Tags

Trên đường phố yên tĩnh, lát đá một chiếc xe ngựa đang thong thả chạy qua, xuyên qua cửa xe hướng ra phía ngoài quan sát, chỗ giao lộ có những tiểu thương đang bán đồ đạc, rộn ràng nhốn nháo có mấy người vây quanh đó chọn mua.

Tả Phỉ Nhạn không hiểu, cùng thuộc Giang Nam, vì sao nơi này yên tĩnh như vậy, Lăng Nguyên Thành lại náo nhiệt đến thế?

Nơi này người đi đường đều nói chuyện với nhau thấp giọng, xe ngựa đi ngang qua, tiếng bánh xe lăn cũng rất nhỏ, như sợ quấy nhiễu người nào.

“Phong ca, vì sao Thanh Châu Thành lại yên tĩnh như vậy?” Tả Phỉ Nhạn rốt cục phát huy tinh thần bé ngoan không biết thì hỏi.

“Hôm nay là ngày tổ chức Dạ Sát vào thành tuần tra, cho nên đặc biệt yên tĩnh.” Ma Dụ lạnh lùng mở miệng.

“Thì ra là như vậy! Nếu vậy Dạ Ma cũng sẽ tới đây?” Không nghĩ tới vừa đến Thanh Châu đã gặp Dạ Ma.

“Không nhất định, thánh chủ nhiều chuyện bận rộn.” Nhớ tới thánh chủ, trong mắt Ma Dụ bỗng hóa ra một loại màu sắc thuộc về thiếu nữ.

“Ngươi thích Dạ Ma?”

Ma Dụ trầm mặc không nói, nhưng ánh mắt kia đã tiết lộ ra ngoài.

Lại là một nữ tử khốn khổ vì tình, Thẩm Bích Tú ở Lăng Nguyên Thành, chắc chắn cũng giống như Ma Dụ, tuy rằng nói rất phóng khoáng.

“Hu… “ Xe ngựa chợt dừng lại.

“Công tử, phía trước có người chặn đường, chỉ tên muốn Tả công tử đi xuống.” Mã phu kính cẩn nói.

“Tìm ta?” Nàng vừa đến Thanh Châu, đã có người đến tìm nàng, chẳng lẽ là người Dạ Ma phái đến? “Ta đi xem.”

“Tả công tử, thánh chủ cho mời.” Những người tới mặc đồng phục màu đen, trên mặt tất cả đều lạnh như tiền y như Ma Dụ.

“Chỗ nào?” Nhảy nhẹ xuống xe ngựa, chạy đến trước mặt bọn họ.

“Thánh chủ đã đặt nhã gian ở Thượng Hương Lâu cho các vị, Tả công tử có thể đến đó.” Những người tới tách ra thành hai hàng, dòng chữ “Thượng Hương Lâu” đầy mạnh mẽ nhưng không kém phần uyển chuyển lập tức xuất hiện trước mắt.

“Vậy cung kính không bằng tuân mệnh.” Có người bỏ tiền túi, nàng cực kì vui vẻ.

“Công tử.” Thủy Điệp và Thủy Liên cùng xuống xe theo lo lắng gọi.

“Không sao đâu, nói vậy hắn cũng sẽ không hại ta, muốn hại thì đã sớm ra tay rồi.” Vỗ vỗ vai hai người họ, bảo các nàng an tâm.

Mộc Thanh Phong và Ma Dụ cùng xuống dưới, khi Ma Dụ thấy người tới đón tiếp Tả Phỉ Nhạn là mấy đại hộ pháp trong tổ chức Dạ Sát, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc, không ngờ thánh chủ lại vừa ý Tả Phỉ Nhạn như vậy, lại long trọng đến thế, yên lặng theo chân bọn họ đi đến Thượng Hương Lâu, cảm giác bước chân cực kì nặng nề.

“Thoải mái, bây giờ ngươi đã không còn là người của tổ chức Dạ Sát nữa.” Mộc Thanh Phong nhìn ra nàng lo lắng, dịu dàng an ủi.

“Cảm ơn.” Ma Dụ mở miệng đầy khó nhọc, đây là lần đầu tiên nàng nói lời cảm tạ với người khác.

“Không có việc gì.” Xem ra trong khoảng thời gian này, sức ảnh hưởng của Nhạn Nhi đối với nàng đã có hiệu quả, làm cho nàng có thể nói ra hai chữ cám ơn với người ta.

Thượng Hương Lâu, giống như cái tên của nó, nơi nơi được mùi hương khí quanh quẩn, không nồng không nhạt, ngửi cũng không thấy khó chịu, có thêm vài trò làm mát nữa.

“Tả công tử, thánh chủ đang ở lầu ba chờ ngươi.” Lúc này một nam nhân mặc quần áo màu đỏ sậm đi tới trước mặt Tả Phỉ Nhạn, trên mặt hắn mơ hồ phiếm ý cười, không giống với đám người lạnh như băng kia, giúp Tả Phỉ Nhạn cảm nhận được mình còn chưa vào tới núi tuyết.

“Làm phiền dẫn đường.” Tả Phỉ Nhạn ôm quyền.

“Công tử khách khí.”

“Công tử, chúng ta thật sự để công chúa đi một mình sao?” Thủy Điệp lo lắng liên tiếp nhìn hai người đã lên lầu.

“Yên tâm, Nhạn Nhi không sao đâu.” Trong không khí không có sát khí, Nhạn Nhi cũng sẽ không sao.

“Điệp Nhi, ngươi cứ yên tâm, công chúa không có việc gì.” Từ lần ở chung ngắn ngủi trước kia, Thủy Liên đã hiểu được đại khái, Dạ Ma sẽ không tổn thương công chúa.

“Vậy… vậy là tốt rồi!” Nếu công chúa có cái gì không hay xảy ra, sẽ không thể hướng báo cáo về trong cung được.

“So với ở đây lo lắng, còn không bằng nghỉ ngơi cho tốt, thánh chủ sẽ không giết một người cái gì cũng không biết.” Ma Dụ dùng giọng điệu khinh miệt nói, trong lòng lại cực kì khó chịu.

Nam nhân cao cao tại thượng (~ cao ngạo, cao quý, đứng trên đỉnh thế giới) kia, vì sao cứ năm lần bảy lượt tốt với Lục Điệp công chúa?

“Sao ngươi lại có thể nói như vậy? Công chúa đối đãi ngươi không tệ.” Thủy Điệp vừa thấy gương mặt lạnh như băng này của Ma Dụ thì lại tức, làm như ai cũng đắc tội nàng ta vậy.

Không phải tiếng đàn, không phải tiếng tiêu, cũng không phải tiếng địch, là tiếng gì nhỉ? Âm điệu đó tràn ngập sát khí, lại mơ hồ lộ ra sự bất đắc dĩ, đang giãy dụa, đang bồi hồi…

“Vì sao lại thổi khúc nhạc thương cảm như vậy?” Tả Phỉ Nhạn ngồi xuống bên cạnh hắn, hắn vẫn là một thân ăn mặc như khi rời khỏi kinh thành kia, chẳng qua vẻ lạnh lùng trên người lại gia tăng rất nhiều, pha cả lệ khí (~ tàn ác, tàn bạo) nữa.

“Đó là sát thủ.” Dạ Ma không trả lời thẳng, chỉ cho nàng một câu trả lời chung chung mà thôi.

Quăng chiếc lá trong tay đi, mặt trên còn có lưu lại dấu môi son mới vừa thổi khi nãy.

“Có phải ngươi rất căm ghét cuộc sống sát thủ không?” Tả Phỉ Nhạn đoán, tùy tay ngắt lấy một mảnh lá ngoài cửa sổ cao hơn cả ba tầng lầu Thượng Hương Lâu, bắt chước bộ dạng lúc nãy của Dạ Ma, đặt lá cây lên môi, muốn thổi ra khúc, nhưng cho dù nàng dùng sức như thế nào, đều thổi không ra nhạc, mà toàn thổi ra âm thanh chói tai khó nghe, giống như tiếng binh khí va chạm nhau vang lên đầy bén nhọn.

“Lá cây kẹp trên môi, chỉ có thể dùng một phần ba lực, mỗi một lần thổi phải dùng lực đều đều, bằng không thổi không ra khúc cần…” Thấy nàng thổi khó khăn, có lẽ chính hắn cũng đột nhiên đại phát thiện tâm, vậy mà lại kiên nhẫn dạy nàng.

Trải qua một phen dạy dỗ của hắn, cùng với lòng kiên nhẫn luyện tập, rốt cục, một khúc nửa đoạn cũng thổi ra được, tuy rằng có rất nhiều chỗ bị phá âm (~ lạc tông), nhưng Tả Phỉ Nhạn đã rất thỏa mãn.

“Không sai, trẻ nhỏ dễ dạy.” Thiên phú của nàng không sai, học chuyện gì đều có thể nắm giữ kỹ xảo rất nhanh.

“Kỳ thật ta rất ngốc.” Nếu là hoàng huynh và Mộc Thanh Phong, chắc chắn bọn họ có thể học được nhanh chóng, mà nàng phải mất thời gian cả ngày đi mò mẫm.

“Ngư trầm hương bị người ta đánh cắp, là phản đồ làm.” Khi bồ câu truyền tin của Dạ Ma trở về, hắn sai người đi lấy ngư trầm hương, không ngờ chỗ cất hương đã hỗn loạn cả lên, có rất nhiều thứ trân quý đều bị đánh cắp.

“Ở Lăng nguyên Thành, ta và Phong ca tìm được Thẩm gia rồi, bọn họ đã cho ngư trầm hương, độc trên người cũng đã giải gần hết.” Thật sự không ngờ, một cái túi hương nho nhỏ đó, vậy mà lại có nhiều người muốn như vậy, cũng quý giá đến mức đó.

Trên đường đi từ Lăng Nguyên Thành đến Thanh Châu, đã có rất nhiều người đến cướp hương và ám sát nàng.

Ngư trầm hương giắt trên đai lưng ngọc, nàng không có cảm thấy có chỗ nào đặc biệt, chỉ khác là mùi hương nhẹ hơn chút, hương liệu cũng không khác mấy thứ bình thường bán ngoài chợ lắm.

“Vậy là tốt rồi!” Hắn vẫn còn lo lắng, nàng không tìm được ngư trầm hương, cho nên sai người tra xét dấu vết túi hương xung quanh.

“Cảm ơn ngươi quan tâm ta.” Kỳ thật Dạ Ma thật sự không lạnh lùng như vẻ bề ngoài mà người ta cảm nhận được, hắn cũng biết quan tâm người khác, nhưng dùng cách khác mà thôi.

“Biết mục đích hôm nay ta mời ngươi tới là gì không?” Trong mắt hiện lên một tia sáng kỳ dị, nhưng nhanh chóng chuyển đề tài khác.