Tags
Dù sao Tây Hồ tháng sáu, phong cảnh không giống với bốn mùa khác. “Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích, ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng.” —— Dương Vạn Lý. (Liền trời sắc lá xanh xanh ngắt, nắng chiếu màu hoa thẫm lạ lùng) (1)
Tả Phỉ Nhạn nằm úp sấp nằm trên đầu thuyền, ngón tay nghịch ngợm rẽ nước tạo bọt sóng, đôi khi có những chứ tôm bị bọt sóng đãng xua đến đầu thuyền, chúng nó uốn cong thân mình trong suốt nho nhỏ lại, nhảy lên giữa không trung, lại làm một đường cong xinh đẹp rơi vào trong hồ nước, vểnh cái đầu nạm kim cương hồng kia lên, cao ngạo nhìn Tả Phỉ Nhạn, tiện đà lại kết bạn vui chơi, những hành động của chúng nó thành thạo như thể đã sớm quen với mọi thứ xảy ra bất ngờ này rồi.
Vài sợi tóc bị gió thổi loạn, như có như không quấy nhiễu bên gò má, chọc nàng thoải mái cười khanh khách lên, vẻ mặt tràn đầy phấn khởi, làm cho thỉnh thoảng có những thiếu nữ trên chiếc thuyền khác tới gần lại xấu hổ đỏ mặt, hai mắt lạc đường.
“Nhạn Nhi.” Mộc Thanh Phong bất đắc dĩ kêu.
Nàng thật đúng là tính con nít không đổi được, vừa lên thuyền đã nằm sấp phục ngay đầu thuyền rồi.
“Phong ca, huynh cũng đến chơi.” Từ đầu thuyền đứng lên, ngồi ở trong khoang thuyền, gọn gàng cởi giày vớ ra, lộ ra một đôi chân dễ thương.
“Aiz.” Lại là một tiếng thở dài thườn thượt, vốn muốn bảo nàng đừng vọc nước nữa, không nghĩ tới nàng như là chơi nghiện, giờ ngay cả giày vớ cũng cởi hết, rất có vẻ muốn chơi to một hồi lắm.
“Phong ca sao huynh cứ thở dài miết a?” Từ khi nàng bước lên thuyền, nằm úp sấp ngoài đầu thuyền vọc nước, hắn vẫn cứ nhẹ nhàng thở dài, tuy rằng trên mặt lúc nào cũng cười cười ôn nhuận, nhưng lại có cảm giác không phù hợp, y như một ông già con vậy, trong lòng Tả Phỉ Nhạn càng không ngừng nghi hoặc.
“Còn không phải tại đệ, đệ không thể ngồi cho bình thường một chút được sao? Chẳng lẽ cảnh nhìn khi nằm úp sấp còn đẹp hơn cảnh nhìn khi ngồi chắc?” Một chút rụt rè con gái nên có nàng cũng không có, cũng chính vì điểm này, nàng mới có thể không giống người thường, trở thành tiêu điểm chú ý của người khác.
“Aiz, Phong ca, bây giờ đệ đang là công tử phong lưu, để ý chuyện đó làm gì a!” Tả Phỉ Nhạn không quan tâm khoát tay, làm sao mà nàng không biết suy nghĩ trong lòng hắn cơ chứ, con gái thì hẳn là phải rụt rè một chút, không thể lỗ mãng như vậy! Không nghĩ tới trong hoàng cung bị người ta quản, ra ngoài ngoài cung lại đến phiên hắn niệm, lại còn là tự mình vội vã tìm tới cho hắn niệm. Chỉ có điều, xuất phát từ thiện ý, nàng cũng đại nhân có đại lượng không so đo làm chi.
“Đến đến đến, Phong ca, huynh cũng cởi giày vớ ra đi, nước này vừa trong vừa mát, để chân vào trong, theo con thuyền hoa chuyển động, sẽ có tác dụng mát xa tiêu mệt mỏi.” (Shi thắc mắc thời này có từ “massage” rồi hả???) Tả Phỉ Nhạn lôi kéo góc áo Mộc Thanh Phong, bảo hắn cũng tham dự vào. Nhưng lại cứ việc nàng kéo như thế nào, hắn cũng không nhúc nhích lấy một tí, nàng đơn giản nhếch miệng lên, bày ra vẻ muốn khóc, “Thật là, đừng có không nể mặt như thế chứ? Đệ nói đều là sự thật, huynh không ngại thử xem thì biết.” Trước kia không có cơ hội chơi, bây giờ nàng muốn chơi cho đủ.
“Được rồi, ta chơi với đệ.” Không lay chuyển được nàng, Mộc Thanh Phong cũng cởi giày, cùng nàng đặt chân vào trong hồ nước, cảm giác kia quả không tệ, chỉ có điều nước hồ hơi lạnh quá mức, không biết nàng có chịu được không? Dù sao trên người nàng vẫn còn độc chưa giải.
“Đừng lo, tập trung cảm nhận lạc thú nước mang lại là được.” Tả Phỉ Nhạn đang cúi đầu không ngừng vọc nước như là xem thấu được suy nghĩ của Mộc Thanh Phong, ngẩng đầu cho hắn một nụ cười trấn an.
Thân thể của nàng, nàng cũng có biết được sơ sơ, dòng nước mát này, còn chưa đến mức làm cho nàng độc phát. Nếu độc phát, còn có Mộc Thanh Phong ở đây, hắn nhất định sẽ nghĩ ra cách cứu nàng, bảo nàng hư cũng được, nàng chỉ lo cho mình thêm một chút thôi.
Ý sầu nhàn nhạt hiện lên trong ánh mắt nàng kia, làm cho tim Mộc Thanh Phong xoắn đau một trận, nàng giống như là một cây cỏ nhỏ ương ngạnh, không sợ gió táp mưa sa tra tấn.
Bên cạnh, một con thuyền nho nhỏ nhanh nhẹn tới gần, bên tai truyền đến một giọng nói nhát gan, “Cái kia… cái kia… ta có thể mời công tử ngồi cùng thuyền hay chăng?”
Nghe giọng nói này, Tả Phỉ Nhạn ngạc nhiên ngẩng đầu, “Ta ư? Hay là Phong ca?” Tay chỉ chính mình, sau đó lại chỉ chỉ Mộc Thanh Phong đang ngồi bên cạnh cùng nàng nghịch nước.
“Mời cả hai vị công tử cùng nhau lên trên thuyền ngồi một lát.” Lụa mỏng bay bay, thấp thoáng có thể thấy một vị thiếu nữ mặc áo màu xanh nước hồ phe phẩy quạt hương bồ, mà bên cạnh còn có một vị thiếu nữ khác đang đánh đàn, mặc váy màu xanh nước biển.
“Phong ca, bằng không chúng ta qua ngồi chơi?” Không ngờ thiếu nữ cổ đại cũng to gan như vậy.
“Nhạn Nhi, cái này, không được.” Mộc Thanh Phong cũng có hiểu biết mơ hồ về tập tục ở Lăng Nguyên Thành, thiếu nữ du thuyền trên hồ mời nam tử lên thuyền ngồi một lát, đều có dấu hiệu sắp bày tỏ tình ý một phen. Mà nếu bây giờ bọn họ thật sự đi lên, chính là gián tiếp nhận lời rồi.
“Phong ca, đừng lề mề nữa mau thừa dịp đi a, khó có khi cô nương người ta đã thịnh tình mời như vậy, chúng ta mau đi lên đi thôi! Coi như là quen thêm hai người bạn ở Lăng Nguyên Thành vậy.” Tả Phỉ Nhạn cầm giày vừa bị ném ở một bên nhanh chóng mang vào, chỉnh trang xiêm y, thúc giục Mộc Thanh Phong nhanh lên.
“Đệ đó! Đi thôi!” Luôn không thể cự tuyệt lời thỉnh cầu của nàng được.
“Phong ca tốt với đệ nhất mà!”
“Nhà đò, ngươi cứ đi theo thuyền cô nương này, tiền chúng ta sẽ xem giao cho.” Mộc Thanh Phong quay đầu nói với thuyền phu đang khua chèo một tiếng.
“Hai vị công tử chơi vui vẻ, đại hán sẽ đi theo các ngươi.” Trên khuôn mặt ngăm đen của nhà đò hiện ra một nụ cười sáng lạn.
Lụa mỏng bị cô nương ở bên trong xốc lên, treo lên. Lộ ra hai gương mặt thanh lệ, khả ái, thiếu nữ phe phẩy quạt hương bồ chớp chớp đôi mắt đen trong veo kia, rất là xinh đẹp, thiếu nữ đánh đàn chỉ ngẩng đầu lên gật đầu với bọn họ, lại nhẹ tay tiếp tục đàn hát, trong tiếng hát trong veo kia tràn ngập sự dịu dàng mềm mại, mị hoặc của con gái Giang Nam. Ai cũng nói con gái Giang Nam là làm từ nước, hôm nay thấy được, quả nhiên giống y như lời đồn.
Làn da trắng nõn mịn màng có thể bóp ra nước kia, gương mặt trái xoan nho nhỏ mặt trái xoan nhu tĩnh (mềm mại yên tĩnh), làm cho người ta cảm thấy như đang thưởng thức một bức tranh tĩnh vật.
“Công tử có biết đây là khúc gì chăng?” Thiếu nữ có dung nhan thanh lệ ngẩng đầu, mắt ngậm dịu êm nhìn Mộc Thanh Phong.
Cho tới bây giờ nàng chưa từng gặp nam tử nào tuấn dật như vậy, quanh thân hắn tản ra hơi thở dịu dàmh, trường sam trắng bạc, làm cho hắn phiêu dật đến giống như không phải là người cõi trần này.
“Nếu tại hạ không đoán sai, đây là “Tương tư dẫn” (2).” Mộc Thanh Phong thi lễ nói với nàng.
“Công tử nghe thật tốt, đây đúng là “Tương tư dẫn”, không biết công tử nghe xong có cảm tưởng gì chăng?” Trong giọng nói mềm mại còn pha chút hồi hộp gấp gáp nhè nhẹ.
“Nga, ta nghe hiểu, đây chính là bày tỏ tình yêu a! Phong ca, huynh nhận lời nàng đi!” Kỳ thật trong thực tế, “tương tư dẫn”, dẫn ra ý là “chờ đợi đau khổ”.
“Đa tạ cô nương ưu ái, tại hạ sợ hãi.” Mộc Thanh Phong ôm quyền, trên mặt tràn ngập xin lỗi.
“Công tử không cần nóng lòng cự tuyệt, ngươi xem non sông tươi đẹp này tú lệ cỡ nào, nếu không ngại hai huynh đệ các ngươi cùng hai người tỷ muội chúng ta cùng nhau thưởng thức?” Trên mặt mơ hồ hiện lên sự buồn bã, nhưng rất nhanh đã uyển chuyển cười một tiếng.
“Tỷ tỷ… “ Thiếu nữ cắn quạt hương bồ thấp giọng kêu.
“Linh Nhi không nên lắm lời.”
“Nhưng mà tỷ tỷ.” Thiếu nữ được gọi là Linh Nhi bỉu môi, ánh mắt trừng Tả Phỉ Nhạn xong lại trừng sang Mộc Thanh Phong.
“Công tử, không có ý muốn lấy tỷ tỷ của ta, vậy vì sao phải lên thuyền?” Linh Nhi lớn tiếng hỏi, chẳng qua nữ tử Giang Nam chất vấn, giống như nghe tiếng muỗi kêu vậy.
“Vị tiểu thư này, là tại hạ bảo Phong ca lên thuyền. Ban đầu ta không biết mời lên thuyền là có ý tứ này, nếu biết sớm, ta sẽ không cầu Phong ca để cho ta lên thuyền. Hai vị tiểu thư, tại hạ biết tội, xin các ngươi thứ lỗi.” Tả Phỉ Nhạn học bộ dạng Mộc Thanh Phong ôm quyền giải thích.
***
(1) Dương Vạn Lý 楊萬里 (1127-1206) tự Đình Tú 廷秀, hiệu Thành Trai 誠齋, người Cát Thuỷ 吉水, Cát Châu 吉州 (nay thuộc Giang Tây, Trung Quốc), đỗ tiến sĩ năm Thiệu Hưng thứ 24 (1154) đời Tống Cao Tông. Ông từng nhậm các chức Thái thường bác sĩ, Thượng thư Tả tư lang trung kiêm hầu thái tử đọc sách. Chủ trương chống Kim, chính trực, ăn nói thẳng thắn. Đời Ninh Tông, vì gian tướng chuyên quyền, bỏ quan về nhà, cuối cùng phẫn uất mà chết. Thơ tề danh cùng Vưu Mậu 尤袤, Phạm Thành Đại 范成大, Lục Du 陸遊, xưng “Nam Tống tứ gia”. Cấu tứ mới lạ, lời thơ lưu loát rõ ràng, từ phong cách mới mẻ, hoạt bát tự nhiên, với thơ giống nhau. Trước tác được “Thành Trai tập” 誠齋集.
Câu thơ “Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích” được trích từ bài thơ Hiểu xuất Tĩnh Từ Tự tống Lâm Tử Phương.
Phong quang bất dữ tứ thì đồng.
Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích,
Ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng.
Buổi sớm ra chùa Tĩnh Từ tiễn Lâm Tử Phương
(Người dịch: Tùng Văn)Bát ngát Hồ Tây cảnh hạ trông
Mùa sen khác với mọi mùa không
Liền trời sắc lá xanh xanh ngắt
Nắng chiếu màu hoa thẫm lạ lùng.
(2) Tương tư dẫn: Không biết phải bàn này hem nha =))