Tags

“Công tử, nếu đã lên thuyền thì làm gì nhanh như vậy đã bước đi? Chẳng lẽ đang chê hai tỷ muội ta không vừa mắt hai vị công tử hay chăng?” Linh Nhi cười cười, chuyện vừa chuyển, giấu mũi nhọn đi, trở nên thẹn thùng.

Tả Phỉ Nhạn khó tin được, trên đời này có người có thể biến sắc mặt còn nhanh hơn cả nàng, nháy mắt có thể chuyển đổi biểu tình trên mặt, sự không sợ hãi này làm cho nàng càng có cảm tình với nàng Linh Nhi cầm quạt hương bồ này hơn.

“Linh Nhi tiểu thư hiểu lầm, hai huynh đệ ta không lòng cưới vợ, nhưng cũng sẽ không làm kẻ bạc tình. Hai vị tiểu thư thịnh tình mời như thế, đôi ta làm sao có thể nói đi là đi đây? Về tình về lý đều không hợp a!” Tả Phỉ Nhạn một bộ rất chân thành với hai vị tiểu thư xinh đẹp như hoa trước mắt này, chỉ có điều trong nháy mắt khi ngẩng đầu nhìn Mộc Thanh Phong, trên mặt lộ ra một nụ cười gian, điều này làm cho ánh mắt Mộc Thanh Phong không tự chủ được loan loan xuống dưới.

Xem ra hai vị tiểu thư này, phải biến thành đồ chơi của Nhạn Nhi rồi, làm cho hắn thật sâu sắc cầu phúc, thương tiếc cho các nàng.

“Vậy thì rất tốt.” Vừa nghe công tử áo trắng này nói không đi, trái tim Linh Nhi nhảy nhót muốn bay lên mất.

Vị công tử áo trắng này tuy rằng không bì kịp vẻ tiên nhân phiêu dật như vị công tử trường sam trắng bạc kia, nhưng mà công tử này đầy người ánh sáng mặt trời ấm nồng, mày đẹp kia, đôi môi dễ nhìn kia, cả đôi mắt trong veo như mặt hồ kia nữa, luôn có thể sâu sắc hấp dẫn ánh mắt của nàng. Tại Lăng Nguyên Thành này, nàng chưa bao giờ thấy qua vị công tử nào có bộ dạng mi thanh mục tú như vậy, nói vậy bọn họ là người bên ngoài, nếu có thể… Nhưng mà lại mới vừa bị bọn họ cự tuyệt xong, trong ánh mắt lóng lánh ánh lên một tia buồn bã.

“Xin hỏi tính danh công tử? Tiểu nữ tử cùng muội muội Linh Nhi chính là xuất thân từ Thẩm gia ở Lăng Nguyên.” Thiếu nữ đánh đàn ngừng lại, đứng lên nhẹ nhàng thi lễ, nhỏ giọng dịu dàng nói.

“Cô nương đa lễ, tại hạ Mộc Thanh đây là gia huynh Mộc Phong.” Tả Phỉ Nhạn giành trả lời trước, hai tròng mắt đen nhánh hiện lên vài tia giảo hoạt.

Mộc Thanh Phong thấy nàng trả lời như vậy, rất là hài lòng, xuất môn ra ngoài, có thể sử dụng tên giả rất tốt.

Chỉ có điều, vừa rồi nghe vị tiểu thư đánh đàn này xưng là người của Thẩm gia, thế có thể có liên quan đến Thẩm gia đã biến mất trên giang hồ mười mấy năm kia không? Mười mấy năm trước một thế gia làm hương liệu nổi danh lừng lẫy trên giang hồ biến mất toàn bộ chỉ trong một đêm, biến mất cực nhanh, không hề lưu lại dù chỉ một sợi tơ, để cho thế nhân suy đoán không thôi.

“Xin hỏi tiểu thư, Thẩm gia này có phải chính là Thẩm gia hương liệu thế gia đã biến mất trên giang hồ mười mấy năm trước hay chăng?” Mộc Thanh Phong hỏi không chắc chắn, trong hơi thở truyền đến từng trận hương thơm, không giống như những thứ hương bán trên chợ, mà như là được nghiên cứu chế tạo độc nhất vô nhị, điều này làm cho hắn mơ hồ càng thêm tin tưởng chắc chắn, nếu như quả thật là vậy, thế thì thứ độc trên người Nhạn Nhi còn một đường sống nữa rồi, dù sao ngư trầm hương kia cũng chỉ có Thẩm gia mới có được.

“Công tử thật có mắt, nhà chúng ta chính là làm hương liệu, nhưng cũng không biết có phải là hương liệu thế gia đã biến mất mười mấy năm theo trong lời ngươi nói hay không.” Linh Nhi cười vui vẻ, không ngờ còn có người biết tới Thẩm gia các nàng.

Tuy rằng hương liệu của Thẩm gia buôn bán trải rộng cả nước, nhưng không có mấy ai biết, chủ nhân sau lưng hương liệu là họ Thẩm, ở tại Lăng Nguyên Thành. Trước kia, nàng cũng từng hỏi phụ thân, vì sao không tuyên bố với bên ngoài rằng hương liệu này là Thẩm gia chế thành? Phụ thân luôn cười hì hì nói cho nàng, “Phụ thân không cần nổi tiếng, phụ thân muốn là người cả nhà vui vẻ sống bên nhau.” Lúc ấy nàng không hiểu, nhưng bây giờ suy nghĩ lại, nàng cũng đã hiểu sơ sơ. Người sống trên đời này, đều không thoát khỏi danh với lợi, có thể đạm bạc bên ngoài vòng danh lợi lại chẳng có mấy cái.

“Linh Nhi.” Thiếu nữ đánh đàn thấp giọng nũng nịu.

“Tú Nhi tỷ tỷ, Linh Nhi biết rồi.” Tú Nhi tỷ tỷ đang trách nàng trước mặt người bên ngoài mà nhiều lời, Linh Nhi đô miệng lên, phun ra chiếc lưỡi đáng yêu.

“Công tử từ đâu biết rõ Thẩm gia? Việc buôn bán của Thẩm gia chúng ta đều chính là ở tại Lăng Nguyên Thành này, nói vậy công tử nhận sai rồi.” Thiếu nữ tên là Tú Nhi cười nhẹ, trong giọng nói hơn mấy tia tìm tòi nghiên cứu.

“Có thể là tại hạ nhận sai, hai vị tiểu thư chớ trách móc.” Mộc Thanh Phong có lễ giải thích.

“Người không biết không có tội.” Tú Nhi lại cúi đầu, nhắm mắt lại, tiếp tục đánh đàn, tiếng đàn nhè nhẹ nhu uyển kia, đàn ra hết tình yêu dịu dàng trong lòng nàng.

Lẳng lặng ngồi một bên nghe bọn họ nói chuyện, Tả Phỉ Nhạn đã hiểu sơ sơ được ý đồ của Mộc Thanh Phong rồi, hắn đã vì mình mà làm quá nhiều, kỳ thật giải hay không giải được độc nàng đều không sao cả, chỉ cần qua ngày vui vẻ tự do là được.

Cảm thấy không gian bị lụa mỏng bao phủ này có chút hơi buồn thương, Tả Phỉ Nhạn kéo lụa mỏng ra đi đến mũi thuyền, lại cởi hài ra, ngâm chân ngâm vào trong hồ nước dập dờn bồng bềnh sóng. Nàng lấy tay gối lên sau đầu nằm ở trên boong thuyền, trước mắt lướt qua từng đám mây trắng, trời xanh thăm thẳm, còn cả đàn chim bay bay kia nữa, có cảm giác tâm hồn đang được thả lỏng, rất thoải mái, rất muốn mang theo trái tim giương cánh bay cao.

1_111017124056_1

Nàng hy vọng tình cảnh này có thể tồn tại mãi mãi đến cỡ nào, bên tai thoảng qua tiếng đàn du dương, làm cho trái tim nàng chợt gợn sóng nhè nhẹ. Nếu hoàng huynh ở đây thì tốt biết mấy? Nếu hoàng huynh có thể cùng nàng nằm trên mặt hồ phiếm bàng bạc này thì thật tốt biết mấy? Nguyện vọng của nàng không nhiều lắm, nhưng lại rất khó thực hiện, cái này giống như là một giấc mộng tại Giang Nam của nàng thôi, trong mộng có hắn có nàng.

“Nhạn Nhi? Sao lại khóc rồi?” Mộc Thanh Phong xốc lụa mỏng lên, đập vào mắt là khóe mắt Nhạn Nhi ánh màu bạc nước mắt, khiến cho hắn lo lắng vội vàng lay tỉnh nàng.

“Phong ca sao thế?” Bị hắn lay tỉnh, Tả Phỉ Nhạn không biết đã xảy ra chuyện gì, trông có vẻ ngốc lăng, “Phải đi về sao?” Ngơ ngác hỏi.

“Sao đệ lại khóc?” Mộc Thanh Phong dùng khan tay màu xanh giúp nàng lau đi nước mắt.

“Vừa rồi nằm mơ, cho nên bất tri bất giác chảy nước mắt thôi.” Thì ra là nàng đang ngủ, làm một giấc mộng.

“Thì ra là vậy! Về sau đừng ngủ trên boong thuyền nữa, như vậy rất dễ cảm lạnh.” Đỡ nàng ngồi dậy xong, giúp nàng phủi phủi tro bụi dính trên quần áo.

“Ân, phải đi về ư?” Đột nhiên có chút nhớ Điệp Nhi cùng Liên Nhi.

“Thẩm tiểu thư mời chúng ta đi Thẩm phủ.”

“Phong ca nhận lời rồi?”

“Ân, thật ra…”

“Vậy chúng ta phải đi ngay, đừng cô phụ tấm lòng của hai vị tiểu thư Thẩm gia.” Tả Phỉ Nhạn không cho hắn nói, tất cả nàng đều biết hết.

“Phong ca, đệ sẽ nghịch nước tiếp, huynh đi bảo nhà đò trở về đi!” Không đáng phải trả giá vì nàng nhiều như vậy.

“Vậy đệ cứ chơi xong rồi đi lên, nước lạnh không tốt với thân thể.” Mộc Thanh Phong xoay người dặn dò vài câu, sau khi nói rõ ý với tiểu thư Thẩm gia xong lại đi ra thuyền nhỏ cách vách, giao ngân lượng cho thuyền phu.

“Phong ca nhà ngươi thật tốt với ngươi, xem thật là hâm mộ.” Giọng nói của Linh Nhi vang lên sau lưng Tả Phỉ Nhạn.

“Tú Nhi tỷ tỷ nhà ngươi cũng đối với ngươi rất tốt.” Nha đầu kia, xem ra cũng chỉ xấp xỉ mười bốn tuổi, vẻ mặt hồn nhiên đến như vậy.

“Nhưng mà, ta rất muốn có một ca ca.” Nàng vẫn hâm mộ những người có ca ca này.

“Có tỷ tỷ đã là không tệ rồi, Linh Nhi tiểu thư có thể theo giúp ta cùng nhau ngồi đây không a?” Xem nàng cũng không phải loại người câu nệ tiểu tiết, Tả Phỉ Nhạn mời, thuận tiện dùng ống tay áo chùi chùi tấm ván gỗ bên cạnh, ý bảo nàng có thể ngồi đó.

“Tốt!” Linh Nhi vui vẻ nhận lời.