Tags

Hai vị mỹ nam 囧囧 liếc nhau.

Sau một lát, Phó Thừa Phong nói: “Ta lấy hai mươi bảy lượng, ngươi lấy ba lượng.”

“Được.” Tần Mộ Chi chấp nhận đề nghị của Phó Thừa Phong không hề suy nghĩ.

Dung Ức lại trợn mắt há hốc mồm lần nữa, không thèm mặc cả? Nàng đã chuẩn bị tâm lý tiêu ba trăm lượng hay ba ngàn lượng rồi.

Người khác không nói giá, đương nhiên nàng cũng không lý nào lại tự đi nâng giá cả. Ba mươi thì ba mươi đi. Dung Ức thẳng thắn lấy ba mươi lượng ra cho hai người chia của.

Tần Mộ Chi thu “nợ” xong không dừng lại lâu, nói với Dung Ức: “Dung cô nương, chúng ta gặp ở vườn hoa.”

Dung Ức gật đầu, trong lòng cảm khái người giang hồ thật là dễ dụ. Ba mươi lượng bạc, đổi ở trong cung ngay cả một tên thái giám cũng không dụ được, huống chi là hai cái thái giám… Nha, không đúng, là hai nam nhân.

“Nói thật, ba lượng bạc mà thôi, vì sao ngươi không chịu trả cho hắn?” Dung Ức hỏi.

Trong mắt Phó Thừa Phong lóe lóe, nói: “Ta thích cảm giác nợ tiền hắn không trả.”

“…” Đây là cái ham mê quái dị gì thế này. Dung Ức bỗng nhiên cảm thấy trước kia sư phụ thật sự là quá oan uổng nàng, so với Phó Thừa Phong, tí ham mê kia của nàng thật sự không tính là gì. Nàng chẳng qua là gặp một thứ thì học một thứ, học một thứ liền quăng một thứ, nói trắng ra là cái gì cũng học một tí, cái gì cũng chỉ học một tí. Cái này thì không phải là nàng uyên bác, thật sự là xung quanh có nhiều “trâu bò” lắm, những thứ nàng cần học cũng nhiều lắm, nhưng sức nàng có hạn, để không bỏ sót thứ gì, nàng đành phải chia đều tất cả, mỗi thứ chỉ học da lông (~ sơ sơ), khi có người hỏi, cũng có thể nói mình “biết”, không đến nỗi hỏi một không biết ba.

Mà kết quả của việc chia đều tất cả như vậy chính là, nàng sống mười bốn năm, thứ nghề duy nhất có thể lấy ra chỉ có —— chụp được may mắn.

Không phải mỗi người đều có vận may tốt như nàng. Dung Ức thường xuyên dương dương tự đắc như vậy. Nhưng đến khi nàng đi theo Phó Thừa Phong vào vườn hoa của Nhật Nguyệt sơn trang, nghe Vân Nghê nói ra bốn chữ “thi từ tiếp long” (~ làm thơ nối tiếp), rốt cuộc nàng đắc ý không nổi nữa.

Đối với một người cái gì cũng “biết” mà nói, ngâm thơ làm (câu) đối không đáng sợ. Đáng sợ là phải ngâm rất nhiều bài thơ làm rất nhiều câu đối!

Nàng lớn từng này rồi chỉ làm có mỗi một bài thơ a! Tựa như chỉ biết đàn một khúc nhạc vậy, đều là dùng để ứng phó trường hợp đặc biệt nào đó ngẫu hứng diễn xuất, tỷ như khi cung yến, cũng có tỷ như khi Vân Nghê đến khiêu khích hôm qua.

“Thơ hay ở chỗ tinh mà không phải vì nhiều, không bằng chúng ta lấy hoa trong vườn này làm đề, mỗi người chọn một loại hoa làm một bài thơ, thế nào?” Dung Ức có ý muốn biến quy tắc trò chơi này thành có lợi cho mình.

Tần Mộ Chi: “Như thế rất tốt.”

“Không tốt chút nào.” Phó Thừa Phong đối nghịch với Tần Mộ Chi, Tần Mộ Chi đồng ý, cho dù hắn có góp cả mạng già cũng phải phản đối đến cùng.

Dung Ức thừa dịp người ngoài không chú ý lấy khuỷu tay lén lút thọc hắn một cái, ra hiệu bảo hắn không cần sửu nhân đa tác quái (~ xấu mà cứ thích làm màu).

Phó Thừa Phong nhận được ám chỉ của Dung Ức, trong lòng biết nếu như mình không lấy đại cục làm trọng mà cố ý phản đối, chỉ sợ sẽ lại chọc nàng mất hứng nữa, vì thế lại chêm vào một câu: “Chủng loại hoa không thể lặp lại, nếu ta vịnh mai, thì các ngươi không thể vịnh mai nữa.” Dung Ức tức giận không đáng sợ, đáng sợ là khẩn cô chú của nàng (~ kim cô chú của Tôn Ngộ Không ấy), hôm qua hắn đã bị bốn chữ “bối tín khí nghĩa” (~ bội bạc) này ngược cả trăm ngàn lần, không muốn lại bị ngược lần thứ hai.

Dung Ức mừng rỡ, nói: “Không thành vấn đề, ta trước.”

“Thôi để ta làm trước cho. Ta là chủ, Dung cô nương là khách, nào có chuyện để khách làm trước bao giờ.” Vân Nghê nói.

Dung Ức biết Vân Nghê hảo tâm, loại trò chơi một lần định thắng thua này, ai làm trước người đó chịu thiệt. Nhưng Dung Ức luôn luôn coi câu “chịu thiệt là phúc” là chân lý, nàng không hề sợ chịu thiệt. Tỷ như lúc này, nàng cực kì vô cùng hết sức muốn được làm người chịu thiệt kia!

Ngặt nỗi Vân Nghê quá chính trực, mà mặt khác hai vị nam sĩ kia cũng phi thường có phong độ thân sĩ, cho nên, Dung Ức thành người làm thơ cuối cùng.

Đây vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là, Vân Nghê vừa mở miệng liền vịnh hoa sen. Đó là loài hoa nàng chuẩn bị vịnh a! Cũng là loài hoa duy nhất dính trong bài thơ duy nhất nàng từng làm a!

Dung Ức biết văn nhân mặc khách (~ người có học) nhiều cái thú, hay thích vịnh cái này vịnh cái kia, vì thể diện của hoàng gia, nàng cố ý tìm sư phụ suy nghĩ tạo ra một bài thơ cho riêng nàng. Bài thơ đó bao gồm bốn mùa, hoa cỏ, mưa gió, núi cao, mây trôi từ ngữ lời ca ngẫu hứng khác, mặc kệ là vịnh vật hay vịnh người, mặc kệ là đau thương hay là thu buồn, đều có thể lấy ra dùng.

Nhưng Dung Ức vạn vạn không ngờ, bài thơ duy nhất nàng ngự dụng sẽ đụng hoa với người khác. Biết sớm như thế, lúc trước đã bảo sư phụ tìm nhiều loại hơn để trong thơ. Dung Ức thầm than thở trong lòng, hoàn toàn không có lòng dạ nào đi nghe thơ Phó Thừa Phong với Tần Mộ Chi làm, mãi đến khi Vân Nghê nhắc nhở đến phiên nàng nàng mới hoàn hồn.

Đối diện với ba đôi mắt chờ mong, Dung Ức rất muốn giả chết. Không biết lúc này bị cảm nắng có thể có ai tin tưởng hay không. Dung Ức giương mắt nhìn tầng mây thật dày trên trời một cái, trong lòng vô cùng thê lương, trời phụ lòng người a! Trước khi đến vườn hoa vẫn còn chói chang, bây giờ lại mây đen dầy đặc, Dung Ức hoài nghi có phải mình đã vô tình làm chuyện gì người người oán trách hay không, chọc lão nhân gia ông trời mất hứng, bằng không vì sao trời đang nắng lại biến thành thế này, hại nàng đến giả bộ bị cảm nắng cũng không được.

Dung Ức trong lòng xoay như chong chóng, Phó Thừa Phong, Tần Mộ Chi và Vân Nghê ba người hai mặt nhìn nhau, không biết vì sao nàng chậm chạp không mở miệng.

Đó là bởi vì nàng không mở miệng được a! Mở miệng một cái liền lòi, lòi một cái liền mất mặt, mất mặt một cái —— không được, tuyệt không thể mất mặt. Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, mặt Mộ Dung phủ không thể quăng.

Đang lúc Dung Ức vắt hết óc mà không thể nghĩ ra cách ứng đối, một người áo đen nhảy ra từ bụi hoa, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai bắt nàng bay đi, bỏ Phó Thừa Phong và Tần Mộ Chi lại rất xa.

Khinh công thật giỏi! Dung Ức âm thầm tán thưởng, cũng âm thầm tự sướng. Thật đúng là phúc bay tứ tung a! Xem ra lão thiên gia vẫn chưa vứt bỏ nàng.

Khi người áo đen buông Dung Ức ra, hai người đã rời khỏi Nhật Nguyệt sơn trang, đi đến một gian nhà gỗ nhỏ.

“Nơi này là chỗ nào thế?” Dung Ức tò mò đánh giá nội thất trong căn nhà gỗ, không tìm thấy nửa điểm quen thuộc, kết luận người bắt nàng không phải người quen. Không phải người quen, vì sao hắn muốn bắt nàng? Nàng không nhớ mình đã từng đắc tội người nào.

“Ngươi không cần biết.” Người áo đen lạnh lùng nói.

“Được rồi.” Dung Ức thức thời không truy hỏi nữa, cười nói: “Đa tạ ngươi, đã giúp ta một đại ân đó.”

“Cám ơn ta?” Hiển nhiên là kẻ áo đen không dự đoán được nàng sẽ nói lời cảm ơn hắn, trong mắt đều là kinh ngạc.

Đúng rồi. Vừa rồi ta còn đang lo không biết thoát như thế nào, ngươi liền nửa đường xộc ra cướp ta đi, thật sự là rất cảm ơn ngươi.” Tuy rằng không biết dụng ý của đối phương, nhưng cho dù nói thế nào cũng đã giúp nàng thoát một kiếp bảo vệ thanh danh, hẳn nên cảm tạ. Nàng luôn luôn ân oán rõ ràng. “Nè, cho ngươi.” Dung Ức lấy từ trong ngực ra một ngân nguyên bảo (~ tiền) biểu đạt lòng cảm kích.

Thần sắc kẻ áo đen từ kinh ngạc biến thành khiếp sợ, nhìn chằm chằm Dung Ức hơn nửa ngày, mới lạnh lùng nói: “Ngu ngốc!”

Dung Ức trừng lớn mắt, kích động hét lớn: “Ê! Không lấy thì không lấy, không cần phải chỉ trích người khác! Tuy rằng ta không phải thông minh nhất thiên hạ, nhưng cũng không ngốc. Nhưng ngược lại ngươi đó, cho ngươi bạc mà cũng không lấy, ngươi mới ngốc! Thiên hạ đệ nhất ngốc!”

Đôi mắt tên áo đen khẽ động, ý nghĩa của dao động đó ở trong mắt Dung Ức chính là —— thì ra không phải ngu ngốc.

Thật vũ nhục người khác! Lòng tự trọng của Dung Ức nhận một cú đả kích chưa từng có trước nay, buồn bực thu bạc về, nói: “Không lấy thì quên đi.”

Người áo đen thản nhiên liếc nhìn nàng một cái, bỏ lại một câu “không được đi ra nhà gỗ”, nghênh ngang mà đi.

“Quái nhân.” Dung Ức nói thầm một câu, như dỗi đi tới cửa, một chân nâng lên lại thả xuống, thả lại nâng, cuối cùng vẫn buông tha cho ý định lấy mạng mình đùa giỡn.

Nương đã nói, nếu như bất hạnh bị người khác bắt cóc —— khả năng này rất lớn, bởi vì người giang hồ làm việc cực kì mạc danh kỳ diệu —— trăm ngàn lần phải bình tĩnh, nếu cảm thấy không thể nắm quyền, tốt nhất có thể dùng tiền tiêu tai (~ của đi thay người), nếu không thể dùng bạc thu mua bọn cướp, vậy liền dùng bạc nện chết bọn cướp, tóm lại không thể để cho mình chịu thiệt.

Một lúc sau, người áo đen mang theo một chiếc lồng cơm trở về.

Nhìn đồ ăn nóng hổi thơm ngào ngạt, Dung Ức đói bụng cả ngày nhất thời mở cờ trong bụng, cầm lấy đũa vội vàng ăn uống, tâm tình vô cùng tốt, hoàn toàn không có thái độ tự giác của một con tin chút nào.

Ăn uống no đủ, Dung Ức chủ động thu dọn bát đũa gọn gàng bỏ lại trong lồng cơm lần nữa, cười tủm tỉm nói: “Đồ ăn rất hợp khẩu vị ta, cám ơn ngươi.”

Hắc y nhân nhíu mày, nói: “Ta bắt cóc ngươi.”

“Ta biết mà! Nói đến vấn đề này, ta đang muốn hỏi ngươi, vì sao ngươi bắt cóc ta? Vì tiền? Kỳ thật ngươi không cần cố ý bắt cóc ta, con người ta luôn thích làm người khác vui vẻ, ngươi cần bao nhiêu tiền cứ trực tiếp nói cho ta biết, ta tặng cho ngươi là được.”

Khóe mắt tên áo đen giật một cái.

Dung Ức lại nói: “Chẳng lẽ là vì sắc? Mà lúc ấy thiên hạ đệ nhất mỹ nhân ngay ở bên cạnh ta, bắt nàng không phải rất tốt sao?”

Khóe mắt tên áo đen lại giật một cái.

Dung Ức lắc đầu, tiếp tục nói: “Chắc chắn không phải vì sắc. Nếu là vì sắc, khi ngươi bắt ta trở về nên… Ách, chính là… Dù sao sẽ không để ta ở lại nhà gỗ một mình, còn mua cơm về cho ta… Đợi chút, không phải ngươi đang muốn vỗ béo ta xong bán cho bọn buôn người đấy chứ? Ta nói với ngươi, nếu ngươi muốn lấy ta đổi tiền, viết một phong thư cho nương ta là được rồi, bán cho bọn buôn người không có lời, thật đó.”

Người áo đen lạnh lùng nói: “Ngươi không phải ngu ngốc, chính là một thiên kim đại tiểu thư chưa rõ sự đời thôi. Khó trách nàng lại cảm thấy bất an.”

Nàng đã nói là mình không ngốc từ đầu rồi! Dung Ức trừng hắn một cái, lập tức chú ý tới thâm ý trong lời hắn, hai mắt híp lại, nhìn thẳng vào mắt hắn hỏi: “Chẳng lẽ là ta cản đường người khác?”

Tên áo đen kinh ngạc, “Ngươi thật thông minh.”

“Cảm ơn đã khen. Ngươi có thể tháo khăn che mặt kia xuống trước được không? Nói chuyện thế này rất kì cục. Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi không ngược đãi ta, ta sẽ không trả thù ngươi.”

Kẻ áo đen do dự một chút, lấy khăn xuống.

Tuấn tú lịch sự. Đây là ấn tượng đầu tiên của Dung Ức đối với kẻ áo đen.

“Ngươi có tên không?” Dung Ức hỏi.

“Liễu Nhất Đao.”

“Ta gọi là Dung Ức, “dung” trong “hoa dung nguyệt mạo”, “ức” trong “quá mục giai ức”, lấy ý vẻ đẹp vô song trí tuệ siêu quần.” Rốt cục cũng nói những lời này ra, thật thích!

Liễu Nhất Đao nhìn Dung Ức, có lẽ cảm thấy nụ cười tươi nở trên mặt nàng quá chói mắt, lạnh lùng quay đầu đi, nói: “Ngươi thành thật ngốc (~ ở yên) trong này, qua năm ngày nữa, ta sẽ thả ngươi đi.”

“Nhưng mà ta không chờ lâu như vậy được đâu.” Dung Ức khó xử thở dài một hơi, nói: “Ta còn có chuyện quan trọng phải làm.” Qua năm ngày nữa Anh Hùng Hội của Nhật Nguyệt sơn trang liền kết thúc, nàng đi đâu mà tìm thiên hạ đệ nhất phu quân? “Bằng không chúng ta thương lượng một cái.” Dung Ức tiếp tục nói, “Ngươi thả ta về Nhật Nguyệt sơn trang trước đi, năm ngày sau ta sẽ trở về cho ngươi bắt cóc, đến lúc đó mặc ngươi giam ta mười ngày tám ngày đều được.”