Tags
Cửa không ngừng phát ra tiếng “cót két cọt kẹt”, trong phòng truyền ra tiếng “tất tất tốt tốt”, nghe không rõ ràng, như tiếng côn trùng mùa hạ kêu vang.
“Thanh Phong, ta cho rằng nàng không nên tiếp xúc nhiều với Dạ Ma.” Trong phòng ngọn đèn có vẻ mờ tối, chỉ có thể nhìn thấy Mộc Thanh Phong một thân trường sam trắng bạc cùng một nam tử thô kệch mặc kình y màu đen trên mặt mọc râu đầy hai má.
“Mộ, ngươi đang lo lắng về sự an toàn của Nhạn Nhi ư?” Mộc Thanh Phong thầm than nhẹ, sự quan tâm của cậu ta không phải không có lý, nhưng hắn đã quan sát rồi, phát hiện Dạ Ma kia không có ý muốn hại Nhạn Nhi.
“Không có.” Nam Cung Mộ mạnh miệng hất đầu, mặc kệ thế nào, hắn cũng không chịu.
“Ngươi đang lo lắng Khôi lỗi thuật trên người nàng? Ta nghĩ bọn họ không đến mức nguy cấp, sẽ không ra tay với Nhạn Nhi, Nhạn Nhi đang ở trong tay bọn họ, bây giờ còn là một quân cờ quan trọng nữa, điều chúng ta cần phải làm là mau chóng tìm ra người thi chung (~ kẻ khống chế).” Trên mặt chợt lướt qua sương giá.
“Kẻ hạ chung ta đã tra ra, trưởng lão tổ chức Dạ Sát Ma Hạt, người này võ công rất cao, làm người giảo hoạt, vài lần theo dõi đều bị tránh thoát xảo diệu, còn có một tin đồn, nói hắn họ Vũ Văn.”
“Ma Hạt? Có phải Ma Hạt không ai biết bộ mặt thật kia?” Nhìn sách thuốc trong tay, trong đầu nhớ lại tư liệu về tên Ma Hạt kia.
“Chính hắn, hiện tại chúng ta nên làm cái gì bây giờ?” Nói nhiều như vậy, hắn cũng phát mệt, đơn giản ngồi xuống, uống chén trà nhuận họng.
Mộc Thanh Phong cười cười, nhìn Mộ đầy vẻ con nít, lại cứ thích giả bộ thâm trầm.
“Tĩnh quan kỳ biến (yên lặng quan sát thay đổi lạ), hắn không động ta không động.” Nếu hành động liều lĩnh, chỉ sợ mọi chuyện đều sẽ bị phá hỏng chỉ trong chốc lát.
“Thanh Châu Thành có tung tích của Vu Vĩ Kỳ.” Nam Cung Mộ nhìn kỹ phản ứng của Mộc Thanh Phong, khóe miệng lộ ra một chút thâm ý khác.
Rõ ràng, khi Mộc Thanh Phong nghe đến tin Vu Vĩ Kỳ đang hoạt động ở Thanh Châu, sửng sốt một chút, “Thật?” Làm sao có thể chứ? Hay là manh mối Vĩ Kỳ đang tra cũng tra đến Thanh Châu? Vậy thì vì sao lại không liên lạc với hắn?
“Thiên chân vạn xác (cực kì chính xác).” Hắn dám vỗ ngực đóng dấu.
Mộc Thanh Phong nhẹ nhíu mi, “Vậy ngươi thử luyện tập hắn một chút.” Tuy không biết bây giờ Vĩ Kỳ đang làm cái gì.
“Ta tận lực (cố gắng hết sức), trời sắp sáng, ta đi trước.” Buông chén trà, đi về phía hai cánh cửa sổ đang mở toang, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm.
“Khởi bẩm thánh chủ, người đã rời đi.”
“Đã nói những gì?”
“Về trưởng lão cùng Khôi lỗi thuật, còn có Phò mã gia Vu Vĩ Kỳ đã có hành động ở Thanh Châu.”
“Đi xuống đi!”
Mộc Thanh Phong, xem như ta coi khinh ngươi, lấy sự thông minh của ngươi, sẽ không vì mục đích gì mà đến Thanh Châu sao? Mong chờ giao thủ với ngươi.
Nhất định đây là một đêm không yên bình, bọ ngựa bắt ve chim sẻ chực sau, vị trí Dạ Ma biến mất, lại đi ra một người đáng lí ra nên tịnh dưỡng trong thâm cốc, độ cong trào phúng tà tứ nơi khóe miệng hắn càng lúc càng lớn.
“Ma Hạt? Dạ Ma?” Giọng Hoàng Phủ Vân Khanh trở nên tà hoặc (tà: gian tà, tà ma; hoặc: nghi hoặc, nghi ngờ).
Mùi đồ ăn thơm ngát ngon miệng lượn lờ bên mũi, chọc bụng kêu “ọt ọt” Tả Phỉ Nhạn.
“Ai nha, đói quá đi mất! Ruột với dạ dày xoắn nhau hết rồi!” Sau khi tỉnh lại, Tả Phỉ Nhạn không ngừng phát ra tiếng rên.
Tối hôm qua đều tại Dạ Ma hết, nếu không phải tại hắn, nàng cũng sẽ không cản không lỡ mất bữa tối. Có điều, hời nhất chính là, nàng đã nắm được bí quyết dùng lá cây thổi, có thể tự dùng linh hoạt.
“Không được, có ai không, ta đói quá a! Liên Nhi, Điệp Nhi, hai cái nha đầu chết tiệt các ngươi đang ở đâu a? Không phải các ngươi muốn ta đói chết xong mới ra đấy chứ?” Tả Phỉ Nhạn không ngừng kêu rên, ôm dạ dày đang biểu tình ầm ĩ lăn qua lăn lại trên giường, chăn màn tơ lụa bị lăn thành lộn xộn, dễ làm người ta mơ màng liên tục.
“Tiểu thư, tiểu thư, người làm sao thế? Có phải bụng lại đau đớn không?” Thủy Điệp vừa vào liền sợ tới mức chạy thẳng tới, trên trán tiểu thư đều là mồ hôi.
“Không, không, ta chỉ đói bụng thôi! Điệp Nhi, nhanh đi chuẩn bị đồ ăn cho ta với!” Tả Phỉ Nhạn yếu ớt nói, bây giờ một chút khí lực nàng cũng không có, rất muốn ăn đồ ăn.
“Nha, tiểu thư đói rồi? Nô tỳ liền bảo Liên Nhi nhanh đoan đồ ăn lại đây.” Thủy Điệp thiếu chút nữa liền cười ra tiếng, không ngờ tiểu thư bị đói váng đầu.
“Nha đầu chết tiệt kia, mau đi làm đi, muốn đói chết ta đấy hở?” Nạt nàng vài câu, lại nhắm mắt lại, tưởng tượng ra gà vịt thịt cá, bánh bao trắng mềm bay qua bay lại trước mặt, nàng rất muốn ăn, cho tới bây giờ nàng đều chưa từng đói như vậy.
Chỉ chốc lát sau, Thủy Liên cùng Thủy Điệp đều tự bưng đồ ăn vào, trên mặt hai người trên mặt đều đang nhịn cười.
“Thơm quá, đói quá đi mất…” Tả Phỉ Nhạn muốn nhảy bật dậy, nhưng chẳng có lấy một tí sức lực, “Các ngươi cầm đồ ăn lại đây đút cho ta.”
“Liên Nhi, Điệp Nhi tuân mệnh.” Tiểu thư quá khôi hài.
“Oa, ăn ngon, bánh bao này vừa thơm vừa mềm, so với ở nhà ăn còn ngon hơn nữa. Chậc, sữa đậu nành này, thật thơm ngọt nồng đậm, ăn ngon, ăn ngon…” Tả Phỉ Nhạn tay trái một cái bánh bao, tay phải một chén sữa đậu nành, miệng chứa cháo trắng rau xanh, miệng càng không ngừng bình luận.
Thủy Điệp cùng Thủy Liên trao đổi ánh mắt với nhau, quả nhiên, người đói, ăn cái gì cũng ngon, làm hai người các nàng cũng bắt đầu thèm.
“Di, sao các ngươi không ăn? Mau ăn a!” Thấy hai người các nàng còn ngồi yên ở đó, Tả Phỉ Nhạn khó hiểu hỏi, kêu các nàng cũng ăn cùng với nàng luôn.
“Tiểu thư, người ăn đủ không?” Bốn bánh bao, đã có một cái rưỡi vào bụng, hai người các nàng có chút chần chờ.
“Không đủ các ngươi đi lấy nữa, ngốc.” Liếc xéo hai người một cái, làm sao nàng lại có thể có hai cái nha đầu ngốc như vậy chứ?
Thủy Điệp ăn bánh bao, miệng nhồm nhoàm hỏi không rõ tiếng, “Tiểu thư, độc trên người người đã giải hết chưa?” Bữa giờ quên hỏi, không có nghĩa là người nha đầu như nàng đây không quan tâm.
“Gần hết thôi! Ta cũng không biết, chỉ biết là không đau nhiều nữa, ngực còn hơi tức, chắc là còn chưa giải hết hoàn toàn đi!” Mấy thứ này nàng cũng dốt đặc cán mai, dù sao có thể chắc chắn là tạm thời còn chưa chết được.
“Vậy có cần đi tìm công tử chẩn đoán một chút không?” Nơi này người tinh thông y thuật duy nhất chính là Mộc Thanh Phong.
Cọt kẹt, cửa bị mở ra, nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.
“Liên Nhi tìm ta có chuyện gì?” Mộc Thanh Phong cười meo meo hỏi.
“Chào công tử .” Thủy Điệp và Thủy Liên lập tức đứng dậy hành lễ.
“Ở bên ngoài không cần như vậy, nói nghe xem tìm ta chuyện gì?” Vừa lúc đi ngang qua phòng các nàng, nghe thấy có người nhắc tới tên của hắn, cho nên liền tiến vào xem.
“Các nàng nhờ huynh giúp muội chẩn đoán một chút, xem xem độc trên người muội đã giải hết chưa đấy mà.” Ngậm bánh bao, Tả Phỉ Nhạn thay các nàng nói câu tiếp theo.
“Vươn tay, còn nữa lúc ăn cái gì thì đừng nói chuyện, sẽ sặc.” Ngón tay chọc nhẹ trán nàng một cái, cứ trẻ con thế này mãi.
“Trên người còn một chút độc sót lại, bất quá, qua vài ngày sẽ sạch sẽ hoàn toàn, đây là giải độc hoàn, ăn đi!” Công hiệu của ngư trầm hương quả nhiên không thể xem nhẹ, mới đeo trên người ngắn ngủi có vài ngày.
“Sớm như vậy huynh muốn đi đâu a?” Nhìn hắn một thân áo trắng, có vẻ thần thanh khí sảng (tỉnh táo, đầy năng lượng).
“Đi ra ngoài tìm vài vị dược thảo, muội ngoan ngoãn ở trong Thượng Hương Lâu nghỉ ngơi, trong thành nhiều người phức tạp, không cần đi ra ngoài chạy loạn.”
“Biết rồi, muội sẽ đi ngủ như một con heo!” Ăn no rồi lại ngủ một giấc ngon lành, đây quả thực là một chuyện lớn của đời người, “Được rồi, huynh có việc gì thì đi mau đi! Muội ăn xong liền buồn ngủ cho xem!” Tả Phỉ Nhạn giục hắn mau đi.
“Vậy lát nữa gặp lại.” Vẻ buồn ngủ trên mặt nàng còn không chưa mất hắn, rõ ràng là đói tỉnh, mấy ngày nay khổ cho nàng.