Tags

(*) Tình độc: độc liên quan đến tình yêu/ tình dục.

“Tú Nhi tiểu thư, ăn cái này vào, cái này có thể giúp đỡ bệnh đau tim.” Mộc Thanh Phong lấy trong người ra một cái bình màu đỏ, bên trong có những viên thuốc sặc sỡ (=]]).

“Đây là… ?” Nhìn thuốc này, biết ngay là rất quý báu, Thẩm Bích Tú do dự không dám đưa tay ra nhận.

“Tú Nhi tiểu thư, ngươi mau nhận đi! Đây là thuốc Phong ca nghiên cứu chế tạo ra, ngàn vàng khó mua.” Thấy bộ dạng đau đớn của nàng, Tả Phỉ Nhạn cũng cảm thấy khó chịu, liền khuyên nhủ.

“Cảm ơn Mộc công tử, xin hỏi Mộc công tử có phải là thần y Mộc Thanh Phong hay chăng?” Thẩm Bích Tú hỏi thử.

“Chính là tại hạ.” Không ngờ nàng cũng thông minh như vậy, lại có thể đoán ra thân phận của hắn.

“Tiểu nữ tử ở đây đa tạ ân cứu mạng của Mộc công tử.” Viên thuốc sặc sỡ này ăn xong quả nhiên không giống bình thường, cơn đau đớn cũng dần dần chậm rãi biến mất, trong miệng còn lưu lại một cỗ hương thơm ngát.

“Tú Nhi tiểu thư đừng nói vậy, ngươi cứu Nhạn Nhi, ta thế nào có thể không ra tay cứu giúp? Nhìn thấy có bệnh nhân ở trước mặt mà không cứu, uổng làm thầy thuốc.” Thấy sắc mặt nàng đã từ từ khôi phục màu hồng nhuận, Mộc Thanh Phong đổ ra mười viên thuốc trong chai cho nàng.

“Tiểu thư, ngư trầm hương cầm tới rồi ạ.” Lúc này, tên nô bộc đi lấy ngư trầm hương cũng đã tới, đặt màu cái hộp nâu vào tay Thẩm Bích Tú.

“Mộc công tử, đây là ngư trầm hương huynh cần, huynh giúp Nhạn Nhi cô nương đeo trên người.” Thẩm Bích Tú giao chiếc hộp lại cho Mộc Thanh Phong, ngón tay vô tình đụng tới đôi tay ấm áp kia, hình như có dòng điện nào xẹt qua đầu ngón tay.

“Đa tạ Thẩm trang chủ xá ái (bỏ thứ yêu thích).” Mộc Thanh Phong cầm chiếc hộp ôm quyền đa tạ Thẩm Mục Nguyên.

“Chỉ ngư trầm hương mà thôi, không đáng nhắc đến, ngươi giúp Nhạn Nhi cô nương giải độc đi! Ít nhiều gì tính mạng của tiểu nữ cũng nhờ Mộc công tử.” Thái độ của Thẩm Mục Nguyên thay đổi một trăm tám mươi độ, giọng điệu nói chuyện cũng trở nên ôn hòa.

“Đúng vậy! Mộc công tử, trước kia bệnh đau tim của Tú Nhi nhờ lang trung (thầy thuốc) xem, đều phải dưỡng nửa tháng mới có thể khôi phục, hôm nay chỉ ăn một viên dược hoàn đã hết chuyện, ít nhiều cũng nhờ Mộc công tử ra tay cứu giúp, một cái túi hương không tính là gì, về sau nếu Mộc công tử có việc, Thẩm gia chúng ta nhất định sẽ tương trợ.” Thẩm phu nhân nãy giờ vẫn không lên tiếng, ngôn hành cử chỉ đều là phong phạm của đương gia chủ mẫu.

“Vậy Thanh Phong xin cảm ơn Thẩm trang chủ và Thẩm phu nhân.”

“Nhạn Nhi cảm ơn trang chủ và phu nhân.” Thay đổi sự bén nhọn vừa rồi, Tả Phỉ Nhạn cũng nói cảm tạ theo.

“Được rồi, đừng cảm ơn hoài vậy nữa, các ngươi vẫn chưa dùng đồ ăn sáng đúng không? Ta sẽ phân phó hạ nhân đi chuẩn bị.” Thẩm phu nhân ra hiệu một cái, đám nô bộc lập tức làm việc.

“Vậy Thanh Phong xin cảm ơn phu nhân lần nữa.” Tối qua cả một đêm đều phải áp chế độc tố giúp Nhạn Nhi, bây giờ quả thật cũng đói bụng.

Đám gia phó bưng một cái đĩa đồ ăn sáng đẹp đẽ ngon miệng lên trên bàn cơm phòng khách, Tả Phỉ Nhạn vừa thấy nước miếng đã sắp chảy ra, mấy thứ điểm tâm đó trong hoàng cung đều chưa từng có.

“Ăn đi!” Thẩm phu nhân cười ôn hòa một tiếng, ý bảo mọi người có thể bắt đầu ăn.

“Mộc công tử, đây là cháo muội nấu, huynh uống nhiều một chút, xem như báo đáp ân cứu mạng.” Thẩm Bích Tú múc một chén cháo nhỏ, cháo chỉ dùng để đậu xanh hầm thành, bên trong còn có mấy viên táo đỏ làm nền, thoạt nhìn đã rất đẹp, ngửi lại rất thơm, chắc hẳn ăn vào hương vị cũng không tệ.

“Cảm ơn Tú Nhi tiểu thư, ta tự mình ăn được rồi.” Sau khi nhận cháo nàng đưa tới, Mộc Thanh Phong bắt đầu ăn đầy tao nhã.

Quả nhiên, cháo này cho người ta cảm giác giống như vẻ ngoài của nó, rất ngon, Tú Nhi tiểu thư này thật là đa tài đa nghệ, nam tử nào cưới được nàng thật sự là hạnh phúc.

Thẩm Bích Linh ngồi đối diện yên lặng ăn đồ ăn, trong đôi mắt linh động hiện lên vẻ ngờ vực, rồi kinh ngạc, nàng nhìn thấy đầu ngón tay tỷ tỷ khẽ niết, có bột phấn gì bay vào bát cháo đưa cho Mộc công tử kia, nàng muốn nhắc nhở, lại sợ hỏng chuyện gì của tỷ tỷ, làm cho lòng nàng đột nhiên nặng trĩu.

“Thấy Phong ca ăn thỏa mãn như vậy, muội cũng muốn nếm thử.” Tả Phỉ Nhạn đoạt cái chén nhỏ trong tay Mộc Thanh Phong qua, muốn nếm thử xem.

“Không cho ăn, đó là Tú Nhi tỷ tỷ múc cho Mộc công tử, nếu ngươi muốn ăn, ta có thể giúp ngươi.” Thẩm Bích Linh thấy Nhạn Nhi cô nương đoạt cháo của Mộc công tử, không hề nghĩ nhiều, lập tức đi qua đoạt lại.

Bát cháo này có lẽ đã bị tỷ tỷ bỏ thêm gì đó không thể để cho nàng ấy uống, độc của nàng ấy còn chưa có giải, không thể tiếp tục bị thứ gì không rõ tổn thương, nàng có áy náy với nàng ấy, nếu không phải tại nàng, độc của nàng ấy cũng không thể phát tác nhanh như vậy, cho nên nàng ấy không thể có chuyện gì nữa.

“Linh Nhi, sao con có thể làm vậy với Nhạn Nhi? Qua bên này ngồi yên.” Thẩm Mục Nguyên trầm mặt xuống, nghiêm giọng nói.

“Dạ, phụ thân.” Sau khi đặt chén lại trước mặt Mộc công tử, Thẩm Bích Linh ngoan ngoãn ngồi về vị trí của mình lần nữa.

“Nhạn Nhi, đây, ta giúp múc một chén nữa.” Mộc Thanh Phong đặt chén cháo múc xong tới trước mặt Tả Phỉ Nhạn.

“Mộc công tử, Nhạn Nhi cô nương, ta thay Linh Nhi xin lỗi hai người.” Trầm Bích Tú đứng lên, nhẹ nhàng khom người thi lễ.

“Không sao, là ta sai.” Tả Phỉ Nhạn cũng cảm nhận được hành động tác có thiếu suy nghĩ, không được tự nhiên cười cười, “Ta nghĩ bọn ta cũng nên đi, đã nhiều ngày nhờ ơn trang chủ cùng phu nhân, còn cả hai vị tiểu thư chiếu cố.” Tả Phỉ Nhạn kéo vạt áo Mộc Thanh Phong, đứng lên cúi chào.

“Sao không ở lại thêm mấy ngày?”

“Chúng ta còn phải lên đường đi Thanh Châu, nô bộc và tỳ nữ trong nhà đều đang ở trạm dịch ngoài thành.” Mộc Thanh Phong nói rất hợp lý.

“Chúng ta đây sẽ không giữ hai vị nữa, chờ hai người giải quyết xong chuyện, hoan nghênh đến Thẩm gia.” Thẩm phu nhân nhiệt thành (nhiệt tình + chân thành) mời.

“Nhất định.” Tả Phỉ Nhạn thẳng thắn nhận lời.

“Chúng ta đây cáo từ.”

Một trước một sau, bóng người màu trắng và màu trắng bạc đã biến mất sau cánh cửa cao ngất đầy khí thế kia.

“Phanh…” Tiếng chén bát va chạm mặt bàn.

“Tú Nhi, con nói cho nương, vừa rồi con tái phát bệnh tim có phải giả bộ hay không? Còn nữa trong cháo của Mộc công tử có phải con động tay chân không?” Thẩm phu nhân ngồi trên chủ vị (vị trí chủ nhà), lớn tiếng quát.

“Nương.” Thẩm Bích Tú biết tất cả những gì mình làm đều không lừa được nương, lên tiếng yếu ớt.

“Đừng gọi ta, ta thế nào mà lại sinh cái loại nữ nhi như con chứ? Mộc công tử thành tâm cứu con, con lại đi hại hắn, con thật sự làm cho nương thất vọng đau khổ.” Nữ nhi một tay mình dạy dỗ vậy mà lại làm ra chuyện như vậy.

“Con… con chỉ bỏ chút tình độc phấn bên trong mà thôi.” Ai bảo nàng không chiếm được, còn phải nhường cho người khác chứ?

“Tình độc phấn? Tú Nhi, nương đã không biết nên nói con như thế nào nữa rồi, con trở về phòng đi, không có ta cho phép, không cho bất cứ kẻ nào thả con ra ngoài.” Thẩm phu nhân thất vọng với nàng đến cực độ.

Tình độc phấn là độc gì! Muốn giải độc, có ba loại phương pháp, một là, điên loan đảo phượng với người hạ độc; hai là, cùng người thương; ba là, trăm ngày sau độc phát bỏ mình.

“Nương… “ Thẩm Bích Tú kêu, nàng không muốn úp mặt vào tường sám hối, nàng chỉ giữ lại đường sống cho tình yêu của mình mà thôi.

“Nương, tỷ tỷ… “ Thẩm Bích Linh cũng không nỡ thấy tỷ tỷ bị nương nhốt, quỳ xuống cầu xin giúp, tuy rằng tỷ tỷ làm việc rất thiếu suy nghĩ, có chút không quan tâm đến tình nghĩa người ta, nhưng nàng có thể hiểu được, nếu đổi lại là nàng, chỉ sợ cũng sẽ làm như vậy.

“Linh Nhi, con đừng nói thêm cái gì cho tỷ tỷ con nữa, nếu còn nói thêm, con cũng đi làm bạn với tỷ tỷ con đi.” Thẩm phu nhân nhẫn tâm nói.

“Phu nhân… “