Dung Ức vội vàng đuổi theo cước bộ của hắn, hỏi: “Ngươi biết người bắt Vân tiểu thư đi là ai rồi à?”
Phó Thừa Phong không trả lời, nói sang chuyện khác: “Nương của ngươi với Vân tứ nương có quen biết?”
Dung Ức bất mãn Phó Thừa Phong giấu diếm nàng, nhưng nghĩ lại rằng chính mình cũng giấu diếm hắn nhiều thứ, nên không tức giận nữa. Nàng cười hắc hắc nói: “Đúng đó. Ta cũng vừa mới mới nhớ tới nương ta từng nhắc đến nhân vật Vân Tứ Nương này với ta.”
Phó Thừa Phong cười tủm tỉm liếc Dung Ức, nói: “Ta càng ngày càng tò mò đối với nương ngươi.”
“… Cha ta sẽ giết ngươi.”
“Ta tin ngươi sẽ không để cho hắn giết ta.”
“Ách. Bình thường ta là có thể cầu giúp ngươi, nhưng hễ liên quan đến nương ta, ta có cầu như thế nào cũng vô dụng. Ngươi vẫn thu hồi tâm tư không nên có này của ngươi đi.” Dung Ức nghễ Phó Thừa Phong một cái cực kì khinh thường, nói: “Lại nói tiếp, ngươi tựa hồ rất hay dụ dỗ con gái nhà lành.”
“Rốt cuộc ngươi cũng phát hiện ra ta đang câu dẫn ngươi.” Phó Thừa Phong nói cực kì được an ủi.
Dung Ức ném cho hắn một cái liếc xéo, nói: “Thu hồi đôi mắt hoa đào của ngươi, ta mới không thèm bị ngươi dụ đâu.” Nói xong câu đó, Dung Ức dậm chân một cái, bước nhanh đi đến phía trước, khẽ cắn môi cười ngây ngô.
Nhìn Dung Ức vừa thẹn vừa giận lại ra vẻ đứng đắn, Phó Thừa Phong cũng cười.
“Vừa rồi ngươi gọi ta là Phó đại ca?” Phó Thừa Phong vô thanh vô tức đến cạnh Dung Ức hỏi.
Dung Ức đang cười trộm bị hắn dọa hết hồn, hu một hơi, lập tức đỏ mặt giải thích: “Lớn nhỏ có thứ tự, trước mặt người ngoài ta đương nhiên không thể gọi thẳng tên ngươi. Huống chi hiện tại mọi người đều cho chúng ta là huynh muội kết nghĩa…”
“Ta không trách ngươi.” Phó Thừa Phong cắt ngang nàng, nói: “Ta chỉ không thích ngươi gọi ta như vậy.”
Dung Ức nghe vậy gục đầu xuống, rầu rĩ nhỏ giọng nói thầm: “Không gọi thì không gọi, có gì đặc biệt hơn người.”
Phó Thừa Phong biết nàng hiểu lầm, cười xoa xoa đầu nàng, nói: “Về sau bảo ta Thừa Phong.”
Dung Ức đờ ra, vừa nghĩ đến hai chữ “Thừa Phong” liền xấu hổ đến đỏ bừng cả hai gò má, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào hắn.
“Không muốn?” Phó Thừa Phong cười hỏi.
“Không… không có. Chính là… Chính là có điểm… Có điểm…” Dung Ức cắn môi hồng, không nói tiếp nữa.
“Không sao, từ từ thành thói quen. Chung quy cũng phải làm quen, thích ứng sớm tốt sớm.”
Cái gì gọi là chung quy cũng phải làm quen chứ? Dung Ức không nói gì, vì sao nàng cảm thấy lời này nghe qua giống như “Chết sớm đầu thai sớm” ấy nhỉ?
Phó Thừa Phong cực kì vui vẻ giương mắt nhìn trời, nói: “Sắc trời không còn sớm, chúng ta đi mau chút. Bằng không để lỡ giờ cơm chiều của Nhật Nguyệt sơn trang, còn phải tự mình lấy tiền túi.”
“Không sao, ta có nhiều nhất là tiền, cùng lắm thì ta mời ngươi.”
“…” Hắn cũng không thiếu tiền.
*
Dung Ức bởi vì cái xưng hô “Thừa Phong” này, trong lòng vẫn có chút lo sợ bất an, dọc đường đi không nói câu nào. Phó Thừa Phong trong lòng đang nghĩ chuyện Thanh Long, cũng trầm mặc một đường. Cứ như vậy, mãi đến khi hai người trở lại Nhật Nguyệt sơn trang, trên đường đi không trao đổi lấy một câu.
Đi vào sân, Phó Thừa Phong nói: “Ức Nhi, ta về phòng trước, cơm chiều tự dùng trong phòng mình, ngươi dùng cơm xong đi nghỉ ngơi cho sớm.”
Ức Nhi… Ức… Nhi…
Dung Ức bị một tiếng “Ức Nhi” cực kì tự nhiên như thế của Phó Thừa Phong làm kinh sợ. Hắn… hắn… hắn như thế nào có thể kêu tự nhiên như vậy, giống như đã từng kêu mấy trăm mấy ngàn lần…
“Ức Nhi?”
“A!” Dung Ức hoàn hồn, nhìn về phía Phó Thừa Phong đầy khó hiểu, vốn muốn hỏi hắn gọi nàng làm gì, đột nhiên nhớ tới vừa rồi hình như hắn nói muốn dùng cơm trong phòng. Ý của Phó Thừa Phong là buổi tối không cùng dùng cơm, hắn muốn ở một mình, nàng muốn làm gì thì làm đi, phải không?
“Nha nha, tốt. Ta sẽ tự dùng cơm trong phòng.” Bỏ lại những lời này, Dung Ức chạy vào phòng ngủ như đang chạy giặc.
Rốt cuộc là Phó Thừa Phong có ý tứ gì? Êm đẹp làm sao lại gọi nàng là “Ức Nhi” chứ? Còn bảo nàng gọi hắn là “Thừa Phong” … A! Không được, xấu hổ lắm!
Dung Ức vừa nghĩ đến phải gọi hắn là “Thừa Phong”, thì có loại cảm giác như trời sắp sập xuống tới nơi.
*
Đêm dài đằng đẵng, trằn trọc không thể yên giấc.
Sau lần thứ bốn mươi chín đếm hết một trăm con dê, Dung Ức đùng một cái ngồi dậy, mặc quần áo vào, quyết định leo lên nóc nhà ngắm trăng.
Mỗi lần phải leo lên cao, Dung Ức đều thập phần hối hận năm đó mình không có học khinh công cho đàng hoàng, bằng không nhẹ nhàng nhảy một cái liền có thể lên nóc nhà, thoải mái lại xinh đẹp, sẽ không giống như bây giờ, kéo cây thang đi a đi, mất công lại hao tâm tốn sức, không cẩn thận một cái là ngã xuống ngay.
Lên nóc nhà xong, Dung Ức vui sướng hít sâu một hơi, hai tay đỡ gáy nằm xuống, nhìn lên —— tối mù. Thứ Dung Ức mong muốn là ngày tốt cảnh đẹp ngắm trăng sáng, mà sự thật thì là nguyệt hắc phong cao đêm giết người.
Thật tàn khốc!
Dung Ức thất bại thở dài một hơi, quyết định ngoan ngoãn trở về phòng ngủ, trằn trọc cũng còn hơn ở chỗ này phơi gió lạnh. Dung Ức chậm rãi na đến bên mái hiên, vừa duỗi chân ra liền không cẩn thận đá bay cây thang mất. Chỉ nghe “Oành” một tiếng, cây thang ầm ầm ngã xuống.
Dung Ức khóc không ra nước mắt, không cho nàng ngắm trăng cũng thôi, cư nhiên không cho nàng đi xuống. Có cần phải tàn khốc như vậy không a!
Dung Ức rất muốn hét lớn một tiếng, gọi Phó Thừa Phong tới cứu cấp. Nhưng vừa mở miệng ra, hai chữ “Thừa Phong” lòng vòng bên miệng, lại bị nàng nuốt xuống ngay lập tức.
Mao cốt tủng nhiên (~ nổi da gà, ớn lạnh), rất rất rất mao cốt tủng nhiên !
Dung Ức thở dài một hơi, có mao cốt tủng nhiên hơn nữa cũng còn hơn nửa đêm không ngủ được ở chỗ này phơi gió lạnh.
“Thừa…” Vẫn không kêu ra miệng nổi! Dung Ức rối rắm vỗ đầu, cuối cùng hạ quyết tâm, hắng giọng lớn tiếng kêu lên: “Phó thiếu hiệp, cứu mạng a!”
Phút chốc, chỉ nghe “Kẽo kẹt” một tiếng, cửa phòng cách vách bị mở ra. Dung Ức lập tức tràn đầy tinh thần, nhìn xung quanh thăm dò, quả nhiên nhìn thấy Phó Thừa Phong từ trong phòng đi ra, không có mặc quần áo.
Không – có – mặc – quần – áo!
Dung Ức chưa bao giờ thấy cơ thể nam giới liền lập tức đóng băng, che mắt hét lớn: “Sao ngươi không mặc quần áo!”
“Ta có thói quen không mặc quần áo ngủ.” Phó Thừa Phong nói cực kì vân đạm phong khinh.
Dung Ức phát điên: “Nhưng bây giờ là ra cửa rồi a! Chẳng lẽ ngươi có thói quen ra cửa cũng không mặc quần áo?”
“Vừa rồi ngươi kêu gấp như vậy, ta làm sao còn lo mặc quần áo. Ta vì cứu ngươi, ngay cả mặc quần áo đều không kịp quan tâm, ngươi hẳn nên cảm động.”
Nàng rõ ràng nhìn thấy hắn khí định thần nhàn (~ nhàn nhã), hảo chĩnh dĩ hạ (~ ung dung), ưu tai du tai (~ thảnh thơi thong thả) đi ra, không có tí vẻ khẩn cấp nào!
Cố ý, tên này nhất định là cố ý.
Không chừng hắn còn cởi hết quần áo xong mới chậm rãi đi ra nữa kìa!
Dung Ức tức giận đến mức muốn túm đầu Phó Thừa Phong lại đây ninh một phát, xem rốt cuộc bên trong vào mấy cân nước rồi.
Dung Ức bên này giương nanh múa vuốt, Phó Thừa Phong bên kia lại cực kì bình tĩnh, nhìn nàng cười nói: “Hơn nửa đêm không ngủ được, ở trên nóc nhà phơi gió lạnh, ngươi đang ngại mình quá mạnh mẽ cường tráng muốn dính thêm chút bệnh cho đẹp à?”
Bệnh cho đẹp… Mệt hắn nghĩ ra. Dung Ức trừng hắn một cái, nói: “Ngươi mới đẹp.” Vừa nói xong nàng đột nhiên ý thức được giờ phút này người nào đó vẫn đang trần như nhộng như cũ, lập tức lại che mắt, ra lệnh: “Mau đi vào mặc cái quần áo rồi ra.”
“Ta lo ngươi ở trên đó sẽ cảm lạnh. Ngươi mau nhảy xuống, ta tiếp được ngươi.” Phó Thừa Phong nói.
Muốn nàng yêu thương nhung nhớ với một nam nhân?
Giết nàng đi.
Dung Ức nắm chặt nắm đấm, kiềm nén ham muốn xé xác người nào đó, nói: “Mau đi mặc quần áo, bằng không… Bằng không sẽ cảm lạnh. Ngươi cảm lạnh, ta sẽ… sẽ lo lắng.”
“Lo lắng cũng mau xuống dưới. Bảo đảm ngươi an toàn vô ngu (~ không còn gì phải lo) xong, ta liền đi mặc quần áo.”
“…”
Thôi thôi. Mẫu thân đã nói, mỹ nam xương trắng. Coi như hắn là một đống xương trắng vậy. Dung Ức nhắm chặt mắt, trong lòng không ngừng mặc niệm “Xương trắng”, tung mình nhảy xuống, ngay sau đó rơi vào trong một cái ôm ấm áp.
Dung Ức không dám mở to mắt, nàng thật sự khó có thể đối mặt với sự thật rằng mình bị một mỹ nam ôm vào trong ngực mà lại không thể nhìn, không thể nghĩ, không thể đụng vào này.
Bỗng nhiên, Phó Thừa Phong hít một ngụm khí lạnh, thấp giọng nói: “Ngươi đang làm cái gì?” Trong thanh âm rõ ràng mang theo ** bị đè nén.
Dung Ức bỗng hoàn hồn, phát hiện mình đã hoàn toàn đảo điên ba cái không thế “không thể nhìn, không thể nghĩ, không thể đụng vào” này hết cả, biến thành vừa xem lại vừa nghĩ lại chạm vào! Thứ làm cho nàng cực kì xấu hổ nhất là, tay nàng lại đang đụng phải chỗ không nên đụng vào nhất!
Dung Ức yên lặng thu tay về, trong lòng thầm mặc niệm hết lần này đến lần khác: xương trắng, đều là xương trắng…
“Ngươi muốn ăn ta mạt tịnh bội tình bạc nghĩa?” Phó Thừa Phong hừ giọng nói.
Dung Ức trừng lớn mắt, trời đất chứng giám, chẳng qua là nàng chỉ cực kì cực kì không cẩn thận đụng phải bộ vị trọng yếu của hắn một chút xíu, ngay cả lớn nhỏ đều không cảm nhận ra, thế nào có thể gọi là “ăn mạt tịnh bội tình bạc nghĩa” chứ?
“Ngươi cố ý đúng không. Vừa rồi lúc ta không cẩn thận đá cây thang xuống, tiếng vang lớn như vậy, ngươi nhất định đã biết ta ở bên ngoài từ đầu. Cố ý không mặc quần áo đi ra, quyến rũ ta, chế tạo ngoài ý muốn, sau đó bám lấy ta.” Dung Ức cực kì bình tĩnh nói.
Nói một phen làm Phó Thừa Phong trợn mắt há hốc mồm, hiện tại hắn đang không mặc quần áo, vậy mà nàng lại có thể bình tĩnh phân tích tình thế như thế. Rốt cuộc là nha đầu kia có một trái tim thanh tâm quả tâm (~ trong trẻo, thường được dùng trong nhà Phật) như thế nào đây trời?
“Ngươi trước nhìn ta sạch trơn trơn, sau chạm vào ta. Làm sao ngươi có thể nói là ta bám lấy ngươi? Quá vô sỉ.” Phó Thừa Phong nói.
Rốt cuộc là ai vô sỉ! Dung Ức nhảy từ trên người hắn xuống, chỉ vào phía trên hắn nói: “Đầu tiên, chính ngươi không mặc quần áo xuất hiện ở trước mặt ta, bức ta không thể không nhìn ngươi sạch trơn, ta thật vô tội, ngươi thật vô sỉ; tiếp theo, ngươi giậu đổ bìm leo, mãnh liệt yêu cầu ta yêu thương nhung nhớ đối với ngươi đang trần như nhộng, trong sạch của ta bị hao tổn, ngươi thật vô sỉ; cuối cùng…” Dung Ức hít một hơi thật sâu, chỉ vào phía dưới hắn, nói như phát điên: “Ta vốn không có đụng tới nó, là nó tự mình thành lớn mới bị ta đụng tới!”
Phó Thừa Phong hoàn toàn hỗn loạn. Nàng… nàng… nàng lại có thể đối diện với hắn, một người đang trần như nhộng, mặt không đỏ tim không loạn, gạt bỏ tất cả lí lẽ của hắn từng cái từng cái một một cách rõ ràng rành mạch.
Chẳng lẽ nàng không phát hiện đứng trước mặt nàng là một cái mỹ nam dáng tốt phát bạo hay sao?!
Nha đầu kia không phải người phàm, tuyệt đối không phải người phàm!
Phó Thừa Phong bị thua xoay người, vào nhà, đóng cửa, ngủ, làm việc liền mạch lưu loát.
Dung Ức thắng lợi cũng xoay người, vào nhà, đóng cửa, ngủ, làm việc liền mạch lưu loát.
Đêm đó, Phó Thừa Phong làm ác mộng cả đêm. Trong mộng hắn cực lực muốn quyến rũ Dung Ức, lại bị Dung Ức chỉ vào mũi bình phẩm từ đầu đến chân, mắng cẩu huyết lâm đầu (~ mắng xối xả không ngóc đầu lên được).
Đêm đó, Dung Ức không ngủ cả đêm, mắng Phó Thừa Phong cả một đêm, mắng tới mắng lui chỉ có hai chữ: hạ lưu.
*
Hôm sau, Dung Ức một đêm không ngủ tức không chịu nổi nữa, sát vào phòng Phó Thừa Phong, xốc chăn hắn lên, nói: “Ta xem rốt cuộc ngươi có phải có thói quen…” Chữ “Ngủ” (ngủ không mặc quần áo =]]) chưa tới kịp ra tới miệng, Dung Ức đã hoàn toàn há hốc mồm.
Thì ra hắn thật sự thói quen ngủ.
Dung Ức tưởng trốn, đã thấy…
Lúc này, Phó Thừa Phong cực kì đúng lúc bỗng nhiên tỉnh lại, còn mơ màng nhìn Dung Ức cả mặt đầy máu (~ ói máu =]]) nói: “Lần này chính là ngươi chủ động phi lễ ta đó.”