Tags
Tin đồn mới nhất trong Hiểu Kiếm sơn trang, trang chủ cuối cùng cũng bị sự cuồng dại của Tô thần y làm cho cảm động, di tình biệt luyến (~ yêu người khác), vắng vẻ cũ ái (người yêu cũ) Văn Tương Vân không nói, lại công khai cùng tân hoan (niềm vui mới) chàng chàng thiếp thiếp.
Thắng bại rõ ràng, Tô thần y kỹ (tài nghệ, kỹ năng) cao hơn một bậc, chuyển bại thành thắng.
“Cái gì gọi là kỹ cao một bậc chứ……” Tô Thanh Diệu với lưu ngôn (~ lời đồn đãi) rất bất đắc dĩ.
Lại nói, hai ngày trước, đột nhiên có hai nha hoàn tự dưng thân thiết với nàng hẳn lên, quả thực là ân cần vô cùng, mới đầu nàng còn không rõ lí do, sau đến sau khi nghe ngóng mới biết được. Trước đó trong trang cá cược nàng với “Văn Tương Vân” người nào sẽ thắng trái tim Doãn Úy Lam, khi bắt đầu ván bài hoàn toàn nghiêng về một bên, một đền mười.
Trước kia hai nha hoàn này thua một bó lớn bạc, cho nên liền được ăn cả ngã về không cược nàng thắng, không ngời đột nhiên Trạm Thanh lại chiếu cáo thân phận đương gia chủ mẫu (người phụ nữ quyền lực nhất trong nhà) của nàng, làm cho các nàng chẳng những trở mình, còn kiếm được một phen to hơn nữa, hai nha hoàn này vui sướng vô cùng, đã thể hiện hết cảm thụ vào lòng nhiệt tình với nàng.
Nếu các nàng biết nhà cái kiêm người thắng lớn nhất của ván bài đó, kỳ thật là trang chủ vạn chúng kính ngưỡng của bọn họ, không biết sẽ có cảm tưởng như thế nào đây.
Nghĩ đến đó, Tô Thanh Diệu bật cười. Đại ca đủ gian, đặt hai cái tên này ở cùng nhau so sánh, ngay cả cơ hội ghen nàng cũng không có.
Đã nhiều ngày, nàng trải qua rất là nhàn nhã.
Trạm Thanh vẫn đắm chìm ở trong đả kích không thể tự thoát ra được, tạm thời không đến quấy nhiễu nàng. Mà đại ca cho dù ở ban ngày ban mặt, chỉ cần có thời gian là sẽ đến tìm nàng, nói là muốn bù lại nỗi khổ chia lìa của bọn họ lúc trước — Tô Thanh Diệu bất đắc dĩ. Hắn căn bản chính là vì trốn cái miệng đọc kinh của Ngô quản sự truy sát mà thôi.
Thật không biết hắn lại làm cái gì làm cho Ngô quản sự đau đầu nữa đây? Nghe nói nhờ phúc của hắn, nay Ngô quản sự phải thu xếp thu mua đồ đạc xung quanh, bận tối mày tối mặt, cố tình người thân là chủ nhân như hắn lại đạp quán bỏ đi, mỗi ngày ở trong nội viện mà nhàn hạ.
“Văn cô nương, nơi này là chỗ ở của trang chủ, cô không thể tùy ý……”
Tiếng ồn ào bên ngoài khiến cho nàng chú ý, “Tiểu Đông, chuyện gì thế?” Tiểu Đông là nha hoàn phụ trách thay nàng đưa thuốc trước kia, cũng là một trong hai cái nha hoàn thắng cược.
“Không có gì, Tô đại phu,” Giọng Tiểu Đông truyền đến, tuy rằng Doãn Trạm Thanh đã thay Tô Thanh Diệu “chính danh” (đính chính danh hiệu), nhưng nay trong phủ hơn phân nửa mọi người vẫn y theo thói quen cũ gọi nàng là Tô đại phu, “Là Văn cô nương đi lầm đường, hạ nhân đã đưa nàng trở về rồi.”
Văn cô nương?
Tô Thanh Diệu ngẩn ra, mới nhớ tới vị “Văn cô nương” này chính là bệnh nhân của mình.
Vốn nàng vì chuyện mình đưa tới nguy hiểm cho đối phương còn có chút áy náy, cho nên kiên trì phải giải hết độc tố trong cơ thể nàng ra, nhưng đại ca lại cho rằng này nữ tử có điều kì lạ, nói gì cũng không cho nàng ta tiếp cận nàng quá gần. Cho nên nàng cũng chỉ có thể thả chậm tốc độ, cho đối phương một phương thuốc an dưỡng ổn thỏa, dù sao cửu châm đã thi rồi, độc của nàng ấy cũng đã giải gần hết.
Mấy ngày không thấy, không ngờ đã có thể xuống giường đi lại?
Nghĩ nghĩ, Tô Thanh Diệu đúng là tâm tình vô cùng tốt, đây là cảm giác tự hào nàng thường có từ sau khi làm đại phu.
“Chờ một chút, Tiểu Đông, ta đi ra ngoài.”
“A?” Tiểu Đông hoảng sợ, “Khả trang chủ đã dặn dò, nếu người ra viện nhất định phải có người theo cùng.” Ban đầu bọn hạ nhân chỉ cho là thể hiện trang chủ để tâm đến Tô đại phu mà thôi, vài ngày sau, toàn trang trên dưới đều biết đến tài năng lạc đường của Tô đại phu, liền hiểu được nỗi khổ tâm của trang chủ.
Nàng thật đúng là rất dễ lạc đường.
“Không có việc gì, chỉ đi vài bước mà thôi, ta nói hai câu sẽ trở lại ngay.” Làm một đại phu, nàng vẫn muốn nhìn “Văn Tương Vân” này một chút xem nay đã ra sao, cũng tiện giảm lượng dược cho hợp lí.
“Nhưng mà, Tô đại phu, lần trước người cũng……”
Không đợi nha hoàn nói xong, Tô Thanh Diệu đã chạy về phía cửa viện rồi.
Kỳ thật Tiểu Đông muốn nói là — lần trước người cũng nói chỉ đi xem hồ hoa sen trước cửa mà thôi, kết quả lại thẳng đến khi hoàng hôn mới bị người bên sái phòng (phòng chứa củi) hẻo lánh nhất toàn bộ sơn trang đưa về đến a……
“Văn cô nương, Văn cô nương!” Tô Thanh Diệu chạy chậm hai bước, đuổi theo bóng người chưa đi xa.
Nữ tử dừng bước ngoái đầu lại nhìn, khí sắc còn mang theo một chút suy yếu, nhìn thấy nàng cũng không tỏ vẻ gì nhiều lắm.
Người trong trang đều biết, tính cách Văn cô nương có hơi khó đoán, không bằng Tô đại phu ôn hòa thân thiện dễ ở chung.
“Tô đại phu, có việc?”
“Khó có khi cô đi ra ngoài đi lại được, ta đến xem tình trạng của cô.”
“Nhờ phúc của Tô đại phu, đã tốt.” Nữ tử lạnh nhạt mà lễ phép.
Loại thái độ này…… Không biết chân tướng, thật đúng là tưởng nàng đoạt nam nhân của nàng ta đấy.
Bệnh nhân muôn hình muôn vẻ không ít, dùng mặt lạnh mà tiếp xúc với nàng, Tô Thanh Diệu cũng không để ý, nàng nhìn xung quanh, chỉ về cái đình cách đó không xa nói: “Đến bên kia ngồi đi, ta bắt mạch cho cô.”
Nữ tử nhìn nàng một cái, thần sắc có chút phức tạp, lại vẫn thuận theo sự kiên trì của nàng.
“Cô nương, vẫn chưa thỉnh vấn (~hỏi) khuê danh của cô?” Cũng không thể là ba chữ “Văn Tương Vân” này.
“Tên của ta không phải do các người định hay sao?” Trong giọng nói của nữ tử có sự châm chọc nhè nhẹ.
“Cái này…… Chuyện xảy ra đột ngột, thật sự rất xin lỗi.” Nghe đại ca nói, nàng bị người ta phát hiện ở chân núi, lúc ấy thân trúng kịch độc, mệnh ở sớm tối, thế là cái tướng công không có lòng đồng cảm kia của nàng, đã muốn lợi dụng cô nương có thân hình và tuổi xấp xỉ với nàng này, dẫn Nhị nương luôn luôn dụng tâm kín đáo (~ ý đồ mờ ám) ra. Nàng với đại ca hai người ở riêng, cũng là sau này mới biết được chuyện này, cho nên đối với cô nương này, nàng ít nhiều cũng có chút áy náy.
“Ta gọi là Sơ Sương.”
“Sơ Sương cô nương phải không?” Kỳ quái, vì sao cái tên này có hơi quen tai vật kìa? “Gần đây còn thường xuyên rét run không?” Nàng muốn xác định dư độc đã sạch sẽ hoàn toàn hay chưa.
Sơ Sương vẫn chưa trả lời, mà nhìn nàng một cái đầy quái dị, “Vì sao cô muốn để ý đến chuyện sống chết của ta?” Ngày ấy khi nàng nửa hôn mê, vẫn nghe được cuộc nói chuyện giữa nàng và một nữ tử khác rành mạch. Rõ ràng chính nàng đã bị lưỡi đao sắc bén đe dọa, lại vẫn cứ kiên trì hạ châm bức độc cho nàng, đây là vì cái gì?
“Ta là đại phu a.” Tô Thanh Diệu trả lời thật tự nhiên.
“Đại phu không phải ai cũng như cô.” Đại phu nàng từng gặp hơn phân nửa vô dụng, chỉ muốn có lợi y như thương nhân, không thèm bận tâm đến mạng người.
“Không phải hôm nay đã gặp được rồi sao? Sau này có gặp cái loại đại phu xấu xa kia nữa, cô cũng có thể nói mình đã từng gặp một cái đại phu không giống bình thường, như vậy ta sẽ rất tự hào.”
“…… Hi vọng ta không có cơ hội này.” Độc kiểu này, cả đời trúng một lần là đủ rồi, không có ai thích đến Quỷ Môn Quan la cà cả.
“Đó là tốt nhất.” Tô Thanh Diệu mặt không đổi sắc thu tay về, ôn nhu nói. “Trước kia võ nghệ cô nương thế nào?”
Trong nháy mắt trong mắt Sơ Sương hiện lên sự cảnh giác.
Tô Thanh Diệu tươi cười ấm áp, “Cô nương đừng lo lắng, ta cũng chỉ tùy tiện hỏi thôi, hôm nay mặc dù hàn độc này đã giải, nhưng rốt cuộc vẫn bị thương nguyên khí, công lực giảm mạnh, ngày sau sợ là không nên động võ.”
“Nhọc Tô đại phu lo lắng .” Sắc mặt Sơ Sương hơi thả lỏng.
Nàng gật gật đầu, “Một khi đã như vậy, Thanh Diệu liền cáo từ , cô nương cũng mau trở về phòng nghỉ ngơi mới được.”
“Tô đại phu.”
Nàng trở lại, “Cô nương còn có việc?”
“Sơ Sương có một chuyện muốn thỉnh giáo.”
“Thỉnh giảng (nói).” Tô Thanh Diệu sắc mặt không thay đổi, ấm áp có lễ như cũ.
“Ta muốn biết, sở dĩ Tô đại phu làm việc thiện, thật sự là xuất phát từ bản tính sao?” Trong nháy mắt, mắt đẹp của nữ tử tựa hồ nhiễm lên một chút thần thái yêu dị.
Một khắc kia, Tô Thanh Diệu hơi hơi giật mình.
Khó trách đại ca không cho nàng tiếp cận nàng ta, nay thật ra nàng đã nhớ tới nữ tử này giống ai rồi.
“Sơ Sương,” Lúc này đây, Tô Thanh Diệu gọi thẳng tính danh nàng, “Cô tin “nhân chi sơ, tính bản thiện” không?”
“Cô tin?”
“Ha thật ra ngược lại,” Nàng cười nhẹ, “Ta hoàn toàn không tin.”
Sơ Sương nhíu mày.
“Nhưng mà, làm chuyện tốt, trong lòng bằng phẳng; Làm chuyện xấu, trong lòng có quỷ, đây là chuyện thực không cãi được. Cuối cùng ta nghĩ, nếu mình cứu nhiều thêm một người, có thể tích nhiều thêm một phần phúc khí, ta không cầu sống lâu trăm tuổi, chỉ cầu những công đức kia có thể mang đến vận may cho người ta muốn bảo vệ. Vừa nghĩ như vậy, có cứu nhiều người hơn nữa, ta cũng làm không biết mệt.”
Nàng không tin quỷ thần, chỉ khi nào có người muốn bảo vệ, thì bất cứ cái gì cũng muốn thử một lần.
Sau khi trầm mặc một lúc lâu, Sơ Sương mới nói…… “Thụ giáo.” (nhận chỉ dạy)
Tô Thanh Diệu cười nhẹ, “Thiện ác đúng sai, có quan hệ gì cơ chứ? Ta nhìn thấy người ta quan tâm vui mừng, liền cũng vui vẻ tự đáy lòng thôi.”
Sơ Sương nghe, yêu diễm trong mắt càng sâu, “Đúng vậy, nếu như mỗi ngày nhìn thấy người yêu thương thống khổ, nhất định tim cũng như bị đao cắt, cùng chịu khổ chung.”
“Sơ Sương cô nương sao lại nói lời ấy?”
Nàng ta lại không trả lời, chỉ lạnh nhạt nói: “Nếu Tô đại phu diệu thủ nhân tâm (~bàn tay vàng), có thể giúp Sơ Sương cứu trị một người chăng.”
Tô Thanh Diệu bất động thanh sắc (bình tĩnh ung dung).
“Sao vậy, chuyện không liên quan đến mình, cô liền do dự ?” Sơ Sương cười lạnh.
“Nếu khả năng của Thanh Diệu có thể làm được, cũng không phải là không thể.” Chú ý tới xung quanh đã không còn bất kì ai khác, ngay cả nha hoàn mới vừa rồi đi cùng Sơ Sương cũng đã bị cố tình điều đi, nàng đột nhiên có chút hối hận không kêu đại ca đến cùng.
Sơ Sương ư? Có lẽ nàng không phải họ Sơ, mà là……
“Một khi đã như vậy, chúng ta đi ngay đi.”
“Bây giờ?”
“Đúng vậy.”
Người đời nói cái gì “hảo tâm có hảo báo” đều là nói dóc hết, Tô Thanh Diệu nàng cứu người chỉ thuần túy là bởi vì muốn cứu mà thôi, cảm thấy sau khi cứu trong lòng thoải mái, chưa bao giờ nghĩ đến đó là đang làm việc thiện.
Nhưng vì cái gì đã vậy mà nàng vẫn cứ nói lỡ lời, chọc phải người không nên xuất hiện nữa chứ?
Giờ phút này, nàng đang ăn mặc một thân đơn giản, bị nhốt trong xe ngựa, mà bên người chính là Sơ Sương cô nương mấy ngày trước còn nằm trên giường không dậy nổi.
Trận kiếp nạn này đúng thật là tự tìm, từ lúc đại ca cảnh báo với nàng người này có vấn đề, nàng đã nên nghĩ tới mới đúng. Đại ca hẳn là không muốn nàng buồn, mới không nói rõ.
“Sơ Sương?”
Có vẻ như không dự đoán được Tô Thanh Diệu lấy giọng điệu như vậy gọi một nữ tướng cướp (đùa thôi, cướp người nên gọi là tên cướp đấy mà
) như nàng, nữ tử hơi hơi bất ngờ.
“Thật ra cô họ Văn chứ nhỉ?”
Tuy là câu hỏi, thực tế cũng đã là khẳng định.
Sau một trận trầm mặc, Văn Sơ Sương cắn răng, “Cô biết?”
“Các người…… Bộ dạng rất giống nhau, tuy rằng kí ức đã hơi mơ hồ, nhưng nhìn nhiều vài lần, vẫn có thể nhận ra.”
Văn Sơ Sương, cuối cùng nàng cũng nhớ tới đã từng nghe cái tên này ở đâu rồi.
Trí nhớ khi còn nhỏ ở Nguyệt Ma Điện rất mơ hồ, nhưng nàng lại vẫn nhớ rõ mình có một cái đường ca (anh họ xa) nhiều bệnh nhưng rất thông minh, nếu không có hắn, chỉ sợ Nguyệt Ma Điện đã sớm bị diệt môn. Nguyệt Ma Điện bây giờ tuy sau trận chiến kia đã bị tổn thương nặng nề, dần dần biến mất khỏi giang hồ, nhưng vẫn luôn còn một hơi cuối cùng.
Mà nàng lại nhớ mang mang đường ca có một cô con gái tên là “Sơ Sương”, tuổi không kém nàng là mấy.
“Cháu nên gọi ta một tiếng bác.”
“Mấy năm nay, nếu cô đã thoát khỏi sự khống chế của Doãn lão đầu, vì sao không trở về Nguyệt Ma Điện? Vì Doãn Úy Lam sao?” Văn Sơ Sương không thèm để ý tới mấy thứ xưng hô, nhưng địch ý trong mắt tựa hồ đã nhẹ hơn chút.
Thật đúng là một nữ nhân kì quái, nàng buộc nàng ta đi cả một đường, nàng ta không hề giãy dụa cũng chẳng ầm ĩ gì cả.
“Chưa đầy đủ lắm,” Trước khi đại ca tìm được nàng, nàng đã lấy thân phận Tô Thanh Diệu du lịch giang hồ rồi. “Ta trở về làm cái gì? Nơi đó còn cái gì đáng cho ta trở về chứ.”
“Cha ta luôn luôn tìm cô!” Văn Sơ Sương giận dữ.
“Hắn tìm ta, ta phải trở về à? Hắn áy náy, ta nên tha thứ hắn ư? Cháu cũng đừng quên, năm đó đẩy ta vào hố lửa , hắn cũng có một phần.” Giọng Tô Thanh Diệu rất bình thản, nhưng trong mắt cũng đã không còn ý cười quen thuộc.
“Cô…… Vậy cô liền nhận giặc làm cha, còn gả cho con của kẻ thù?”
“Nhận giặc làm cha?” Nàng cười lạnh, “Ngươi dùng bốn chữ này để chỉ trích ta?”
Năm đó chính phái võ lâm vây công (tấn công) Nguyệt Ma Điện, bởi vì xuất hiện phản đồ, toàn bộ Nguyệt Ma Điện gần như bị giết hết, thời điểm tồn vong (~ sống chết), mọi người cố ý tiết lộ bí mật tàng bảo đồ ở trên người nàng, còn xem nàng như mồi nhử để đàm phán điều kiện với Doãn Tuấn, đến lúc đó mới thoát khỏi vận mệnh diệt môn.
Kể ra thì, nàng nhiều lắm cũng chỉ là đứa con gái không được Điện Vương thương yêu nhất, hy sinh nàng để đổi toàn bộ Nguyệt Ma Điện sống sót, đúng là chuyện vô cùng có lời. Khi đó, có ai từng để ý đến sống chết của nàng không? Có ai nghĩ tới một cô bé con như nàng bị Doãn Tuấn mang đi, sẽ có kết cục như thế nào? Có ai từng đến cứu nàng chăng?
Không ai!
Là nàng lợi dụng bề ngoài ngây thơ vô hại của mình để lơi lỏng sự cảnh giác của Doãn Tuấn, mới có thể sau khi rơi vào trong tay thù địch, vẫn có thể che giấu bí mật về tàng bảo đồ như cũ lâu đến sáu năm.
Nàng ở Hiểu Kiếm sơn trang trải qua một cuộc sống nơm nớp lo sợ, ở trước mặt kẻ thù phải giả bộ nhu thuận, mặc người ta sắp xếp, sợ không cẩn thận một cái mình sẽ không thể thấy đến mặt trời ngày mai. Ngày qua ngày đều kiễng chân trông chờ cứu viện, nhưng đến cuối cùng, nàng tuyệt vọng, thậm chí Diêu Phượng Kiều trà trộn vào Hiểu Kiếm sơn trang cũng không hề giúp đỡ nàng một chút gì, chỉ hơn một đôi mắt lạnh bàng quan mà thôi.
Khi đó, có ai từng quan tâm đến sống chết của nàng?
Không ai!
Sáu năm sau, nàng bị Hiểu Kiếm sơn trang đuổi giết, mắt thấy đại ca trọng thương, chính mình bất lực ngay vách núi. Có ai hiểu sự tuyệt vọng của nàng không?
Vẫn không có như trước —
Từ đầu tới cuối, nàng đều là một quân cờ bị bỏ qua, không hề có ai từng nghĩ tới muốn vãn hồi nàng.
Ngược lại là “con của kẻ thù” trong miệng Sơ Sương, quý trọng sinh mệnh, trân trọng nàng như bảo vật.
“Sơ Sương a,” Tô Thanh Diệu trong giọng nói lộ ra mệt mỏi vô cùng, “Ngươi có bao giờ từng nghĩ, hôm nay các ngươi ở Nguyệt Ma Điện trải qua một cuộc sống an nhàn, có thể lấy lập trường gì mà chỉ trích ta đây?”
Văn Sơ Sương không nói gì.
“Nay ngươi cũng là người của Nguyệt Ma Điện đi, bí mật nên biết ngươi đều phải biết hết rồi. Ngươi cho rằng trong trận âm mưu này, ta đã từng làm sai cái gì?” Hoặc là nên nói, năm đó nàng nhiều lắm là sáu tuổi có thể làm cái gì? Tô Thanh Diệu giương mắt nhìn thẳng vào nàng ta, “Ngươi có biết năm đó khi ta đi dạo quanh Quỷ Môn Quan, trong lòng hận đến bao nhiêu? Ta hận không thể giết chết toàn bộ người của Nguyệt Ma Điện cho hả giận!”
“Cô……” Văn Sơ Sương hoảng sợ.
“Đúng vậy! Người ta hận nhất không phải là Doãn Tuấn, mà là điện chủ Nguyệt Ma Điện, cha ruột của ta!” Nàng lạnh lùng nói: “Vốn không có cái bảo tàng gì, Nguyệt Ma Điện vốn không hề có bảo tàng, đó đều là thế nhân tự tin mà thôi. Hắn biết rõ chân tướng lại muốn mượn điều này khiến cho chính đạo võ lâm tranh cãi, lại lấy ta làm cớ, không thể tưởng được cuối cùng lại tự nhóm lửa đốt mình.”
Khi đó, hắn vẫn không hề nói cho bất cứ kẻ nào về chân tướng như trước, mà mặc cho nàng bị nắm đi!
Đột nhiên, Tô Thanh Diệu nở nụ cười, “Ngươi biết không? Ba năm trước đây, ta rõ ràng có cơ hội giết Doãn Tuấn, khi đó hắn gần đất xa trời, chỉ còn một hơi, hắn cũng đã hoàn toàn nhận ra ta.”
“Ngươi giết hắn?”
Nàng lắc đầu, “Cuối cùng, ta chỉ nói chân tướng cho hắn.”
Đến một khắc cuối cùng, khi đầu ngón tay phất quá mạch đập của lão nhân, nàng lại phát hiện chính mình không hề dứt khoát như trong tưởng tượng. Hoặc là nên nói, nàng cũng không để ý chuyện sống chết của hắn như vậy, giết hay không giết hắn, đối với nàng mà nói thì đều không sao cả.
Dù sao hắn cũng là phụ thân của đại ca, tuy không phải xuất phát từ thật lòng, nhưng cũng đã từng có ơn dưỡng dục với nàng. Mà nay, hắn cùng lắm chỉ là một người đang cố kéo hơi tàn mà thôi.
Nếu không phải hắn cố chấp lấy bảo làm cho bị trúng khí độc trong tòa mê cung kia, cũng không đến nỗi tráng niên khạp thệ (mất sớm). Kết quả là, hắn dùng hết tất cả mưu kế, vẫn không lấy được bất cứ cái gì như cũ.
Thế là, nàng im lặng bắt mạch, im lặng tìm hiểu bệnh tình, im lặng kéo dài mạng sống cho hắn.
Một năm sau, Doãn Tuấn qua đời, lúc ra đi, thần thái an tường (bình yên).
Sau lần đó, nàng mới hiểu được, ác mộng của mình cũng không phải do Hiểu Kiếm sơn trang, mà là Nguyệt Ma Điện.
“Có thể làm được như thế……” Văn Sơ Sương khép mắt.
“Ta không hề vĩ đại như ngươi nghĩ, đó không phải là lấy ơn báo oán gì, ta chỉ không thèm để ý mà thôi, nếu muốn nói đến kẻ thù, kẻ hại ta chân chính cũng không phải là hắn.” Trong mắt Tô Thanh Diệu hiện lên một tia gợn sóng hiếm có, “Ngươi biết không? Nếu ngày đó nằm ở trước mắt ta là cha ruột của ta, ta không chắc mình sẽ còn thu tay lại hay không.”