Tags

Minh Ngọc

nang-tien-ca

“Thạch thảo ra hoa để rồi tàn úa.
Và Andecxen
Những bông hoa thắm ánh dương lóng lánh nơi đáy cát xanh màu ngọn lửa diêm sinh
Và nàng tiên cá.”

Thời thơ ấu rồi xa. Và chuyện thần tiên nay chỉ là nỗi nhớ. Thế nhưng tháng năm không xóa nhòa ký ức, nó chỉ phủ bụi lên kỷ niệm để khi ngoảnh đầu lại, mọi thứ đều nhòe đi, giống như ta đang nhìn qua nước mắt. Bởi thế trong tôi, đôi khi vẫn ngân lên dịu dàng một giọng hát từ biển khơi dẫu giấc mơ lấp lánh về chàng hoàng tử lâu lắm rồi chẳng còn nguyên vẹn.

“Cầm Andecxen mà sao lòng không khóc…” Đã qua rồi cái thời khóc vu vơ cùng nàng tiên nơi đáy biển, cũng tan đi oán hờn sự vô tình của hoàng tử. Chỉ một chút tự nhủ với lòng, ông già Anđecxen sao khéo lãng quên?

Vô tình hay hữu ý mà ngừơi kể chuyện cổ tích đã quên không cho hoàng tử một trái tim, để trái tim ấy biết yêu thương, biết nhận ra ngừơi yêu đích thực của mình. Tôi chẳng tin chỉ vì không còn một giọng hát để hát lên tình yêu của mình, mà thủy nữ đã không thể thức dậy trái tim của hoàng tử. làm gì có trái tim ấy, chỉ là tấm áo, chỉ là hình nhân, và mối tơ duyên tưởng như trọn vẹn của chàng hoàng tử và công chúa xứ láng giềng chỉ là chuyện hoàng tử – công chúa xứng đôi thôi. Đó không phải là tình yêu, ngàn lần không phải, chỉ còn một mình thủy nữ thôi, chơ vơ với khát vọng một tình yêu bị bỏ rơi. Nàng rời xa những bông hoa tươi thắm không có hương thơm nơi khơi xa để tìm cho mình một tình yêu, một linh hồn bất diệt trên mặt đất để rồi…

Hoàng tử rồi sẽ quên nàng. Điều đó là sự thật. Nhưng bởi vì tình yêu lớn của nàng, bởi vì khát khao một linh hồn bất diệt của nàng mà cuộc đời này sẽ mãi nhớ nàng, nhờ Andecxen. 300 năm có dài để ngừơi con gái không trung ấy có một linh hồn bất diệt?

“Chú lính chì đã tan chảy thành tro
Cô bé bán diêm cũng chết vùi trong tuyết…”

Tôi còn nhớ đôi câu thơ ai đó khắc lên bàn học ở lớp hồi xưa. Cổ tích vẫn là cổ tích. Vậy mà vẫn một chút xót xa len lỏi giữa nắng chiều. Gập lại cuốn truyện ngày xưa, nàng tiên cá đã không tìm đựơc cho mình một tình yêu trên mặt đất bởi nàng đã yêu nhầm, đâu phải những gì lấp lánh đều là vàng, một ai đó từng nói vậy. Chỉ khi đôi mắt lần đầu đẫm lệ , nàng mới hiểu tình yêu lớn nhất một đời mình là dành cho cuộc đời này, khi mình hạnh phúc niềm hạnh phúc của mọi người, cười nụ cười của mọi người. Và đó là tình yêu của một linh hồn bất diệt…

“Và dẫu thạch thảo nở hoa để rồi tàn úa, thì vẫn còn lại, mãi mãi một giọng hát từ biển khơi…”

su-that-ve-xac-uop-nang-tien-ca-noi-tieng

Asu he_Teruya Miho.