Tags
“Trạm Thanh, nàng không mất tích.” Giọng Doãn Úy Lam có chút bực bội truyền ra, lập tức lại đè thấp giọng thúc giục, “Vị “Tô đại phu mất tích” kia, đừng lo cười nữa, nói gì đi chứ.”
Doãn Trạm Thanh há hốc mồm. Giọng điệu này…… Là cái băng sơn đại ca thường ngày kia sao?
Sau một trận tiếng cười như chuông bạc nữa, mỗ thần y vẫn tiếp tục nhịn cười mới lên tiếng, “Nhị trang chủ, ta không sao, phiền huynh quan tâm.”
Ngay sau đó, là một trận âm thanh tay chân luống cuống, trong đó còn kèm theo “Đừng náo loạn, mau mặc quần áo!”, “Huynh đạp quần muội”, “Nguy rồi, quần áo tắm rửa của muội còn để ở Tây sương phòng mà!” Loại hô nhỏ này, có Tô đại phu, nhưng lại cũng có đại ca……
Tên ngốc cũng biết nam nữ trong phòng là đang như thế nào.
Sau một lúc lâu, cửa “Chi nha” mở ra một cái khe, Doãn Úy Lam ló đầu ra trước, “Trạm Thanh, tới đúng lúc, gọi người đi Tây sương phòng lấy quần áo với tay nải của nàng đi.”
“Sao huynh lại ném quần áo của muội!” Trong phòng truyền đến tiếng Tô Thanh Diệu kháng nghị.
“Dính một đống máu như vậy, khi không để lại dọa người a? Mặc của ta trước đi!” Hắn quay đầu lại bác một câu, tiếp tục dặn dò đệ đệ, “Ngay cả hành lý với hòm thuốc của nàng cũng lấy lại đây hết đi.” Dù sao sau này cũng không ở bên kia nữa.
Doãn Trạm Thanh đương trường hóa đá. Hắn…… Hắn không có nghe lầm chứ, băng sơn đại ca đang nói giỡn hay sao?
Nhìn thấy đệ đệ đáng thương vẫn chưa trở về Trái Đất, Doãn Úy Lam hảo tâm thúc hắn một cái, “Đừng thất thần, đi nhanh về nhanh.”
Kèm theo tiếng nói, ván cửa va ngay vào chóp mũi của hắn, phát ra tiếng vang rõ ràng.
Trong đầu hắn đang cố gắng tiêu hóa tình hình chính mình vừa nhìn thấy, thậm chí còn quên đi gọi hạ nhân, tự mình chạy tới Tây sương phòng lấy đồ về.
Cứ như vậy, qua nửa nén hương nữa, sau khi hai người trong phòng rửa mặt chải đầu thỏa đáng mở cửa, Doãn Trạm Thanh cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình.
“Đại ca!” Chuyện này có hơi quá đáng.
“Chuyện gì?” Doãn Úy Lam trầm mặt xuống, không giận mà uy.
Doãn Trạm Thanh ngẩn ra, không khỏi lại có chút sợ hãi.
Hắn đương nhiên không biết lúc này Doãn Úy Lam đang tính toán cái gì — nghĩ cũng biết tên tiểu tử này đang muốn đòi nợ, lúc này không xuất ra uy nghiêm huynh trưởng đi áp, còn đợi đến khi nào?
“Khụ!” Tô Thanh Diệu có chút không nhịn được hành vi khinh người quá đáng của người nào đó. Còn dám nói tính cách nàng ác liệt, trong ngoài không đồng nhất? Nàng thấy hai người bọn họ chính là tám lạng nửa cân.
Doãn Trạm Thanh cả kinh, chính nghĩa thiên phú lại bùng lên, “Đại ca, sao huynh lại có thể như vậy? Huynh làm cho đệ vô cùng thất vọng!”
“Gần đây ta thật đúng là thường xuyên làm đệ thất vọng thì phải.” Doãn Úy Lam hừ lạnh.
Thái độ không cho là đúng kia với hắn mà nói, không cần nghi ngờ chính là lửa cháy thêm dầu, “Đại ca, đệ vẫn kính huynh là một nam tử hán đỉnh thiên lập địa, ai ngờ vậy mà hôm nay huynh lại làm ra hành động bại hoại môn phong như thế!”
“Nguyện nghe chỉ dạy.”
“Huynh……” Doãn Trạm Thanh quả thực không thể tin được đây là câu trả lời của huynh trưởng, “Trước đây đệ chỉ biết là huynh với Tô đại phu tính cách bất hòa mà thôi, không ngờ huynh lại ti bỉ đến thế này, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn làm chuyện phá hư danh tiết người ta, huynh là trang chủ thiên hạ đệ nhất trang, không cần sợ bị người trong thiên hạ nhạo báng hay sao…… Uổng công đệ còn nghĩ những năm gần đây huynh vẫn cuồng dại không dứt với Văn tỷ tỷ, kết quả huynh……”
“Nhị trang chủ……” Giọng nói của Tô Thanh Diệu lúc nào cũng làm cho người ta cảm thấy như đắm mình trong gió xuân, đáng tiếc lúc này Doãn Trạm Thanh không thể nghe lọt bất cứ thanh âm gì.
“Tô đại phu, cô không cần lên tiếng vì huynh ấy, ta biết cô có ý với hắn, nhưng kẻ bất nghĩa này thật sự đáng cho cô phó thác sao chứ? Việc này là Hiểu Kiếm sơn trang thẹn với cô, tất nhiên ta muốn đại ca phải cho cô một cái công đạo!” Hiển nhiên là hắn đã thật sự tức giận, sắc mặt biến thành hồng nhạt, lòng đầy căm phẫn.
Nàng bất đắc dĩ, trừng Doãn Úy Lam một cái, “Giải thích.” Người này nhất định là đang mang thù, chỉ bởi vì lần trước Trạm Thanh lén hắn “tự đề cử mình là nam nhân vĩ đại hơn” cho nàng.
“Huynh ấy còn cái gì mà giải thích?” Doãn Trạm Thanh không khỏi bất công thay cho thương tổn của nàng, “Biện pháp ngay lúc này là, đại ca, huynh lập tức lấy Tô đại phu vào cửa, trách nhiệm này huynh phải chịu!”
Hay cho một thân chính khí nghiêm nghị!
Tô Thanh Diệu quả thực nên giơ tay cổ vũ cho Doãn Trạm Thanh.
Thật sự khó có thể tưởng tượng, cái loại người bên trong lười nhác đến mức tột độ như Doãn Uý Lam, vậy mà lại có một nhị đệ cốt cách chính nghĩa mười phần như thế! Bị cảm xúc dâng trào của Doãn Trạm Thanh ảnh hưởng sâu sắc, nàng không khỏi thuận theo hưởng ứng “Tốt”, rồi không bất ngờ gì đổi lấy một cái liếc khinh bỉ của Doãn Úy Lam.
Buông chén trà, hắn trầm ổn nói: “Trạm Thanh, rốt cuộc là đệ đang bất công cho tổn thương của Văn tỷ tỷ của đệ, hay là vì Tô đại phu?”
Doãn Trạm Thanh ngẩn ra, vừa muốn nói chuyện lại bị huynh trưởng đánh gãy, “Vô luận là người nào, tâm ý của đệ đều đã được nhắn đến, hơn nữa đối phương còn cảm động vô cùng.” Hắn phiêu mắt sang người nào đó đang xem náo nhiệt.
“Đại ca, rốt cuộc là huynh muốn nói cái gì?” Doãn Trạm Thanh nhíu mày.
“Rất đơn giản,” Doãn Úy Lam cười cười thật tao nhã, chợt xoay người đối diện với Tô Thanh Diệu, “Tô đại phu, cảm phiền nói cho nhị đệ ta biết, bình thường muội xưng hô với ta thế nào?”
“Gọi là “trang chủ” nha!” Nàng cười dài trả lời, rước lấy cái trừng mắt của hắn. Ách…… Được rồi, không náo loạn. “Gọi là “đại ca” a.”
Di? Doãn Trạm Thanh giật mình một lần nữa.
Vì sao Tô đại phu cũng gọi đại ca hắn là “đại ca”?
Doãn Úy Lam có vài phần vừa lòng gật đầu, “Ta nói rồi, giờ ta mà nghe hai chữ này thì lại thích cảm khái, ta cũng từng nói ta thích muội dùng một cách xưng hô khác.”
Tô Thanh Diệu biết hắn lại muốn phá người ta, trong lòng thở dài rất nhiều, vẫn theo ý hắn, ngọt ngào kêu một tiếng — “Tướng công.”
Nháy mắt đầu Doãn Trạm Thanh trống rỗng.
Nàng vẫn cười dài như trước, mở miệng ra lại là một sự thật kinh thiên động địa.
“Nhị trang chủ, ta với tướng công nhà ta, cũng chính là đại ca huynh Doãn Úy Lam, đã thành thân gần năm năm.”
Năm năm.
Đúng vậy, thời gian quả thực mau.
Một màn kinh tâm động phách bên vách núi đen nhoáng mắt một cái đã sắp thành chuyện của mười năm trước, nàng nhớ mang máng vẻ mặt thống khổ của đại ca dưới phong hoa nguyệt dạ đêm đó.
Đủ, thật sự đủ! Đại ca mang nàng chạy xa như thế, trên lưng gánh nhiều như thế, phần tình nghĩa này đã đủ cho nàng sống không uổng phí cuộc đời này. Cho dù hắn đối với nàng chỉ có loại tình cảm huynh muội thì đã sao? Nàng vẫn luôn là bảo bối trân quý trong cuộc đời hắn; Chỉ có thể là “muội muội” thì đã sao? Ít nhất trong lòng hắn có nàng.
Gió lạnh thấu xương quất vào mặt nàng rất đau, thì ra đây là tự do, cảm giác bay bay cũng không tốt đẹp như trong tưởng tượng, hoặc chính bởi vì không có vòng ôm chắn gió kia.
Trên thực tế, nàng cũng không có cơ hội cảm giác được bất cứ va chạm gì, khi nàng còn ở giữa không trung đã hôn mê từ lâu.
Chỉ là, trong mộng, nàng thống khổ.
Lần tỉnh lại tiếp theo là do bị đau tỉnh, tựa hồ như xương cốt cả người đều bị chặt đứt.
Sau khi chết đi người ta đều thống khổ như thế sao,
Nếu vậy, đại ca, huynh nhất định phải sống lâu trăm tuổi a.
Sau một lúc thật lâu, nàng mới từ từ mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên giường, hình như đang ở trong một gian nhà gỗ.
Vậy mà lại không chết? Ý thức được chuyện này là thực, trong nháy mắt tim nàng đập thật mạnh.
“Muội tỉnh?” Một cô gái xinh đẹp như búp bê sứ trắng ló đầu vào, bốn mắt nhìn nhau, Văn Tương Vân bản năng lộ ra cảnh giác, mà trong mắt cô gái lại chỉ có hưng phấn.
“Sư tỷ, nàng là người, không phải chim chóc, sẽ không giống Tiểu Vũ nhìn thấy tỷ đầu tiên sẽ nhận tỷ làm mẹ.” Thiếu niên áo xanh đứng sau lưng tiểu mỹ nhân thở dài bất đắc dĩ.
Nhìn chằm chằm tà áo xanh kia, Văn Tương Vân có chút xuất thần.
Đại ca cũng thích mặc màu lam. Chỉ có điều màu lam của đại ca, trong thuần nhiên lại mang theo nặng nề, lộ ra hơi thở làm cho người ta tin cậy. Mà thiếu niên màu xanh này, quá mức trong trẻo lại quá mức tinh khiết, không thích hợp trần thế đục ngầu này.
“Vô Cực, trông ta giống như không có kiến thức lắm sao chứ?” Tiểu cô nương xinh đẹp cùng tuổi với nàng, trong lúc lơ đãng đôi mắt lại lộ ra vẻ lạnh nhạt làm cho nàng quen thuộc, nhưng trước đây đại ca rất ít khi dùng vẻ mặt lạnh lùng đối với nàng.
“Đây là đâu?” Nàng nghe thấy giọng nói của mình vô cùng khàn khàn.
“Tàng Vân Phong.” Thiếu niên thanh lịch thì giọng nói cũng ôn nhuận như gió xuân, làm cho người ta nghe thấy rất thoải mái.
Tàng Vân Phong? Hình như nàng đã từng nghe nói chỗ này rồi.
“Bây giờ muội cảm thấy thế nào?” Vốn tưởng rằng vị tiểu mỹ nhân kia sẽ có tính cách lạnh lùng như vẻ ngoài của mình, không thể tưởng tượng được mở miệng ra câu đầu tiên lại là một câu đầy quan tâm như vậy.
“Đau.” Nàng ăn ngay nói thật.
“Uống thuốc đi.” Thiếu niên bưng bát thuốc trên bàn đưa tới, “Sư phụ nói, muội tỉnh tất nhiên sẽ thập phần khó chịu, uống cái này sẽ đỡ hơn nhiều.”
“Ân.” Lần đầu tiên, một người luôn nghi ngờ trầm trọng như nàng lại không phòng bị như vậy, nhận lấy sự quan tâm của hai người xa lạ cùng tuổi này. Có lẽ đơn giản bởi vì bị thương nặng thông suốt ra; Có lẽ là duyên phận, làm cho nàng liếc mắt một cái liền tin tưởng đã biết hồi giao vận may, gặp người tốt, dù sao sau này, hai người này một người trở thành đại sư tỷ miệng chua ngoa tâm đậu hủ của nàng, một người trở thành nhị sư huynh miệng đậu hủ tâm cũng đậu hủ nốt.
“Muội tên gì?” Thiếu niên áo xanh hỏi.
Nàng nhìn thấy từng tia ánh sáng xuyên qua những chiếc lá già cỗi, từng tia từng tia nhè nhẹ giống như những sợi dây đàn mảnh mai xinh đẹp nhất, theo lá lao xao tạo nên những giai điệu không tiếng động. Ánh mặt trời ôn hòa mà yên tĩnh, đó là màu sắc mà nàng thích nhất, vốn tưởng rằng mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, không nghĩ rằng còn có thể nhìn thấy phong cảnh xinh đẹp như vậy, xem như ông trời cho nàng một bắt đầu mới sao?
Nhưng mà……
Ngay cả như vậy, nàng vẫn không muốn quên đại ca.
“……Không có.”
Nhưng nàng lại phải quên, nếu sự tồn tại của nàng chỉ mang đến cho hắn tai ương vô tận.
“Cái gì?”
Nàng ngẩng đầu, nhẹ giọng nói: “Không có, ta không nhớ nổi tên, chưa từng có đi.”
“Hở?”
Thế là, mười hai tuổi, Văn Tương Vân chết, Tô Thanh Diệu sinh, tên là do nhị sư huynh Mộ Vô Cực theo ngày sinh tháng đẻ của nàng giúp nàng đặt, nàng cũng trở thành tam đệ tử của Vô Trần Tử chuyên nghiên cứu kỳ hoàng thuật (bao gồm thiên văn, đẩu số, kỳ môn, độn giáp, trú nhan, dịch dung… ), là “Phù Dung Y Tiên” tâm địa Bồ Tát trong miệng người giang hồ.
Nàng không nghĩ tới, bốn năm sau, nàng lại gặp được Doãn Úy Lam.