Tags
Bất tri bất giác, Tả Phỉ Nhạn và Mộc Thanh Phong đã theo hai vị tiểu thư Thẩm gia ở lại Thẩm gia nhiều ngày, trong lúc đó có sai người truyền tin về ngoài trạm dịch, rồi cứ đi dạo Lăng Nguyên Thành về ở Thẩm gia. Mà Mộc Thanh Phong cũng gián tiếp tra ra được Thẩm gia này chính là Thẩm gia danh chấn giang hồ đã biến mất mười mấy năm kia, mà ngư trầm hương lại càng là bảo vật gia truyền của nhà họ Thẩm, hiện tại Mộc Thanh Phong đang nghĩ cách làm thế nào mới có thể lấy được ngư trầm hương từ trong tay chủ nhà Thẩm gia Thẩm Hà Niên.
Trên trời ngàn sao lấp lánh, gió đêm lạnh lẽo lướt qua người, cảnh trí nhìn từ trên nóc nhà đúng là khác biệt, bên cạnh bỏ mấy phần điểm tâm, để khi nào đói thì có thể ăn ngay.
Thẩm gia đèn đuốc sáng trưng, người hầu vội vàng bận túi bụi, thỉnh thoáng tiếng nói tiếng cười kèm vài tin đồn lại trôi vào tai.
Sân nàng và Mộc Thanh Phong ở là chủ ốc chếch về phía tây của Thẩm gia, là nơi an tĩnh nhất, phong cảnh lịch sự tao nhã nhất. Vật liệu xây dựng nơi này đều là dùng gỗ lim tốt làm thành, nghe bọn hạ nhân vô tình tiết lộ, nơi này chuyên dùng để nghênh đón khách quý.
Mà bọn họ cũng chỉ xem như quen biết hai vị tiểu thư Thẩm gia, còn chưa tới trình độ khách quý, vậy mà đã có thể được an bài vào ở phòng tốt như vậy, nơi này trong trong ngoài ngoài khắp nơi đều thể hiện ra sự tinh xảo lại càng thể hiện chủ nhân bất nhã, lại càng gián tiếp nói lên chủ nhân rất giàu có.
Ngày tốt cảnh đẹp như thế, vậy mà lại không có rượu làm nền, nói thế nào cũng có chút mất hứng.
“Mộc công tử, người ở đâu? Ta là Linh Nhi.” Ngoài cổng vòm, truyền đến từng trận tiếng kêu to.
Tả Phỉ Nhạn cúi người nhìn nhìn, thì ra là Nhị tiểu thư Thẩm gia Thẩm Bích Linh, ở đây mấy ngày, mỗi ngày đều đến tìm nàng chơi, mà trong mắt luôn toát ra tình cảm với nàng. Sở dĩ nàng nằm trên nóc nhà cũng vì một nguyên nhân khác, chính là Thẩm Bích Linh. Nàng biết rõ thứ tình cảm mơ hồ của tiểu cô nương này, mỗi tội nàng là nữ tử, không thể đáp lại nàng, chỉ có thể trốn.
Tiếng kêu to từ từ rời khỏi sân, tầm mắt Tả Phỉ Nhạn một lần nữa trở lại phía chân trời, trời sao lộng lẫy, bị một tia màu trắng bạc xẹt ngang qua, tựa sao băng? Tả Phỉ Nhạn không chắc lắm mở mắt ra lần nữa, tia sáng kia sắp rơi xuống Tây Sơn, nàng nhanh chóng chắp hai tay tạo thành hình chữ thập, thì thầm ước nguyện với bầu trời đêm. Nháy mắt sao băng xẹt qua đầy huy hoàng kia, có bao người đã nắm chắc được?
“Thế nào lại trốn trên nóc nhà một mình?” Mộc Thanh Phong nhẹ nhảy lên nóc nhà, ngồi bên cạnh Tả Phỉ Nhạn.
“Trên đây mát mẻ, yến hội lúc đầu xong rồi?” Không nhìn sang hắn, chỉ nhẹ giọng hỏi.
“Chưa xong đâu! Nghe Trầm nhị tiểu thư nói không tìm thấy muội, ta liền lên đây xem thử, cái này mang theo cho muội.” Mộc Thanh Phong đưa cho nàng một thứ gì đó gói bằng lá sen, bên trong tản ra từng trận mùi rượu mê hồn, còn kèm thêm mùi thịt gà.
“Túy hương gà?” Tả Phỉ Nhạn kinh hỉ hỏi.
“Ân.” Biết nàng thích ăn, cố ý mang tới.
“Đã lâu chưa được ăn túy hương gà, không biết túy hương gà của Trầm phủ này hương vị như thế nào.” Từng trận mùi kia, làm cho con giun trong bụng nàng kia lại bắt đầu kiến nghị.
“Sẵn lúc nóng mau ăn đi!” Nhìn bộ dạng tham lam của nàng, đã cảm thấy hạnh phúc.
“Ân, đúng rồi, huynh đã ăn chưa? Nếu không chúng ta cùng nhau ăn?” Thấy hắn nhìn chằm chằm nàng ăn, khiến cho nàng thật ngượng ngùng, đơn giản hào phóng tự nhét một cái chân gà vào trong tay hắn.
“Chúng ta cùng nhau ăn, như vậy mới ngon, một người sẽ thật vô vị.” Trrừng mắt nhìn hắn.
Chính bộ dạng tinh nghịch này của nàng làm cho hắn không thể từ chối, Mộc Thanh Phong cầm lấy chân gà bắt đầu tao nhã ăn.
“Ăn túy hương gà phải ăn từng miếng từng miếng lớn, như vậy mới có thể ăn ra hương vị nguyên sơ kia được.” So với cách nhấm nháp đầy tao nhã của Mộc Thanh Phong, nàng cảm thấy lang thôn hổ yết (ăn nhanh+nhiều một lần) vẫn là ngon hơn.
Mộc Thanh Phong nhai xong thứ gì đó trong miệng, sủng nịch nói, “Lúc ăn cái gì thì đừng nói chuyện, nào, uống chút hoa mai nhưỡng, cái này giống nước trái cây thôi, sẽ không say.” Mộc Thanh Phong giống như làm ảo thuật, lại lấy ra một bầu rượu nhỏ.
“Ân.” Sảng khoái nhận rượu, mới nãy nàng còn đang suy nghĩ, nếu có rượu thì tốt biết mấy, giờ ngay cả rượu cũng có người đưa tới.
“Uống chậm một chút, hoa mai nhưỡng không thể uống tham.” Ngăn cản cái cách nốc rượu này của nàng.
“Ai, ngày tốt cảnh đẹp, chính là cần loại thịt cá rượu ăn ngồm ngoàm thế này đây.” Học mấy nhân vật võ hiệp từng thấy trên TV trước kia ăn ngấu ăn nghiến, cảm giác thật thích.
Thật sự hết cách với nàng, lúc nào cũng có những ý tưởng cổ quái lạ lùng, nếu nàng thích ăn miệng lớn, vậy cứ theo nàng đi!
“Phong ca, huynh chuẩn bị làm như thế nào?” Tả Phỉ Nhạn cắn thịt gà, cũng còn nhắc đến.
“Ta tự có cách, muội đừng quan tâm. Mau ăn đi, lạnh đi mất vị.”
Xem ra Mộc Thanh Phong không muốn ở lại trên đây nhiều vào lúc này, lấy sự thông minh của hắn, chắc chắn có thể có rất nhiều người nhờ vả, kiểu như nàng, trốn mọi người trốn lên đến nóc nhà luôn.
“Sao vậy?” Thấy nàng mất tinh thần, lo lắng hỏi.
“Còn không phải Thẩm nhị tiểu thư.”
“Nàng thì thế nào?” Mộc Thanh Phong khó hiểu hỏi.
“Chẳng lẽ huynh nhìn không ra được à? Nàng muốn gả cho muội.” Thẩm Bích Linh nghị lực quá kiên cường, nàng đã muốn trong sáng ngoài tối từ chối nàng ta thật nhiều lần rồi, nhưng nàng ta vẫn không buông tay.
“Chứng minh muội có giá thị trường a.” Mộc Thanh Phong trêu đùa.
Lấy thân thể Nhạn Nhi so với nữ tử Giang Nam xem như cũng cao, cho nên bọn họ sẽ cho rằng Nhạn Nhi là thiếu niên lang (chàng trai trẻ).
“Giá thị trường tốt cái thí a! Nếu muội là nam nhi thật, muội chắc chắn sẽ nhận nữ tử yêu thương nhung nhớ, đáng tiếc là muội không phải.” Nếu là thanh lâu nữ tử, nàng vui vẻ chơi với các nàng ấy, nhưng còn tiểu thư nhà giàu, nàng xin được miễn thứ cho kẻ bất tài, chơi một cái, người ta sẽ đè cả cuộc đời cho nàng mất.
“Vậy thì cứ biểu lộ thân phận, ta xem Thẩm nhị tiểu thư cũng không phải cái loại người theo đuổi không bỏ đó, nếu biết tình hình thực tế, ngược lại các muội sẽ trở thành bằng hữu.” Tính nết Thẩm nhị tiểu thư với Nhạn Nhi không khác nhau lắm, cho nên loại chuyện này hẳn là sẽ giải quyết ổn thỏa.
“Thật sự phải làm thế sao? Chẳng lẽ không có biện pháp khác?” Cố cười nói.
“Không có biện pháp nào khác, biện pháp này xem như bảo hiểm nhất rồi.”
“Tính ra, nếu chân đã đi đến bước này, cũng chỉ có thể làm như vậy.” Phải trở về nữ trang (cách ăn mặc của nữ) đầy trói buộc kia, thật đúng là phiền toái.
“Nói thật ra, đổi lại một người bằng hữu cũng không tệ.” Bút mua bán này tính thế nào cũng đều có lợi.
“Không ăn, bây giờ muội phải đi nói rõ thân phận với Thẩm nhị tiểu thư, sáng mai chúng ta rời khỏi người này về trạm dịch, tiếp tục đi Thanh Châu.” Vỗ vỗ người, đứng lên trên mái ngói, lung lay lung lay men theo đường đi lên đi xuống dưới.
“Muội định đi xuống kiểu này à?” Mộc Thanh Phong rất không đồng ý nhăn mày lại.
“Bằng không thì sao? Muội cũng không biết khinh công, không biết bay lên bay xuống, chỉ có thể dùng bốn cái móng vuốt mà bò từ từ thôi!” Rất vô tội nhún nhún vai.
“Muội đứng đó đừng nhúc nhích.” Nhìn thân thể run run sắp ngã của nàng, một trận gió mạnh thổi qua, chắc chắn sẽ bị thổi ra biển Đông mất.
Tả Phỉ Nhạn nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra hàm răng trắng noãn.
“Phong ca, huynh thật tốt! Khó trách Thẩm đại tiểu thư lại thích huynh như vậy.” Nghĩ đến sự theo đuổi của Thẩm đại tiểu thư kia, đầy tinh tế ý nhị, Tả Phỉ Nhạn cũng thay Mộc Thanh Phong lau mồ hôi nóng một phen, người nào càng tinh tế, lại càng khó từ chối hơn cả người hoạt bát.
“Ta có thể hiểu rằng muội đang vui sướng khi người gặp họa không?” Đúng là không thể tốt với nàng nhiều, cười giễu cũng chạy đến trên người hắn rồi, đưa tay điểm điểm cái mũi dính rượu kia.