Dung Ức ngốc lăng mấy giây, tiếp theo hét lên một tiếng: “Phó Thừa Phong, ngươi hạ lưu!” Sau đó liền chạy về phòng của mình.
Không còn mặt mũi gặp người.
Dung Ức ôm khuôn mặt nóng như phải bỏng, hận không thể tìm cái lỗ chui xuống.
Tuy vừa rồi nàng mắng Phó Thừa Phong một câu “Hạ lưu” cực kì đúng lý hợp tình, nhưng trong lòng nàng rất rõ chuyện sáng nay kì thật Phó Thừa Phong rất vô tội, là nàng ăn no rảnh rỗi đi lật chăn hắn.
Nghĩ đến “Phong” mới vừa nhìn thấy, Dung Ức trong lòng vừa ngượng ngùng lại vừa nóng nảy, không ngừng nhảy lên ngồi xuống trong phòng, đứng ngồi không yên.
Đảo mắt đã là giữa trưa, Dung Ức vẫn đang trốn ở trong phòng không dám đi ra ngoài gặp người khác, miệng cứ lẩm ba lẩm bẩm, nói một vài ngôn ngữ con người khó có thể lý giải được.
“Dung cô nương, dùng cơm trưa thôi ạ.” Nha hoàn đột nhiên gõ cửa bên ngoài.
Dung Ức lập tức nhảy dựng lên, mở cửa ra cho nha hoàn tiến vào, chờ sau khi nha hoàn để đồ ăn hết trên bàn xong, nhỏ giọng hỏi: “Phó công tử cách vách có biểu hiện gì kỳ quái hay không?”
“Hồi Dung cô nương, sáng nay Phó công tử dùng đồ ăn sáng xong liền đi ra ngoài, bây giờ còn chưa trở về.”
Lời nói của nha hoàn làm cho Dung Ức như bị giáng một cây gậy vào đầu, đơ ra hơn nửa ngày mới hoàn hồn, hùng hùng hổ hổ xông vào phòng Phó Thừa Phong, quả nhiên không một bóng người.
Kinh ngạc nhìn căn phòng trống trơn một lát, Dung Ức lại xoay người xông vào phòng mình trong, hỏi nha hoàn còn chưa kịp đi: “Hắn có nói khi nào trở về không?”
“Hồi Dung cô nương, không có. Có điều lúc Phó công tử rời đi có dặn, đêm nay không cần chuẩn bị cơm chiều.”
Nói cách khác, trước khi trời tối sẽ không trở về. Dung Ức mất hứng vểnh miệng, thưởng cho nha hoàn một viên bạc vụn, ngồi xuống ăn cơm, trong lòng căm giận nghĩ: kì hạn ba ngày với Vân trang chủ sắp đến, hôm nay Phó Thừa Phong nhất định là đi ra ngoài tìm tung tích của Vân Nghê.
Phút chốc, Dung Ức đã nghĩ thông suốt vấn đề làm nàng hoang mang cả một ngày —— Đang êm đẹp vì sao Phó Thừa Phong đột nhiên đùa giỡn lưu manh.
Hắn đùa giỡn lưu manh với nàng, làm cho nàng xấu hổ vô cùng không dám gặp người, là vì nhân cơ hội này cắt đuôi nàng đi làm việc một mình!
Nàng đã nói mà, bình thường nhân khuông nhân dạng (~ giống người), tại sao tối hôm qua đột nhiên biến thành thú thế kia.
Thì ra là vì đá đít nàng!
Cái này thật sự là rất rất rất rất vũ nhục người khác!
Nàng có dính lấy người khác như vậy à? Nếu hắn không muốn mang nàng đi, cứ nói một tiếng là được, nàng cam đoan sẽ không mặt dày mày dạn —— được rồi, kỳ thật nàng vẫn sẽ mặt dày mày dạn đi theo.
Nhưng mà, cũng không cần phải dùng thủ đoạn hạ lưu như vậy a!
Rất rất rất không lễ phép!
Dung Ức một đũa hai đũa ăn cơm trong bát xong, đánh một tiếng trống tinh thần hăng hái chạy từ Nhật Nguyệt sơn trang đến Cửu Quẻ Lâu, tìm được Vân Tứ Nương. “Phó Thừa Phong đi đâu vậy?” Dung Ức đi thẳng vào vấn đề.
Vân Tứ Nương hơi hơi sửng sốt, lập tức cười mờ ám nói: “Ngươi thân thiết nhất với hắn, ngươi cũng không biết hắn đi đâu, làm sao ta có thể biết chứ?”
Dung Ức nghe vậy buồn rầu thở dài một hơi, túm tay áo Vân Tứ Nương làm nũng: “Vân di, dì nói cho con biết đi mà, rốt cuộc hắn đi đâu vậy.”
Một tiếng kêu “Vân di” kêu Vân Tứ Nương tê dại cả xương cốt, tình mẹ nổi lên, nói: “Hắn đi Thập Lí Pha.”
“Thập Lí Pha là bãi tha ma, hắn đi chỗ đó làm gì?”
“Trong Thập Lí Pha có một ngôi mộ đá, nơi đó có người hắn muốn tìm.” ( ma =]])
Dung Ức nghe vậy mừng rỡ, ngọt ngào nói một tiếng: “Cảm ơn Vân di.” Chuyển rời đi.
Vân Tứ Nương nhìn theo bóng Dung Ức rời đi, thở dài một hơi thật dài, nói với tỳ nữ phía đối diện: “Phù Dung, chuẩn bị thư phòng tứ bảo.” (~ giấy, bút, nghiên, mực)
“Phu nhân muốn báo tin cho vị trong cung kia ạ?” Phù Dung hỏi.
Vân Tứ Nương gật đầu, nói: “Dung nha đầu học nghệ không tinh, có Phó Thừa Phong bảo vệ đương nhiên là không thể tốt hơn. Như đổi là lúc bình thường, ta cũng sẽ không quản. Có điều là hiện nay Phó Thừa Phong cũng lún dưới bùn sâu, chỉ sợ tự thân khó bảo toàn, vạn nhất Dung nha đầu bị liên lụy, ta không dễ ăn nói với hai vị tổ tông sống kia được.”
“Nhưng vạn nhất Sở giáo chủ lo lắng tính mạng khuê nữ (~ con gái) trọng xuất giang hồ, mà Phó Thừa Phong kia lại vẫn muốn tìm Sở giáo chủ…”
“Chuyện này ngươi không cần lo lắng. Ân oán giữa Phó Thừa Phong và Sở Trường Ca, không phức tạp như vậy.”
*
Khi Dung Ức đi vào Thập Lí Pha, mặt trời đã xuống núi, bốn phía tràn ngập hơi thở âm u tĩnh mịch, làm cho nàng không nhịn được mao cốt tủng nhiên, từng đợt cảm giác mát lạnh phớt qua lưng. Theo bản năng Dung Ức ôm lấy hai tay, cực lực khắc chế nỗi sợ hãi trong lòng, tìm kiếm ngôi mộ đá trong miệng Vân Tứ Nương. Đột nhiên, “kẽo kẹt” một tiếng, dưới chân đạp phải thứ gì đó bị chặt đứt. Dung Ức cúi đầu nhìn lại, khi cây xương trắng bị gãy thành hai đoạn đập vào mắt, không kềm được định thét chói tai, lại bỗng nhiên bị một bàn tay to chặn ngang miệng.
“Suỵt, là ta.” Một giọng nói quen thuộc vang lên ở bên tai.
Cơn hoảng sợ trong lòng Dung Ức nhất thời đảo qua biến mất, tách bàn tay Phó Thừa Phong ra nhỏ giọng hỏi: “Ngươi tìm được mộ đá chưa?”
“Chưa. Người kia dùng mộ bia bày trận, chúng ta bị nhốt trong trận rồi.”
Phó Thừa Phong dùng từ “chúng ta” mà không phải là “ta”, ngụ ý, Dung Ức cũng đã bị nhốt trong trận mà không tự biết.
Dung Ức nhìn khắp mọi nơi, phát hiện quả nhiên mộ bia xung quanh giống như tĩnh lại vừa giống như động, rất kỳ quái.
“Lại có người dùng mộ bia bày trận. Thật thiếu đạo đức.” Dung Ức thấp giọng nói thầm.
“Đối với một người ở trong mộ mà nói, những mộ bia này tựa như đại thụ cửa sân vậy.”
“Ngươi đừng so sánh như thế.” Dung Ức vẻ mặt sờ sợ liếc hắn một cái, nói: “Ngươi nói như vậy sẽ tạo thành ám ảnh tâm lý với ta. Cửa sân ta đang ở cũng không ít đại thụ đâu.”
“Cái thứ ám ảnh tâm lý đó hữu dụng với ngươi à?” Phó Thừa Phong ôm thái độ hoài nghi đối với việc này. Dù sao, sáng hôm nay người nào đó vừa mới xốc chăn hắn lên, hiện tại lại sinh long hoạt hổ (~ cực kì có sức sống) không thẹn thùng không xấu hổ đứng ở trước mặt hắn, hoàn toàn không có tự giác mình đã khinh bạc thiếu nam nhà lành.
Dung Ức không cần nghĩ cũng biết Phó Thừa Phong chỉ cái gì, trong đầu không tự chủ được thoáng hiện lên hình ảnh buổi sáng, lập tức một dòng gì đó chảy ra miệng. Dung Ức cúi đầu khẽ đè nén hơi nóng trong người, thầm nghĩ: may mà thứ này không phải chảy ra lỗ mũi, bằng không mất mặt chết cho xem.
“Đối đầu với kẻ địch mạnh, ngươi không nên suy nghĩ bậy bạ.” Dung Ức nói nửa ra lệnh nửa năn nỉ.
Phó Thừa Phong khẽ cong khóe miệng, đưa tay ôm lấy thắt lưng nàng cực kì thành thạo, thổi một hơi bên tai nàng, đè thấp giọng nói: “Nếu như ta không làm thì sao?”
Trong khoảnh khắc, Dung Ức chỉ cảm thấy giống như bị người ta làm định thân thuật, không thể nhúc nhích, lại không biết nói gì nữa, trong đầu trống rỗng, chỉ có thể mặc hắn bài bố.
Không biết qua bao lâu, Phó Thừa Phong bỗng nhiên buông tay ra, nói: “Hiện tại an toàn.”
Dung Ức còn chưa hoàn hồn, lúng ta lúng túng đơ người tại chỗ sau một lúc lâu mới nói tiếp, “Có ý gì?”
“Vừa rồi có người đến, giờ đã đi xa rồi.”
“Vừa rồi là lúc nào?”
“Lúc ngươi ngẩn người. Nói cách khác là, lúc ta ôm ngươi.” Phó Thừa Phong nói nhẹ tênh.
Dung Ức lập tức hiểu ra, tức giận nói: “Ngươi hoàn toàn có thể nói một tiếng, ta lập tức câm miệng, vì sao lại phải dùng cái loại… cái loại thủ đoạn hạ lưu này chứ!”
“Đó không phải hạ lưu, là phong lưu.” Phó Thừa Phong tâm tình tốt sửa đúng cách dùng từ cho Dung Ức, sau đó nói cực kì đúng lý hợp tình: “Ta bảo ngươi không lên tiếng, chắc chắn ngươi sẽ hỏi ta vì sao không lên tiếng. Ta nói cho ngươi vì sao, chắc chắn ngươi sẽ hỏi ta làm sao mà phát hiện. Đợi cho ta thỏa mãn lòng hiếu kỳ của ngươi xong, chúng ta đã bị đối phương phát hiện từ lâu.”
Nói một phen làm Dung Ức á khẩu không trả lời được. Dung Ức rất muốn cãi lại, nhưng những câu của Phó Thừa Phong đều chọc trúng điểm yếu hại, làm cho nàng không thể nào làm được.
Cho nên mới nói, cái giá của việc nói chuyện chính là bị người ta sỗ sàng liên tục hay sao?
Dung Ức cảm thấy thật uể oải, phi thường uể oải. Vì sao mỗi lần Phó Thừa Phong phi lễ nàng đều có dự mưu, có mục đích? Chẳng lẽ không thể đơn thuần…
Dọa! Dung Ức bị chính suy nghĩ của mình dọa đến.
Chụp bay đống suy nghĩ lộn xộn trong đầu, Dung Ức buồn bực trừng Phó Thừa Phong, nói: “Ngươi có cách phá trận không?”
Phó Thừa Phong lắc đầu, nói: “Nếu ta biết, đã không sẽ bị nhốt ở chỗ này cả một ngày rồi.”
Đáng đời! Xem về sau ngươi còn dám bỏ lại ta hành động một mình nữa hay không. Dung Ức nhíu mày hỏi: “Ngươi là thiên hạ đệ nhất phong lưu mỹ nam, chút khả năng ấy cũng không có?”
“Đẹp mặt không nhất thiết phải biết phá trận.” Phó Thừa Phong trả lời với vẻ “không còn gì để nói”.
“Người giang hồ các ngươi thật dung tục!”
“…” Cái đó với chuyện người giang hồ dung tục có liên quan với nhau à? Phó Thừa Phong ngổn ngang trong gió
. Mà câu tiếp theo của Dung Ức làm cho hắn từ ngổn ngang biến thành run rẩy.
“Gọi ta một tiếng cô, ta liền giúp ngươi chạy ra trận mộ bia này.” Dung Ức ngẩng đầu ngạo mạn hò hét.
Phó Thừa Phong lặng im giây lát, sau đó đặc biệt bình tĩnh, đặc biệt thành khẩn kêu một tiếng: “Cô.”
“…”
Người này rất không lễ phép!
Dung Ức vốn muốn làm khó hắn, không dự đoán được hắn lại xem lễ tiết như cặn bã, không chút do dự gọi nàng một tiếng “cô”.
Cứ việc trong lòng Dung Ức vạn phần nghẹn khuất, không cam lòng, nhưng nàng không thể không tuân thủ lời hứa, xem trên tiếng “cô” kia, phá giải trận mộ đá.
Thành công ra khỏi trận mộ bia, Phó Thừa Phong kinh ngạc nói: “Ta không biết ngươi biết phá trận.”
Dung Ức đắc ý “hừ” một tiếng, nói: “Chuyện ngươi không biết nhiều lắm.”
Phó Thừa Phong trầm mặc mấy giây, nói: “Ngươi tựa hồ cái gì cũng biết, nhưng cái gì cũng đều chỉ biết một chút.”
“Đủ đi lại giang hồ thôi chứ. Ta biết được tí xíu trận pháp như vậy, không phải giúp ngươi đào thoát khỏi trận mộ bia thành công sao?”
Trận pháp của Dung Ức học với đương kia đệ nhất ngũ hành thuật số, kỳ môn độn giáp trện giang hồ —— Thạch Nhị tiên sinh. Chính cái gọi là danh sư xuất cao đồ (~ thầy giỏi ra trò giỏi), tuy rằng nàng chỉ học chút da lông, nhưng so với một người bày trận bình thường đã xem như lợi hại. Đây là lí do vừa rồi nàng phá trận mộ bia phi thường thoải mái.
Đảo mắt Dung Ức và Phó Thừa Phong đã tìm được ngôi mộ đá trong miệng Vân Tứ Nương. Cửa mộ mở ra, trong mộ không có một bóng người, trên một khối hòm đá, đặt một cây trâm cài đầu.
“Đó là trâm cài tóc của Vân Nghê.” Dung Ức kinh hô.
Vật đeo bên người tiếu thư nhà phú quý đều có dấu hiệu. Phó Thừa Phong nhặt cây trâm cài lên xem xét tỉ mỉ, quả nhiên nhìn thấy đuôi trâm có khắc một chữ “Nghê”.
“Trâm của Vân tiểu thư ở trong này, có nghĩa là nàng cũng từng xuất hiện ở trong này, nhưng vì sao lại không có ai vậy kìa? Chẳng lẽ kẻ bắt nàng biết chúng ta tìm tới cửa, đào tẩu trước một bước rồi?” Dung Ức phân tích.
“Không đúng, người kia cũng không phải hạng người lâm trận bỏ chạy.” Phó Thừa Phong nhìn trâm cài xuất thần nói.
Dung Ức kinh hãi: “Ngươi quen biết kẻ bắt Vân tiểu thư?”
Phó Thừa Phong ý thức được mình vừa nói hớ, liền thẳng thắn không giấu diếm nữa, nói: “Nếu ta đoán không lầm, người đó hẳn là sư huynh đồng môn của ta.”