Tags
“Trầm hương? Thì ra Mộc Phong công tử vào Thẩm gia chúng ta chính là vì muốn thứ này.” Thẩm Mục Nguyên nhìn hắn mang theo nửa phần châm chọc, hắn vẫn luôn kín miệng với người ngoài, chính là vì sợ có một ngày bí mật này sẽ bị tiết lộ ra ngoài, đến lúc đó sẽ lại có rất nhiều người đến giành hương liệu nhà hắn, chẳng lẽ những ngày yên bình mười mấy năm nay đã chấm dứt?
“Không dối gạt ông, đúng vậy.” Mộc Thanh Phong không hề kiêng dè nói thẳng.
“Muốn ngư trầm hương cũng được, ngươi phải cưới một trong hai nữ nhi của ta, các nàng tùy ngươi chọn lựa.” Trừ phi đáp ứng điều kiện của hắn, nếu không, đừng nghĩ hắn sẽ dễ dàng đồng ý.
“Nếu ta không chọn thì sao?” Hắn vốn đã không có ý định cưới bất kì ai trong các nàng, nếu nhận lời thật thì sẽ biến thành một loại trách nhiệm, có thể vĩnh viễn cũng không thoát được, nếu không nhận lời… thân thể Nhạn Nhi đã không chống được bao lâu nữa.
“Vậy nhìn muội muội ngươi chờ chết.” Thẩm Mục Nguyên ác độc tuyên bố.
“Phụ thân, ta không muốn gả cho hắn, phải gả để cho tỷ tỷ gả.” Đối với người này nàng vốn chỉ có thưởng thức, mà bây giờ ngay cả thưởng thức cũng không có, chỉ còn lại sợ hãi mà thôi.
“Không muốn lấy thì không gả, không cần la lớn tiếng như vậy, học tỷ tỷ con kìa, qua một bên đứng đi.” Thẩm Mục Nguyên trừng tiểu nữ nhi một cái, thấy nàng nghe lời đứng sang một bên xong, sắc mặt mới có chút vừa lòng. Dụng tâm của hắn, nữ nhi của hắn thế nào lại không biết chứ?
“Tú Nhi mặc cho phụ thân làm chủ.” Trầm Bích Tú lộ ra vẻ rất nhu thuận, không nói lời nào, chỉ ngồi mỉm cười.
Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn không phản đối kia của Tú Nhi tỷ tỷ, Linh Nhi có một khắc cảm thấy thật đáng ghét, tỷ tỷ căn bản không phải dịu dàng thùy mị, thấu hiểu lòng người như người ta đồn đâu, kỳ thật tỷ ấy rất khôn khéo, thủ đoạn cũng cực kì cao tay, trong nhà một nửa chuyện kinh doanh chính là do tỷ ấy quản lý.
“Tốt, vẫn là Tú Nhi nghe lời.” Thẩm Mục Nguyên gật đầu hài lòng.
“Không biết Mộc Phong công tử suy nghĩ thế nào?” Thẩm Mục Nguyên đã hơi mất kiên nhẫn, thoáng giục hỏi.
“Hắn sẽ không đáp ứng.” Ngoài cửa truyền đến tiếng cự tuyệt của Tả Phỉ Nhạn.
“Nhạn Nhi, muội thế nào mà lại xuống giường rồi?” Nghĩ rằng nàng đã ngủ, hắn mới an tâm đi ra, không ngờ nhanh như vậy nàng đã tới rồi.
“Nếu muội không đến, có phải huynh sẽ phải nhận hôn sự hoang đường này hay không? Muội nói cho huynh biết, độc này không phải huynh hạ, thân thể này cũng không phải của huynh, không cần huynh hy sinh nhiều như vậy cho muội, cho dù huynh lấy được giải dược cho muội, muội cũng sẽ không dùng, cho dù muội độc phát bỏ mình, cũng sẽ không liên can đến huynh, chuyện của muội, muội tự quản.” Tả Phỉ Nhạn gầm lên rất lớn, nhất định phải làm cho tất cả mọi người ở đây đều nghe được, để bọn họ đã chết cái tâm kia đi.
“Bây giờ ta mới phát hiện, ngươi thật là nữ tử.” Bộ dạng thanh tú kia, làm sao có thể là nam tử? Hắn nhìn vô số người, vậy mà lại nhận sai nàng thành nam tử.
“Không dối gạt Thẩm trang chủ, ta chính là nữ tử, nếu giả bao đổi.” Mái tóc không được buộc lên, rối tung trên vai, khiến cho nét nữ tính của nàng càng bộc lộ rõ ràng.
“Nhạn Nhi…” Mộc Thanh Phong ôn hòa gọi, trong giọng nói pha thêm áp lực.
“Không cần huynh nhiều lời.” Phải chôn vùi hạnh phúc của hắn đổi lấy ngư trầm hương, nàng thà độc phát bỏ mình còn hơn.
Trầm Bích Linh sợ hãi đứng dậy, “Cái kia… thật xin lỗi, ta không cố ý.” Sắc mặt tái nhợt của nàng nói cho Thẩm Bích Linh biết, những gì Mộc Phong kia nói không phải là giả. Một hành động vô tình của nàng, vậy mà đã hại người ta thành như vậy, nếu có thể, nàng sẽ nghĩ ra cách giúp nàng ấy có được ngư trầm hương, để bù đắp sai lầm của mình.
“Không cần nói xin lỗi, độc phát là chuyện sớm muộn, ngươi không cần phụ trách.” Tả Phỉ Nhạn liếc một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng, hờ hững nói.
“Nhưng mà… nhưng mà…” Nàng xem nàng ấy, vậy mà lại không dám nói hết những điều mình nghĩ ra khỏi miệng.
“Không có nhưng mà gì cả, ngươi không cần lo lắng, một giờ nửa khắc ta sẽ không chết được.” Dù sao trực giác nói cho nàng biết, chút độc ấy không đến mức làm cho nàng thật sự chết ngắc, mà chuyện trước mắt, là nên khuyên Mộc Thanh Phong rời khỏi chỗ này như thế nào.
“Vì sao Nhạn Nhi nói như vậy?” Những lời xa cách của nàng, hắn biết là chỉ xuất phát từ hình thức mà thôi, nhưng sau khi nghe xong trong lòng không khỏi có chút khó chịu, mặc kệ thế nào, hắn đều phải lấy được ngư trầm hương, mà nữ nhi Thẩm gia hắn cũng sẽ không cưới.
“Muội nói là sự thật, huynh không cần trả giá nhiều như vậy cho muội.” Cái giá hắn trả, nàng phải lấy cái gì đi trả lại đây?
“Nhạn Nhi…”
“Được rồi, đừng ở đó tình chàng ý thiếp, sinh ly tử biệt nữa! Chỉ cần ngươi nhận lời lấy nữ nhi của ta, ta sẽ đem ngư trầm hương cho ngươi.” Nói qua nói lại mấy hồi, cứ như xem hắn là không tồn tại ấy.
“Phụ thân, người đừng bức Mộc Phong công tử.” Bỗng nhiên, Trầm Bích Tú dịu dàng lên tiếng, trong giọng nói nhiều hơn một mạt ủy khuất.
Thẩm Mục Nguyên không cho phép bất cứ kẻ nào phá vỡ ý tưởng của hắn, cổ vũ nữ nhi đừng từ bỏ, “Tú Nhi, không phải con thích Mộc Phong sao? Thích thì phải nắm cho chắc.”
“Phụ thân, tình yêu cưỡng cầu không có hạnh phúc.”
“Thẩm trang chủ, nữ nhi ngươi đã nói vậy rồi, ngươi cũng đừng bức bách người ta mãi thế.” Không nghĩ tới Thẩm Bích Tú này còn rất am hiểu lòng người, nhanh như vậy đã suy nghĩ thông suốt.
Xuyên qua khăn thêu, trong đôi mắt mềm như làn nước hiện lên sự âm hiểm độc ác, không phải nàng nghĩ thông suốt, không phải nàng từ bỏ, nàng chính là nghĩ tới một phương pháp khác.
Nàng không ngốc, nam tử ưu tú như vậy, nàng sẽ không buông tay, mơ hồ có thể cảm nhận được, nam tử kia có thân phận không đơn giản.
Chỉ là, khi nàng nhìn thấy Mộc công tử đối với muội muội của hắn lại toát lên cái loại sủng nịch say đắm đầy trân quý kia, trái tim nàng tựa như đang bị gặm nhấm vậy, nếu nàng đoán không sai, bọn họ cũng không phải thật sự là huynh muội ruột thịt, thế bọn họ sẽ là gì?
“Mộc công tử, huynh có thể yên tâm, cha muội sẽ không bắt huynh lấy muội nữa, mà ngư trầm hương, muội cũng sẽ sai người cầm đến cho huynh, dù sao cứu một mạng người hơn xây bảy tháp phù đồ.” Thẩm Bích Tú cười nhẹ, vẻ dịu dàng lại càng rõ nét.
“Tú Nhi con…” Tuy rằng không biết nữ nhi đang có ý đồ gì, nhưng nữ nhi của Thẩm Mục Nguyên hắn nhất định sẽ không để cho mình chịu thiệt bao giờ.
“Phụ thân, xin người cho người đi lấy ngư trầm hương, Tú Nhi quỳ xuống cầu người.” Nước mắt lã chã rơi xuống, Thẩm Bích Tú đã quỳ xuống đất rồi.
“Tú Nhi tiểu thư không cần làm như vậy.” Mộc Thanh Phong thật sự không ngờ nữ tử mới ở chung mấy ngày này, sẽ hy sinh cho bọn họ như thế.
“Mộc công tử, huynh đừng nói nữa, đều là Thẩm gia chúng ta không đúng, phụ thân người mau đi cầm ngư trầm hương đến, bằng không… ngực nữ nhi đau quá, phụ thân, chỉ sợ bệnh tim của nữ nhi lại tái phát, người nhận lời nữ nhi đi!” Trầm Bích Tú ôm ngực, sắc mặt dần dần trắng ra, mồ hôi trên trán không ngừng lăn xuống, thoạt trông tình hình không được tốt cho lắm.
“Chuyện này… chuyện này… Tú Nhi, sao con phải khổ như vậy chứ?” Thẩm Mục Nguyên đã không thể phân biệt rõ đến cùng là nữ nhi có phải đang diễn kịch hay không nữa rồi, chỉ có thể ruột nóng như lửa đốt sai người đi lấy ngư trầm hương.
Tú Nhi trời sinh yếu ớt, từ nhỏ đã mang bệnh đau tim trong người, mà mấy năm nay vì được điều dưỡng, bệnh tim đã không còn thường xuyên như khi còn bé nữa, nhưng hôm nay, lại đến quá đột nhiên.
“Các ngươi còn ở đây làm gì? Nhanh đi sắc thuốc cho đại tiểu thư a!” Thẩm Mục Nguyên quát phía mấy tên người hầu đứng yên đằng kia, nếu Tú Nhi có chuyện không hay, vậy phải làm thế nào cho tốt đây chứ!