Tags

Bây giờ nàng đang muốn cứu người, huyệt vị, dùng châm đều không được mảy may sai lầm, lại càng không thể phân tâm. Nhưng mà —

Vài tiếng vang không dễ nghe thấy vang lên sau lưng, một thanh đao sắc lạnh như băng kề sát cần cổ tuyết trắng của nàng.

“Ngươi có thể dừng tay.”

Tô Thanh Diệu không hề khiếp sợ, thậm chí vẻ mặt còn có vẻ lạnh nhạt, “Cuối cùng ngươi cũng hiện thân, nếu không ta cũng không biết nên tiếp tục như thế nào đây.” Khi nói chuyện, tay lại không ngừng, ngân châm một tấc sáu phân đâm chính xác vào huyệt vị phía sau Văn Tương Vân, cùng lúc đó, chính cần cổ của nàng cũng xuất hiện một vết máu.

“Ta bảo ngươi dừng tay!” Giọng nói nữ tử hơi trầm thấp, không biết có phải do sợ kinh động đến huynh đệ Doãn gia bên ngoài hay không, nhưng sát khí cũng không hề che giấu chút nào.

Nàng tin rằng, chỉ cần mình hạ cây châm thứ hai này, lập tức sẽ đi trước Văn Tương Vân ngay.

“Nhị phu nhân, không phải bà đang hiểu lầm cái gì đấy chứ?” Lúc này đây, Tô Thanh Diệu nghe lời dừng tay, bởi vì nàng muốn giữ mạng — giữ gìn mạng của mọi người.

Diêu Phượng Kiều ngẩn ra, “Làm sao ngươi biết là ta?”

Chẳng lẽ tất cả những chuyện này đều là cạm bẫy, chẳng lẽ Doãn Úy Lam đã biết ý đồ của bà từ lâu? Nếu như thế, bà lại không thể không giết Tô Thanh Diệu rồi.

“Nhị phu nhân, mạn phép ta nhắc nhở, bà nhìn kỹ lưng của nàng xem.”

Lực đạo cầm kiếm chưa giảm, ánh mắt bà chuyển từ cổ Tô Thanh Diệu qua tấm lưng xinh đẹp không tỳ vết của Văn Tương Vân, đột nhiên hai mắt bà trợn to lên, “Nàng… Nàng không phải……”

Không nhìn cây đao trên gáy, Tô Thanh Diệu nhẹ nhàng quay đầu lại, “Bà lại nhìn lại ta thử xem?”

Diêu Phượng Kiều gần như nói không nên lời.

Tô Thanh Diệu nhẹ cởi áo, đường cong duyên dáng trên lưng hiện ra không sót lại gì, chỉ có điều là chỗ vai bất ngờ có một cái đồ đằng quỷ dị to cỡ bằng một bàn tay.

“Nhận ra được không?” Nàng cười khẽ, “Các ngươi ai cũng hao tổn tâm cơ, không phải vì muốn thứ này sao! Nhị phu nhân, bà nói xem, bà còn có thể giết ta sao?”

Đây là đồ đằng được vẽ bằng nước thuốc đặc biệt, thân thể chủ nhân vừa chết, sẽ biến mất ngay lập tức.

“Thì ra hết thảy đều do các ngươi thiết kế tốt, nữ nhân này vốn chỉ là một cái ngụy trang,” Trong mắt Diêu Phượng Kiều hiện lên sự âm độc, gằn từng chữ một: “Ngươi mới thật sự là Văn – Tương – Vân!”

Bà nên sớm nghĩ đến, Văn Tương Vân đã mất tích nhiều năm, làm sao có thể đột nhiên xuất hiện lại còn trúng phải kịch độc? Bà bị lừa!

“Đúng vậy, ta mới là người đó,” Tô Thanh Diệu thật không muốn nhắc tới cái tên kia, cũng không muốn thấy phòng nàng từng ở, không muốn nhớ tới bất cứ thứ gì liên quan đến cái tên đó cả. “Nhiều năm không gặp, đã lâu, Nhị nương.” Trước đây, nàng đã từng học theo đại ca gọi bà như thế.

“Đúng là đã lâu,” Trên gương mặt trắng bệch của Diêu Phượng Kiều hiện lên đầy sát khí, “Ngươi đã thừa nhận, như vậy chết tiệt chính là ngươi!” Nói xong, trường kiếm trên tay lại dồn thêm lực đạo.

“Bà thật sự không tiếc ta chết?” Tô Thanh Diệu cười lạnh, “Sau khi nhìn thấy trên lưng ta quả thực có tàng bảo đồ?” Nếu bà có thể buông, vậy thì hôm nay sẽ không ra tay.

“Ta vốn không cần cái bảo tàng gì cả, ngươi đã là Văn Tương Vân, như vậy lão gia chết, tất nhiên cũng có liên quan tới ngươi?” Lúc ấy Doãn Tuấn bệnh tình nguy kịch, chỉ có nàng “Tô đại phu” này có thể tiếp cận, giết hắn quả thật dễ như trở bàn tay.

Tô Thanh Diệu hừ lạnh, “Không liên quan tới ta.”

“Ngươi nghĩ rằng ta sẽ tin chắc? Ai chẳng biết ngươi hận Doãn Tuấn thấu xương!”

Năm đó Doãn Tuấn đúng là vì tấm tàng bảo đồ này, mới cướp Văn Tương Vân còn nhỏ xíu về Hiểu Kiếm sơn trang, ngoài sáng bảo thu làm nghĩa nữ (con gái nuôi), trong tối lại có ý đồ muốn từ trong miệng đứa nhỏ này moi ra dấu vết tàng bảo đồ. Thẳng đến khi Văn Tương Vân mười hai tuổi, Doãn Tuấn cuối cùng cũng biết được bản vẽ kia được xăm vào trên lưng nàng, liền sao chép lại bản khác. Mà Văn Tương Vân thì bị người đuổi bắt đánh một chưởng chấn vỡ tâm mạch, rơi xuống vách núi đen, không rõ sống chết.

Không thể tưởng được nàng không những không chết, còn trở thành đệ tử của Vô Trần, chưởng môn phái Thiên Cơ, học được một tay y thuật cao minh.

“Bà không tin cũng có thể hiểu được, ta đúng là hận Doãn Tuấn thấu xương, nhưng một cái người sắp chết, căn bản không đáng để ta bẩn hai tay mình.”

“Vì sao ngươi lại nói cho ta biết những chuyện đó?”

“Bởi vì ta muốn bà thu tay lại.” “Văn Tương Vân” trước mặt ho khan một trận, Tô Thanh Diệu lại hạ xuống một châm nữa vừa mau vừa chuẩn.

“Cô ta là ai?” Vì sao Văn Tương Vân không để ý đến chính mình cũng phải cứu cho được nàng?

“Một người ngoài, đừng tưởng rằng đôi mắt tất cả mọi người đều máu lạnh như bà, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, ở trong phạm vi ta có thể làm được, ta chỉ muốn cứu người.” Sinh mệnh vô tội không nên bị liên lụy vào những chuyện giết chóc đáng buồn này.

Diêu Phượng Kiều hừ lạnh, “Ngươi cũng thay đổi rất nhiều.”

Trước kia nàng cũng không phải là một kẻ thích chõ mũi vào chuyện người khác.

“Có người lấy chính tính mạng mình uy hiếp ta, nói nếu ta có lá gan hận đời đi lên con đường tà đạo như vậy, sẽ chết cho ta xem.” Khi Tô Thanh Diệu nói lời này, trong mắt lóe lên ánh sáng, nhưng trong giọng nói lại có vẻ hơi hơi bất đắc dĩ. “Ta chịu, khuất phục, từ đó về sau quay mặt về hướng mặt trời, thề làm người tốt.” Chỉ có điều là người đã nói lời này với nàng, cho tới bây giờ vẫn không bao giờ chịu tự cứu mình, dối trá thành tinh, ngoài miệng thì nói đạo lý rõ ràng, bản thân mình thì lại ngoại lệ.

Nói xong, nàng lại tiếp tục hạ châm.

Châm thứ nhất che lại không cho độc lan đi, cho nên có thể ngừng lại, nhưng từ châm thứ hai đến châm thứ chín sẽ không được thoải mái như thế, phải thi châm liên tục mà cực kì chính xác mới được. Mà công phu chiêu này của nàng, chính Độc Thủ Chung Ly Xuân cũng không thể không bội phục.

Liên tiếp bảy châm, như nước chảy mây trôi, chuẩn xác mà vững vàng.

Thủ pháp của nàng tựa hồ lại có tiến bộ thì phải. Tô Thanh Diệu có chút tự kỉ.

“Văn Tương Vân, rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì?”

“Ta muốn làm cái gì? Nếu ta muốn làm cái gì, hôm nay bà sẽ tuyệt đối không có cơ hội ở trong này lấy kiếm chỉa ta. Nhị nương, ta gọi bà một tiếng “Nhị nương”, bà còn không hiểu ư?” Từ đầu đến cuối, sắc mặt nàng vẫn ung dung, cực kì bình tĩnh.

Vẻ mặt Diêu Phượng Kiều đầy phức tạp, nhìn ra được trong nội tâm đang giãy dụa mười phần.

Thế là, Tô Thanh Diệu mềm giọng lại, “Vì Nhị trang chủ mà ngẫm lại đi, coi như tạo ra cho con trai duy nhất của bà một cái giả dối cũng tốt. Nếu hắn biết cuộc hôn nhân hơn mười năm của cha mẹ mình chính là một cái âm mưu mà thôi, bà gả vào Hiểu Kiếm sơn trang là vì tìm ra một tấm bản đồ nực cười, trong lòng hắn sẽ nghĩ sao đây? Huống chi, chỉ sợ là trong lòng bà từ lâu đã không còn cái bảo tàng gì nữa rồi.”

Thời gian có thể mài mòn đi những góc cạnh của một con người, thậm chí còn có thể ăn mòn tính cách họ nữa.

Tuy rằng lúc trước Nhị nương vì tàng bảo đồ mà tiếp cận Doãn Tuấn, nhưng tình nghĩa vợ chồng mười mấy năm cũng không thể là giả hết được. Ít nhất năm đó khi nàng chữa trị cứu Doãn Tuấn, nước mắt Nhị nương nóng hổi, khi đó, bà không phải là một người giang hồ, mà là một thê tử, một mẫu thân.

Cho nên nàng cược, cược rằng chuyện này có thể giải quyết một cách trọn vẹn, cược rằng Nhị nương sẽ quăng đi niềm tin từng cố chấp.

“Không, các ngươi sẽ không dễ dàng buông tha cho ta như thế, trước kia ta đối đãi với ngươi cũng không tốt.” Tuy rằng Diêu Phượng Kiều vẫn có nghi ngờ, nhưng sắc mặt đã hòa hoãn hơn rất nhiều. Có thể là do bà đã nhiều năm lễ Phật, cho dù cũng không thành kính đến như vậy, nhưng mưa dầm thấm đất, ít nhiều gì tâm hồn cũng đã được tẩy rửa một chút.

Giờ khắc này, nàng thật sự cảm thấy mệt mỏi.

“Nhị nương, người đối xử với ta không tốt một người ta cũng không quên, ta vẫn chưa từng giấu diếm nửa phần căm hận của ta với bà, tất cả những gì các người làm với ta ta đều nhớ rõ, ta chỉ lười truy cứu mà thôi.” Bởi vì vẫn còn những người tốt với nàng lắm, che chở cho nàng suôn sẻ bước tiếp.

“Điều kiện của ngươi là gì?” Lòng của bà đã hoàn toàn dao động.

“Quên cái tên kia đi, quên cái bản đồ kia đi, từ nay về sau an tâm làm Nhị phu nhân của bà.”

Diêu Phượng Kiều lắc đầu, “Bọn họ sẽ không buông tha cho ta……”

“Bọn họ sẽ lại càng không buông tha cho ta,” Tô Thanh Diệu cười nhạt, trong mắt không có một chút sợ hãi, “Hoặc là nên nói, cho tới bây giờ không có ai nghĩ rằng sẽ cho ta một con đường sống, nhưng ta vẫn ở đây, không phải sao?”

Kiếm trong tay từ từ buông xuống, trên khuôn mặt trắng bệch phủ kín sầu bi, “Cả đời ta rốt cuộc là vì cái gì?”

Đúng như nàng dự kiến, lòng cố chấp của Nhị nương cũng không sâu, làm một người giang hồ, nàng đấu đá cả đời, làm một nữ nhân, nàng mất đi nhiều lắm.

“Ta chỉ hỏi ngươi một vấn đề cuối cùng. Nếu tàng bảo đồ là thật, như vậy bảo tàng đâu? Thật sự có bảo tàng?”

Tô Thanh Diệu nhìn về phía bà, không nói gì.

“Ha!” Diêu Phượng Kiều mất mát cười như điên, rồi mới quăng kiếm mà đi.

Cả đời này của bà quả nhiên thật buồn cười!

Cùng lúc đó, cửa bị đánh mạnh mở ra, một bóng người nhanh như gió nháy mắt ôm Tô Thanh Diệu vào lòng.

Vào thời điểm giao hẹn Doãn Úy Lam vẫn không nghe thấy ám hiệu của nàng, biết ngay nàng lại một mình bóp méo kế hoạch. Nhưng mà hắn hận nghiến răng nghiến lợi cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ xúc động một cái ngược lại lại hại nàng. Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng binh khí rơi xuống đất, hắn cả kinh cả đầu trống rỗng, không chút nghĩ ngợi liền vọt vào trong.

“Thanh Diệu!”

Công lực Doãn Trạm Thanh không theo kịp huynh trưởng, cũng không rõ trong phòng đã xảy ra chuyện gì, vừa vào cửa liền thấy một cảnh tượng gây sốc. Hắn dụi dụi mắt —

Đại ca lại có thể ôm Tô đại phu chặt cứng không buông?

Hắn liếc về phía bên cạnh. Văn tỷ tỷ đã được an trí ở giữa đệm chăn, ngủ thật an ổn, sắc mặt cũng hồng nhuận lên nhiều.

Chỉ có điều là…… Nhìn nhìn lại huynh trưởng vẫn không có ý buông tay ý ra của mình, cùng với Tô đại phu trên người vết máu. Ai tới nói cho hắn biết, chuyện này rốt cuộc là sao?

“Ta không sao.” Tô Thanh Diệu trấn an nam nhân đang cứng ngắc của mình, nhưng khi bị đụng tới miện vết thương trên gáy, hít một ngụm khí lạnh.

“Muội đã hứa với ta, cam đoan mình sẽ an toàn!” Chăm chút nhìn sát vào nàng, trong mắt đầy lửa giận.

“Muội làm rồi mà, muội đi ra cả người đầy đủ, chuyện gì cũng không có.” Cười đến hơi hơi suy yếu, cúi đầu một cái, lúc này mới phát hiện mình cũng đổ không ít máu. Mới vừa rồi Nhị nương bị kích động, tuy rằng không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng thân kiếm cũng bị dùng không ít lực đạo.

Doãn Úy Lam nhìn vết máu đã khô khô trên gáy nàng, cùng với bên bả vai bị ướt đẫm máu, ngữ khí của hắn càng thêm trầm thấp, “Biết ngay là muội tên tiểu lừa đảo này sẽ không biết giữ lời hứa mà.”

“Nào có, chỉ là định nghĩa lời hứa của chúng ta có chút khác nhau thôi.” Nàng cũng đơn giản không giãy dụa gì, cứ vậy mà khép mắt dựa vào trong lòng hắn, để mặc vết máu nhiễm lên áo hắn.

Chuyện gì có thể làm được, nàng vẫn hi vọng có thể tận lực chia sẻ cùng hắn. Cho dù Nhị nương bị đại ca bắt, trong lòng hắn nhất định cũng sẽ vì thẹn với Trạm Thanh mà khó chịu, cho nên nàng mới thử dùng một phương pháp khác giải quyết vấn đề.

“Sau này không được chơi chữ với ta nữa!”

“Ừm,” Tô Thanh Diệu gật đầu thuận theo, “Muội mệt.” Phải vừa hết sức chăm chú hạ châm đồng thời còn đối phó với một nữ nhân bị rối loạn cảm xúc, nàng thật sự mệt muốn chết rồi.

“Ta đỡ muội đi nghỉ ngơi.” Nói xong, Doãn Úy Lam giúp đỡ nàng, quay đầu dặn dò, “Trạm Thanh, bên này giao cho đệ giải quyết.”

“Ách…… Dạ, đại ca.”

Doãn Trạm Thanh vừa vô cùng bội phục mình còn có thể phát ra âm thanh, vừa trợn mắt há hốc mồm nhìn huynh trưởng nhà mình ôm Tô Thanh Diệu cực kì thân mật rời đi.

Thật sự… thật sự không phải mắt hắn có vấn đề ư?

Không phải đại ca rất chán ghét Tô đại phu đấy ư?