Dung Ức: “Không có gì, ta nhờ hắn mua quà giùm ta.”
Ước chừng một khắc chung sau, chưởng quầy mang về thứ mà Dung Ức nhờ hắn mua —— một chiếc xe ngựa.
“Đây là món quà ngươi muốn đưa cho ta?” Trong đầu Tần Mộ An tràn ngập các loại rít gào, giọng nói lại vẫn thủy chung bình tĩnh lạnh như băng.
Dung Ức gật đầu, “Đúng rồi. Chiếc xe ngựa này tặng cho ngươi. Hẳn là ngươi không ngại để cho ta ngồi chung phải không?”
“…” Tần Mộ An đã bị nàng chọc tức đến mức nói không nên lời.
Lúc này, một giọng nói lười biếng truyền ra từ trong xe ngựa ——
“Hắn không ngại, có điều ta để ý.”
Nàng ơi, cho ta hỏi chương 24 đâu rùi? Ta tìm ko thấy >//<
Ta chưa làm.
Vậy ta đặt cục gạch ngồi hóng nhà nàng ^^ Cố lên nàng nhá ❤