Tags

Dung Ức cả kinh, làm sao tú bà có thể biết nàng còn có ba vị thúc thúc Đông Nam Tây nữa? Chẳng lẽ bà ta là chỗ quen biết với cha hay nương nàng trong chốn giang hồ? Nếu nương có quen biết còn đỡ, vạn nhất là cha có quen biết, để cho đối phương biết thân phận nàng một cái, phiền toái lớn cho xem.

“Không có nha, ta chỉ có một vị thúc thúc.” Dung Ức cười hớ hớ nói.

Tú bà nhìn mặt Dung Ức thật cẩn thận, hơi mê hoặc nói: “Đại khái là ta nhận sai người.”

“Không trách ngươi, muốn trách chỉ có thể đổ thừa nàng có khuôn mặt quá bình dân thôi.” Phó Thừa Phong trêu ghẹo.

Dung Ức lườm hắn một cái, cúi đầu âm thầm le lưỡi.

Được tú bà dẫn dắt, Dung Ức cùng Phó Thừa Phong đi vào hậu viện thanh lâu. Hậu viện và thanh lâu nối nhau, lại có một phong cảnh khác. Giữa những hòn giả sơn cao thấp trập trùng, một con hẻm núi thật dài khuất lối đi, giao với một cây cầu gỗ hình vòm, đầu còn lại của cây cầu là một tòa tú lâu, một tòa tú lâu thập phần khí phái. Dù là một người từ nhỏ sống trong quỳnh lâu ngọc vũ (~ xa hoa) lớn lên như Dung Ức, cũng bị sự tráng lệ của tú lâu làm rung động.

“Bên trong là ai ở thế?” Dung Ức hỏi.

Phó Thừa Phong nhìn tú lâu cười cười, phổ cập thường thức cho Dung Ức nói: “Chủ nhân Cửu Quẻ Lâu, Vân Tứ Nương.”

“Vân Tứ Nương này rất lợi hại à?”

“Lớn từ môn phái phân tranh, nhỏ từ trong nhà dài ngắn ra sao, chuyện trên giang hồ bà ta có mặt ở khắp mọi nơi, ngươi cảm thấy bà ta có lợi hại không?” Phó Thừa Phong nói.

Dung Ức gật đầu thật mạnh, “Lợi hại.” Nương của nàng chính là người như thế, chuyện gì cũng biết, ngay cả nàng ăn vụng một khối điểm tâm đánh vỡ một cái bát khi nào cũng biết. Người như thế không thể gọi là lợi hại, mà là đáng sợ.

“Phu nhân đã ở trong này, nhị vị mời vào.” Nói xong câu đó, tú bà xoay người rời đi.

Dung Ức nhìn về phía Phó Thừa Phong đầy khó hiểu, bình thường không phải hẳn nên đưa bọn họ trước mặt chủ nhân luôn à? Trong cung cung nữ thái giám đều làm như vậy cả.

“Không phải bất cứ người nào cũng có thể vào tú lâu của Vân Tứ Nương.” Phó Thừa Phong giải thích.

“Nếu ngươi biết quy củ của ta, thì đừng có cắm đầu vào đây mà chạy nữa.” Một giọng nói tràn đầy ngọt ngào truyền ra từ bên trong tú lâu.

Dung Ức nghe tiếng giương mắt lên nhìn, chỉ thấy một vị phụ nhân mặc váy đỏ thẫm tựa vào lan can mà đứng, quả nhiên là phong vạn chủng thiên bách mị (~ kiều mị xinh đẹp). Một cỗ ghen tuông vô danh bỗng nhiên sinh ra, Dung Ức rầu rĩ nhìn về phía Phó Thừa Phong, chỉ thấy khóe miệng hắn khẻ cong, trên mặt mang theo vẻ ngả ngớn đầy cố ý, phi thường có hiềm nghi đang quyến rũ con gái nhà lành.

“Sắc lang.” Dung Ức thấp giọng mắng.

Phó Thừa Phong nghe vậy mỉm cười, không đợi hắn nói tiếp, Vân Tứ Nương liền đứng trên tú lâu cười to nói: “Ha ha. Tiểu cô nương thật mạnh mẽ. Phó thiếu, cô nương lần này có ý tứ hơn lần trước nhiều đấy.”

Hắn đã mang cô nương nào tới bao giờ? Phó Thừa Phong âm thầm cười khổ, biết rõ Vân Tứ Nương ở cố ý châm ngòi thổi gió, cũng không thể phát giận được. Không có cách, người đứng dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

Dung Ức nghe thấy lời Vân Tứ Nương nói lòng ghen tuông càng đậm, nhưng rất nhanh liền hiểu được, Vân Tứ Nương kia rõ ràng là cố ý nói cho nàng nghe. Ngay cả thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Phó Thừa Phong cũng không để vào mắt, thế nào lại mang cô nương đến chứ? Phó Thừa Phong không giải thích, tất nhiên là vì có việc cầu người không thể đắc tội Vân Tứ Nương.

Nghĩ thông suốt đúng sai trong đó, Dung Ức liền không tức giận nữa, vụng trộm nói với Phó Thừa Phong: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không trúng kế ly gián của bà ta.”

Phó Thừa Phong nghe vậy cực kì vui mừng. Hắn nên biết từ lâu, nha đầu kia tâm tư đơn thuần cũng không ngốc, rất nhiều chuyện còn phản ứng nhanh hơn cả hắn, sẽ không dễ dàng trúng kế.

Tiếng Dung Ức tuy nhỏ, nhưng không tránh được lỗ tai Vân Tứ Nương có nội lực thâm hậu. Vân Tứ Nương hí mắt cười, nói: “Cô nương lần này không chỉ có có ý tứ, còn thông minh hơn tất cả những cô khác nữa. Phó thiếu, khẩu vị ngươi có tiến bộ đấy.”

Dung Ức liếc xéo, nói: “Bà đừng lãng phí võ mồm nữa. Ta sẽ không trúng kế đâu. Phó Thừa Phong tên này chính là tảng đá tự kỷ, không có bề ngoài phong lưu, kỳ thật nội tâm hắn cực kì bảo thủ, mới không tùy tiện mang cô nương đến.”

Lời nói của Dung Ức làm Phó Thừa Phong chấn động, trong lòng đột nhiên cảm động không rõ vì sao.

“Nga? Ngược lại ngươi quả thật rất hiểu biết hắn. Chẳng lẽ ngươi không biết hắn thiên hạ đệ nhất phong lưu sao?” Vân Tứ Nương hỏi đầy hứng thú.

Lần này Dung Ức làm vẻ khinh thường, nói: “Uổng công bà còn tự xưng là không gì không biết, vậy mà cũng nông cạn như vậy. Đã nói hắn là thiên hạ đệ nhất phong lưu, nhưng có từng có ai thấy hắn chủ động trêu chọc cô nương nhà ai chưa? Đối với những cô nương chủ động yêu thương nhung nhớ, có phải ai đến hắn cũng không cự tuyệt? Phong lưu tiêu sái không phải lỗi của hắn, chỉ đổ thừa bộ dạng hắn trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy còn thích đi chạy loạn, hại một đống cô nương nhung nhớ.”

“Ha ha! Khá lắm cô bé tâm tư kín đáo tú ngoại tuệ trung (~ ngoài xinh đẹp trong thông minh). Khó trách Phó thiếu hiệp vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm (~ đi qua vạn bụi hoa, không phiến lá dính thân) lại mang ngươi bên cạnh. Ngươi tên là gì?” Vân Tứ Nương hỏi.

“Dung Ức.” Dung Ức bất kháng bất ti (~ không kiêu ngạo không tự ti) nói ra tên bản thân, trong lòng đã chuẩn bị tốt bị Vân Tứ Nương cười nhạo. Nào ngờ Vân Tứ Nương chẳng những không cười nhạo nàng, ngược lại còn giống như bị người ta đánh một cái tát vậy, vẻ mặt cứng ngắc, trong mắt mang theo tâm tình phi thường phức tạp, có khiếp sợ, có sợ hãi, còn có một chút vui sướng.

Dung Ức bỗng nhiên nhớ tới vấn đề mới vừa rồi khi tiến vào của tú bà, trong lòng đùng một cái nhảy ra một ý tưởng: hay là Vân Tứ Nương này quen biết cha mẹ?

Nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe cha mẹ đề cập qua a!

Dung Ức cố gắng nhớ lại, bỗng, một đoạn ngắn hiện lên trước mắt.

“Nói năm đó giáo chủ bị nhốt trong Lương vương phủ, phu nhân một mình một ngựa xông vào cứu, khí phách kia, lòng gan dạ sáng suốt kia, làm chúng ta không dám nhìn thẳng.”

“Chỗ không đáng duy nhất trong cách cứu viện lần này chính là, phu nhân bị Vân Tứ Nương ngoa đi mười vạn lượng bạc.”

Vân Tứ Nương!

Vân Tứ Nương này quả nhiên quen biết với nương!

Dung Ức lại quan sát vẻ mặt của Vân Tứ Nương, trong lòng lập tức có cân nhắc, thầm nghĩ: tuy rằng lúc ấy Bắc thúc thúc chưa kịp nói Vân Tứ Nương ngoa đi mười vạn lượng bạc của nương này cuối cùng kết cục thế nào, nhưng lấy cách làm người cùng với thủ đoạn của nương, Vân Tứ Nương tất nhiên phải trả giá lớn hơn cả mười vạn lượng nữa, sự e ngại trong mắt bà ta lúc này là minh chứng tốt nhất.

Nhưng mà, vì sao bên trong e ngại lại mang theo vui sướng nhỉ?

Chẳng lẽ Vân Tứ Nương này có khuynh hướng cuồng ngược?

Trong khi trong lòng Dung Ức đang trăm chuyển ngàn hồi (~ ngổn ngang suy nghĩ), trong lòng Vân Tứ Nương cũng là thiên đầu vạn tự. Dung Ức, Mộ Dung Ức. Bà nên sớm phát hiện, ánh mắt cô bé này có vài phần rất giống Mộ Dung Vân Thư, bản lĩnh gặp nguy không loạn kia, trí tuệ xem xét thời thế kia, lòng tự tin vững chắc kia… Miệng ơi là miệng! Êm đẹp buôn bán kiếm bạc thật tốt, vì sao phải chọc một tiểu cô nương, chọc tiểu cô nương cũng liền thôi, vì sao có mắt không tròng không nhận ra nàng là con gái Mộ Dung Vân Thư chứ.

Chuyện này nếu đụng đến chỗ Mộ Dung Vân Thư, không biết sẽ trả thù thế nào nữa.

Ai ai ai, rõ ràng Tiểu Bắc đã gửi bồ câu đưa tin tới, nói cho bà biết Mộ Dung Ức dùng tên giả là Dung Ức hành tẩu giang hồ, bảo bà âm thầm bảo hộ. Bà thế nào lại sơ ý như thế, không chỉ có không bảo hộ, còn muốn trêu đùa một phen nữa. Cũng may Dung Ức không hổ là con gái Mộ Dung Vân Thư, không tin bà hồ ngôn loạn ngữ, bằng không vạn nhất tiểu nha đầu thất tình đau lòng, chạy về cung cầu an ủi, bà nên tìm khối phong thuỷ bảo địa chôn mình luôn đây.

“Tiểu cô nương, nga không, Dung tiểu thư, nga không, Dung đại tỷ, không không không, vẫn là Dung tiểu thư, Dung đại tỷ quá khó nghe.” Vân Tứ Nương phi xuống lầu đứng trước mặt Dung Ức nói năng lộn xộn.

Dung Ức lùi hai bước kéo xa khoảng cách giữa hai người, nói: “Hiện tại là bọn ta có việc cầu bà, không phải bà có việc cầu ta, bà không cần nịnh nọt với ta như vậy, thật đấy.”

Lời này thật tổn thương người a! Vân Tứ Nương âm thầm gạt lệ, trên mặt lại tiếp tục cười nịnh nọt nói: “Vừa rồi không biết là Dung tiểu thư đại giá quang lâm, trong lời nói có nhiều đắc tội, còn xin lượng thứ.”

“Rốt cuộc năm đó nương ta đã ngược bà như thế nào, khiến cho bà sợ hãi đến vậy?” Dung Ức khó hiểu hỏi.

Vân tứ nương: “Cô ta không có giảng lịch sử quang huy của cô ta với ngươi à?”

“Không có, nương ta là một người rất bận rộn.”

“Khiêm tốn… So với nam nhân của cô ta, quả thật là rất khiêm tốn.” Vân Tứ Nương ra vẻ rất khinh thường.

Dung Ức gật đầu thật mạnh, “Điểm này ta đồng ý.”

Thấy Dung Ức tựa hồ có cùng chí hướng với mình, Vân Tứ Nương nhất thời nở gan nở ruột, nói: “Đi một chút đi, chúng ta vào trong nói chuyện. Ta và nương ngươi chính là bằng hữu rất rất tốt, ta sẽ nói cho ngươi nghe chuyện chúng ta cùng nhau trải qua một chút.”

“Sửa đi. Ta và Phó đại ca còn có chuyện quan trọng muốn làm, hôm nay tới đây là có việc muốn nhờ.” Dung Ức nói.

Nhờ Dung Ức nhắc, Vân Tứ Nương mới đột nhiên nhớ ra mình đã bỏ lơ Phó Thừa Phong nãy giờ, nghĩ đến sự thất thố sau khi biết thân phận Dung Ức vừa rồi của mình, nhất thời cảm thấy thật mất mặt. Vân Tứ Nương vốn định bưng cái giá lên, không cho Phó Thừa Phong cơ hội cười nhạo mình, nhưng thấy Dung Ức gọi hắn là “Phó đại ca”, nghĩ rằng nhất định quan hệ giữa hai người sẽ vô cùng tốt, vẫn là đừng dễ đắc tội thì tốt hơn.

“Lần này Phó thiếu hiệp muốn hỏi chuyện gì?” Vân Tứ Nương cười hỏi.

Phó Thừa Phong nói: “Muốn biết bây giờ Thanh Long ở trong tay ai.”

Vân Tứ Nương cả kinh, như vô tình liếc về phía Dung Ức một cái, thấy nàng căng thẳng, lập tức liền hiểu được nàng vẫn chưa bộc lộ thân phận với Phó Thừa Phong thẳng. “Ngươi đang điều tra chuyện Vân tiểu thư bị bắt?” Vân Tứ Nương biết rõ còn cố hỏi.

Phó Thừa Phong gật đầu, nói: “Vũ khí người cướp Vân tiểu thư sử dụng chính là Thanh Long.”

“Chuyện này, ta khuyên ngươi vẫn không cần nhúng tay vào là tốt nhất.” Vân Tứ Nương nói đầy cao thâm.

“Đáng tiếc ta đã nhúng tay vào rồi. Lòng ta đã quyết, mong Vân Tứ Nương tương trợ.” Phó Thừa Phong nói.

Dung Ức: “Phó đại ca đã hứa với Vân trang chủ, trong vòng 3 ngày nhất định tìm được Vân tiểu thư.”

Dung Ức mở miệng, Vân Tứ Nương đương nhiên không thể cự tuyệt. Nhưng nghĩ đến kẻ sử dụng Thanh Long, bà lại cảm thấy thực khó xử. Thở dài một hơi, Vân Tứ Nương nói: “Ta chỉ có thể nói cho ngươi, người có thể khống chế Thanh Long, vốn không phải Sở Trường Ca, đó là đồng môn của hắn.”

Dung Ức kinh hãi, “Sở Trường Ca có sư phụ?” Thì ra cha cũng có sư phụ, nàng vẫn nghĩ rằng hắn là vô sự tự thông.

“Đương nhiên là có. Bằng không một đống bản lĩnh kia của hắn học ở đâu ra?”

Dung Ức hiểu rõ gật gật đầu, nói: “Sư phó của hắn là ai?”

“Vấn đề này ta cũng không biết. Bất quá ta tin là có người biết.” Vân Tứ Nương nhìn về phía Phó Thừa Phong, nói đầy hàm ý.

Dung Ức cũng nghiêng đầu nhìn qua Phó Thừa Phong, chỉ thấy hắn mặt mày lạnh lùng, thần sắc nghiêm nghị, trong mắt mang theo vẻ phức tạp.

Cảm nhận được ánh mắt của Dung Ức, Phó Thừa Phong thu hồi vẻ mặt, lập tức thay khuôn mặt tươi cười đầy quen thuộc với người xa lạ, hào phóng ném cho Vân Tứ Nương một túi bạc, nói: “Đa tạ giúp đỡ.” Dứt lời xoay bước rời đi.