(*) Trong nguyên tác ghi đây là chương bổ sung, nên Shi tách thành một chương riêng nhé.
Chúng công tử ở đây âm thầm kinh ngạc, thầm nghĩ: không biết là tiểu thư nhà ai, lại có khí chất tôn quý như vậy, ở trước mặt thiên hạ đệ nhất mỹ nhân cũng không chút tổn sắc.
Vân Nghê cũng lắp bắp kinh hãi, không dự đoán được tiểu cô nương mới vừa rồi còn đứng giữa mọi người khiếp đảm, trong nháy mắt lại trở nên tự tin như thế.
“Nghe nói Vân tiểu thư cầm kỹ (~ tài đánh đàn) cao siêu, vừa hay xá muội cũng là cao thủ trong đó, không bằng hai vị khoa tay múa chân một chút, cũng để cho ta được mở rộng tầm mắt.” Phó Thừa Phong phi thường chi e sợ cho thiên hạ bất loạn nói.
Dung Ức thật muốn xé rách miệng mỗ nam tử họ Phó. Nàng đến Nhật Nguyệt sơn trang lâu như vậy, đừng nói đánh đàn, ngay cả dây đàn cũng chưa từng sờ tới, làm sao hắn biết nàng là “cao thủ trong đó”? Hắn muốn nhìn nàng xấu mặt đi, nhất định là vậy.
Tuy nói tỷ thí với Vân Nghê quả thực có thể gia tăng cảm giác về sự hiện diện của nàng, nhưng loại cảm giác về sự hiện diện theo kiểu tiếng xấu lan xa này bất luận từ góc nhìn của người nào mà nói thì cũng đều không đáng để nàng đi tranh thủ a!
Nàng sẽ không để cho hắn thực hiện được.
Dung Ức nuốt đầy bụng u oán xuống, tức giận cười nói: “Nghĩa huynh đừng lấy ta ra nói giỡn. Nói đến cầm kỹ, nghĩa huynh mới là cao thủ chân chính, ta nào dám ở trước mặt nghĩa huynh mà múa rìu qua mắt thợ.”
Phó Thừa Phong trong lòng vô cùng tán thưởng sự thông minh của Dung Ức, trên mặt lại không chút gợn sóng, nói: “Mấy thứ nữ hài tử các ngươi chơi, ta một đại nam nhân không nhảy vào đâu.”
Dung Ức: “Không phải ngươi đã nhảy vào rồi sao? Còn hăng say quá còn gì.”
Phó Thừa Phong quẫn to, quả nhiên nha đầu kia một chút mặt mũi cũng không cho hắn, xem ra là tức giận. Phó Thừa Phong chính đang suy tư về việc làm thế nào để xoa dịu cơn giận của Dung Ức, làm cho trận tỷ thí giúp nàng “nổi danh lập vạn” (~ nổi tiếng) hôm nay tiến hành thuận lợi, chợt nghe Vân Nghê nói: “Còn chưa biết tôn tính đại danh nữ hiệp.”
Nhắc tới tên, nhất thời Dung Ức liền như cà tím phơi sương, ủ rũ xuống.
Vì sao lúc trước sư phụ không nghĩ cho nàng một cái tên ưu nhã giống như “Vân Nghê”, bằng không ra dáng như “Phó Thừa Phong” cũng được a…
“Dung Ức.” Dung Ức có chút căm giận nói.
“Dễ dàng?” Vân Nghê ngạc nhiên.
Tất cả công tử ở đó đều nở nụ cười.
Kết quả trong tầm dự kiến. Dung Ức cảm thấy hôm nay trải qua vụ ồn ào như vậy, nguyện vọng tìm thiên hạ đệ nhất phu quân của nàng liền hoàn toàn ngâm nước nóng (~ bể kế hoạch). Đều tại Phó Thừa Phong! Mệt nàng còn xem hắn làm bằng hữu, không ngờ hắn lại ở sau lưng đâm nàng một đao. Người khác là vì bằng hữu chịu đâm hai đao, hắn khen ngược, đâm bằng hữu hai nhát!
“Là “dung” trong “hoa dung nguyệt mạo” (~ xinh đẹp), “ức” trong “quá mục giai ức” (~ nhớ mãi không quên), lấy ý vẻ đẹp vô song trí tuệ siêu quần.” Phó Thừa Phong nói.
Dung Ức trừng lớn mắt, nàng không có nghe nhầm đấy chứ? Hắn đang nói chuyện giúp nàng, hơn nữa còn nói những lời êm tai dễ nghe lạ thường. ” “Dung” trong “dung hoa nguyệt mạo”, “ức” trong “quá mục giai ức”, lấy ý vẻ đẹp vô song trí tuệ siêu quần”, trước kia nàng thế nào lại không phân tích tên mình như vậy?
Kinh Phó Thừa Phong vừa giải thích, mọi người bừng tỉnh đại ngộ, đều khen “tên rất hay”.
Lần đầu tiên có người khen tên mình hay, Dung Ức không đỏ mặt, ngượng ngùng cho Phó Thừa Phong một ánh mắt cảm kích.
Một cái liếc mắt này thiếu chút nữa câu mất hồn Phó Thừa Phong. Làn da nõn nà, môi hồng răng trắng, đôi mắt sáng khẽ liếc… Giờ khắc này ở trong mắt Phó Thừa Phong, Dung Ức không hề là một nha đầu nữa, mà là một vị giai nhân tuyệt đại (~ cực kì xinh đẹp).
Đáng chết! Hắn đang suy nghĩ miên man cái gì!
Phó Thừa Phong buộc chính mình thu hồi tạp niệm trong đầu, thu hồi ngọn lửa trong mắt, thản nhiên trả cho Dung Ức một cái ánh mắt “không cần khách khí”.
“Dung Ức, đích thật là tên hay.” Vân Nghê hơi hơi nâng tay ra hiệu cho nha hoàn phía sau bày đàn tranh cho tốt, sau đó đi đến trước đàn chậm rãi ngồi xuống, nói: “Vân Nghê bêu xấu trước.” Nói xong, mười ngón khẽ động, giữa không trung lướt qua một đạo thiên âm (~ tiếng trời).
Một khúc hết, mọi người vẫn chưa hoàn hồn.
Dung Ức cũng nghe như si như túy, vỗ tay ba cái liền kêu “Hay”. “Mặc dù cầm nghệ của Vân tiểu thư không thể tính là tốt nhất thiên hạ, nhưng cũng có thể sắp xếp vào năm hạng đầu.”
Vân Nghê nghe vậy sắc mặt khẽ biến, ngoài miệng lại cực kì khiêm tốn hỏi: “Bốn vị phía trước là ai?”
“Cha ta, nương ta, ca ta, còn sư phụ ta nữa.” Dung Ức nói vô cùng kiêu ngạo.
Lời còn chưa dứt, chung quanh vang lên một trận cười vang, ngay cả Phó Thừa Phong cũng nở nụ cười theo. Người khác chê cười nàng cũng liền thôi, Phó Thừa Phong vậy mà cũng không tin nàng. Dung Ức nhất thời đỏ mặt tranh cãi: “Các ngươi chớ cười, chờ khi các ngươi nhìn thấy cha nương, huynh trưởng và sư phụ ta xong, sẽ biết ta vẫn chưa mạnh miệng.”
Trên mặt Vân Nghê vẫn lộ ý cười như cũ, cái loại cười khi nghe thấy tiểu hài tử mạnh miệng, nói: “Nếu người nhà Dung cô nương đều là cao thủ âm luật, nói vậy bản thân cũng có tài nghệ siêu quần.”
Lời của Vân Nghê nói ra thẳng thắn, đơn giản mà nói chính là: người nhà ngươi lợi hại bao nhiêu chúng ta không thể biết, bất quá ngươi có thể cho chúng ta hiểu biết bản lĩnh của ngươi một chút.
Tuy rằng Dung Ức không hiểu thế sự, nhưng cũng không ngốc, lại thêm trong lòng còn đang tức bọn họ cười nàng ba hoa, lúc này liền nhận chiến thư của Vân Nghê, thu hồi tính trẻ con, mang sự cao quý tôi luyện trong cung hết mười bốn năm ra, thản nhiên nói: “Cầm nghệ ta mặc dù không kịp một phần vạn gia mẫu, nhưng cũng có thể miễn cưỡng lấy ra. Nếu Vân tiểu thư muốn nghe, ta liền bêu xấu.”
Sự thay đổi đột ngột của Dung Ức làm cho mọi người chấn động, bắt đầu tin tưởng có lẽ nàng vẫn chưa khoác lác, mà khi tiếng đàn vang lên, niềm tin này đã biến thành khẳng định.
Khi thì tinh không vạn lí (~ trong trẻo thấu trời), khi thì điện thiểm lôi minh (~ sấm sét ầm ầm), khi thì cầu nhỏ sông trôi người ta, khi thì thiên quân vạn mã dồn dập.
Bên trong âm hưởng hào hùng, lộ ra một cỗ tôn quý hoàn toàn tự nhiên. Cái loại bình tĩnh mặc dù địch vây bốn phía (~ hết sức nguy cấp) vẫn vững như bàn thạch như cũ này, cái loại rộng lớn mặc dù thân chốn giang hồ vẫn tâm ưu (~ lo cho) thiên hạ như cũ này, làm cho bọn họ rung động thật lớn. Loại rung động này là tiếng đàn du dương của Vân Nghê thua xa không bì kịp. Ở trước mặt Dung Ức, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Vân Nghê này đột nhiên biến thành một cô gái nhỏ, dịu dàng có thừa đại khí (~ chí lớn, hào hùng, sức mạnh) không đủ.
Mọi người cảm thấy cực kì xấu hổ, bởi vì lúc nãy đã cười nhạo nàng. Trong mắt Phó Thừa Phong tràn đầy kinh diễm, hôm nay nàng cho hắn thật nhiều bất ngờ.
“Bốp, bốp, bốp.” Ba tiếng vỗ tay vang lên, theo sát sau đó là một giọng nam trầm êm ái: “So về kỹ xảo, cầm kĩ của cô nương không bằng Vân tiểu thư, nhưng hiệu quả nghe nhìn gây ra cho mọi người lại thắng hơn rất nhiều. Tiếng đàn như tiếng người, lòng cô nương chắc cũng rộng lớn như tiếng đàn mình vậy. Tại hạ Tần Mộ Chi, muốn kết giao cùng cô nương.”
Dung Ức theo tiếng nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy giữa đám đông, một vị nam tử áo trắng bay bay khoanh tay mà đứng, nhất thời trong đầu thoáng hiện tám chữ —— “khiêm khiêm quân tử, ôn nhuận như ngọc” (~ người quân tử khiêm tốn, dịu dàng ôn hòa như ngọc).
Không đợi Dung Ức đáp lại, Phó Thừa Phong liền giành nói: “Không ngờ Tần huynh cũng đến đây.”
Dung Ức nhướn mày, vì sao nàng lại nghe ra trong giọng nói của Phó Thừa Phong có mùi nghiến răng nghiến lợi ấy nhỉ?
Tần Mộ Chi cười nói: “Kim Lăng từ biệt, thời gian qua Phó huynh có khỏe?”
Dung Ức lại nhướn mày, câu “thời gian qua Phó huynh có khỏe” này của Tần Mộ Chi nghe thế nào cũng giống như đang nói “Phó huynh ngươi như thế nào còn chưa chết a, tiếc nuối thật tiếc nuối”.
Phó Thừa Phong: “Nhờ phúc, hết thảy mạnh khỏe.”
Lại là giọng điệu kỳ quặc. Sự khó hiểu trong lòng Dung Ức càng ngày càng lớn, quan hệ giữa hai người này thật là huyền bí a!
Hàn huyên một lúc, Phó Thừa Phong giới thiệu Dung Ức với Tần Mộ Chi như đang tuyên bố chủ quyền sở hữu vậy, nói: “Đây là nghĩa muội của tại hạ, họ Dung tên một chữ “Ức”. “
Tần Mộ Chi nghe vậy xoay qua Dung Ức chào hỏi, nói: “Dung cô nương, Tần mỗ có lễ .”
Dung Ức vội vàng đáp lễ, “Chào Tần công tử.”
Một hồi tỷ thí vì Tần Mộ Chi đột nhiên đến mà ngừng lại, Vân Nghê và Tần Mộ Chi hàn huyên xong liền ôm đàn rời đi. Vân Nghê vừa đi, Phó Thừa Phong liền hạ lệnh trục khách với mọi người, bao gồm cả Tần Mộ Chi.
Người ngoài đi hết, Dung Ức lập tức từ công chúa cao quý biến thành chú chim sẻ hay líu ríu, lúc thì oán giận Phó Thừa Phong không nói tình nghĩa, không thương lượng trước với nàng liền tự tiện bịa đặt bên ngoài, để cho Vân Nghê khiêu khích, lúc thì lại cảm tạ Phó Thừa Phong giải vây giùm nàng, hết lời khen hắn tài hoa hơn người, có thể giải thích cái tên quái dị như “Dễ dàng” thành tràn đầy ý thơ như vậy.
Phó Thừa Phong không hề ôm lòng bất đắc dĩ với bài kinh của Dung Ức như trước kia nữa, ngược lại, hắn cực kì vui sướng khi nhìn thấy bộ dạng tươi roi rói của nàng lúc này.
“Ảo giác, quả nhiên đều là ảo giác.” Phó Thừa Phong đối diện với Dung Ức, vừa nói vừa gật đầu thật mạnh.
Dung Ức dừng miệng, khó hiểu hỏi: “Cái gì ảo giác?”
Phó Thừa Phong cười cười không nói, trong mắt lại mang theo một tia sủng nịch. Nàng vừa rồi cho hắn cảm giác, tôn quý, hào hùng, ưu nhã… Hết thảy đều là ảo giác, nàng căn bản là một cô nhóc chẳng bao giờ lớn lên, chỉ là một cô nhóc mà thôi.
“Ngươi còn nhớ lúc trước chúng ta đã nói với nhau không? Ngươi muốn theo ta lưu lạc giang hồ.” Phó Thừa Phong hỏi.
Dung Ức gật đầu, “Nhớ.”
“Chỉ cho phép đi theo ta.”
Dung Ức ngây ra, thấy vẻ mặt kiên quyết của Phó Thừa Phong, liền nửa hiểu nửa không gật đầu.
*
Hôm sau, Vân Nghê đưa thiệp mời tới, mời Phó Thừa Phong và Dung Ức đến vườn hoa Nhật Nguyệt sơn trang ngắm hoa. Nha hoàn đưa thiếp trước khi đi còn đặc biệt nhấn mạnh Tần Mộ Chi cũng được mời. Điều này làm cho Dung Ức cảm thấy mạc danh kỳ diệu (~ khó hiểu), hỏi Phó Thừa Phong: “Vì sao nàng phải nhấn mạnh rằng Tần công tử cũng được mời?”
“Ngươi không biết?”
“Ta hẳn nên biết à?”
“Không nên.”
Dung Ức nháy mắt mấy cái, là nhìn nhầm à? Vì sao nàng có cảm giác khi Phó Thừa Phong nói “Không nên” giống như đang thở dài nhẹ nhõm một hơi thế nhỉ. Hắn đang lo lắng cái gì?
“Ngươi vẫn chưa biết Tần Mộ Chi là ai đi.” Phó Thừa Phong bỗng nhiên mở miệng.
Dung Ức lắc đầu, nói: “Hoàn toàn không biết. Có điều theo phản ứng của mọi người khi hắn xuất hiện hôm qua mà xét, hẳn là lai lịch không nhỏ.”
“Không phải không nhỏ, mà là cực kì lớn.” Phó Thừa Phong nói.
Dung Ức mặt lộ vẻ tò mò, nói: “Có thể lớn hơn cả minh chủ võ lâm?”
“Cái đó thì thật không có. Ở trên giang hồ, địa vị hắn thua xa minh chủ võ lâm. Bất quá làm một thương nhân, một không biết võ công, hai không đi lại giang hồ, lại có thể hỗn được địa vị nổi tiếng ngang ta trên giang hồ, quả thật hắn cũng là một kẻ đáng gờm.”
“Xí!” Dung Ức nhín hắn khinh bỉ, nói: “Ta còn tưởng rằng lai lịch nhiều lắm, thì ra chỉ là nổi tiếng ngang ngươi. Ngươi có thể đừng thếp vàng lên mặt nữa được không? Thiên hạ đệ nhất phong lưu cũng không phải chuyện gì rất đáng kiêu ngạo.”
Phó Thừa Phong khóe miệng giật giật, trong lòng biết chắc chắn nàng còn chưa biết ý nghĩa chân chính của “Đoạn kiếm thiên nhai”, cũng không vội nói trắng ra, chỉ thản nhiên nói: “Qủa thật không đáng kiêu ngạo, nhưng cũng không mất mặt, ít nhất chuyện này chứng minh ta có mị lực.”
Dung Ức lại nện cho hắn một cái trợn trắng.
Phó Thừa Phong lại nói: “Ngươi không hiếu kỳ vì sao một tên thương nhân lại có địa vị trên giang hồ sao?”
“Chuyện đó có gì đáng hiếu kì. Không biết võ công lại không đi lại giang hồ, lại có thể được người trong giang hồ tôn kính, vậy chắc chắn hắn có rất nhiều tiền, mà còn rất hào phóng.”
“Thông minh.” Phó Thừa Phong không tiếc khen ngợi.
“Hắn có bao nhiêu tiền?”
“Kim Lăng thủ phủ.”
“Nói bừa! Kim Lăng thủ phủ rõ ràng là…” Nói đến một nửa Dung Ức bỗng im miệng. Nguy hiểm thật, thiếu chút nữa lòi.
“Rõ ràng là cái gì?”
“Không có gì, chỉ là không giống với lời đồn đãi ta nghe được thôi.” Dung Ức đối phó qua loa với sự truy vấn của Phó Thừa Phong, sau đó đánh trống lảng, nói: “Ngươi với hắn giống như từng có chuyện.” Vấn đề này hôm qua Dung Ức đã muốn hỏi, sau đó lại quên khuấy mất.
Khóe mắt Phó Thừa Phong run lên một chút, lạnh lùng nói: “Ta nợ tiền hắn, còn chưa trả.”
Ách, đây là thái độ mà kẻ nợ tiền người khác nên có sao? Dung Ức đỡ trán, nói: “Ngươi nợ hắn bao nhiêu tiền, ta trả giúp ngươi.”
“Không cần, ta cứ muốn nợ.”
“…” Quả nhiên bây giờ thế đạo thay đổi nợ tiền mới là đại gia hay sao? Dung Ức yên lặng che kín hà bao, hạ quyết tâm nói cái gì cũng không cho người khác vay tiền, thật sự không được thì sẽ cho luôn, coi như làm việc thiện cứu giúp người nghèo khó.
“Ta cảnh cáo ngươi, cho dù nam nhân khắp thiên hạ đều chết sạch, cũng không được tìm hắn làm vị hôn phu.” Phó Thừa Phong nói.
Dung Ức quẫn, đang muốn hỏi vì sao, bỗng nhiên một giọng nói ôn nhuận từ sau lưng truyền đến: “Không ngờ ở trong mắt Phó huynh, Tần mỗ lại không thể chịu được như thế.”
Không xong! Bị bắt gặp tại trận. Dung Ức thấy khó khăn thay Phó Thừa Phong, quay đầu nhìn về phía Tần Mộ Chi, thấy hắn sắc mặt không vui, có nét hờn giận, vội vàng nói: “Tần công tử bớt giận, cùng lắm thì ta thay hắn trả tiền lại cho ngươi, gấp đôi, gấp mười…”
Phó Thừa Phong nhất thời đầy hắc tuyến, nha đầu kia hoàn toàn không bắt được trọng tâm a!
Khóe miệng Tần Mộ Chi cũng rút rút một chút, sau đó bình tĩnh trở lại, nói: “Dung cô nương đang tìm hôn phu?”
“Ách…” Dung Ức nhìn về phía Phó Thừa Phong, không biết có nên gật đầu hay không. Dù sao hôm qua nàng mới biết kẻ Tần Mộ Chi này, cho dù nàng cũng có ấn tượng không tệ với hắn.
Phó Thừa Phong một tay kéo Dung Ức ra sau, ngoài cười trong không cười nói: “Việc này đã có tại hạ giải quyết, không nhọc Tần huynh quan tâm.”
“Là Tần mỗ du củ (~ quá phận).” Tần Mộ Chi ngó Dung Ức lộ ra vẻ thật xin lỗi, sau đó nghiêm túc hỏi Phó Thừa Phong: “Không biết ba lượng bạc Phó huynh thiếu Tần mỗ kia tính khi nào trả lại?”
Dung Ức trợn mắt há hốc mồm, nàng không có nghe nhầm đấy chứ? Ba lượng? Nguyên nhân làm cho hai người này vừa nhìn đã ghét nhau chính là ba lượng bạc? Nàng nhớ rõ hoàng huynh trị quốc có cách (~ có tài) nay đang thái bình thịnh thế (~ hòa bình, dân giàu nước mạnh) a, từ bao giờ ba lượng bạc đã trở nên quý giá như thế!
“Ta ra ba trăm lượng, hai người các ngươi bắt tay thân thiện, thế nào?” Dung Ức nói thật khẳng khái.
mẹ nao` con nấy