Tags
Khi ánh ban mai xuyên qua những song cửa sổ, thấu qua lớp màn trướng dày chiếu vào trên mặt Tả Phỉ Nhạn, cái loại cảm giác mênh mông ấm tựa như là được người ta khẽ hôn làm cho nàng càng thêm không muốn mở mắt ra, tối hôm qua ngủ thật ngon, hoặc nên nói là sau khi bị Mộc Thanh Phong phục thuốc xong ngủ thật trầm.
Bên tai mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện ở bên ngoài, giống như đang cãi nhau, tiếng nói đè xuống rất thấp, giống như sợ bị người khác nghe thấy vậy, làm cho mắt nàng không tự chủ được nhăn lại, giọng bọn họ nói chuyện rất quen thuộc, hình như là Thanh Phong, Liên Nhi, Điệp Nhi và cả Ma Dụ.
“Các ngươi vào đây nói chuyện đi!” Tả Phỉ Nhạn nhẹ nhàng nói một tiếng, cửa phòng bị mở ra, lục tục đi vào đến bốn người, quả thật là bọn họ. Lúc này, nàng cũng đã cài nút quần áo xong, xốc màn trướng lên đi ra, khi nhìn thấy Mộc Thanh Phong, hung hăng trừng hắn một cái.
Còn cười? Tả Phỉ Nhạn mất hứng sờ sờ mũi, tự mình đi đến bên bàn, súc miệng, rửa mặt, tiện tay buộc một cái đuôi ngựa gọn gàng.
“Nói đi, các ngươi đang ở ngoài phòng ta bàn luận cái gì?” Ăn điểm tâm Thủy Liên vừa nhận từ tay tiểu nhị đưa lên, liếc nhìn từng vẻ mặt bất đồng của bọn họ.
“Nhạn Nhi, muội ăn điểm tâm trước đi, ăn xong sẽ nói cho muội nghe.” Việc này hơn nửa khắc cũng không nói rõ ràng được, sợ Nhạn Nhi nhất thời không tiếp nhận được, hắn không biết nên bắt đầu từ đâu.
“Yên tâm, chuyện động trời gì (thật ra thì nó là “thiên đại chuyện”, tức chuyện tày trời, nhưng dạo này lớp Shi đang có trào lưu nói “chuyện động trời” nên Shi để cho vui) cũng sẽ không ảnh hưởng tới khẩu vị của muội đâu. Ma Dụ, ngươi nói trước đi.” Sau khi nhét miếng bánh cuối cùng vào miệng, Tả Phỉ Nhạn chỉ ngón tay vào Ma Dụ đang ngồi ở đối diện nàng, ở đây sự hiện diện của nàng coi như bình thường, chỉ có điều hơi thở lạnh như băng kia tăng thêm sự dọa người mà thôi.
“Ngư trầm hương bị trộm.” Ma Dụ nói đơn giản rõ ràng.
Ba người còn lại không thể tin được, đáp án của nàng sẽ đơn giản như vậy, bọn họ vốn còn tưởng rằng sẽ thao thao bất tuyệt giải thích một phen.
“Có vậy thôi sao? Trộm thì trộm! Có cái gì lớn lao đâu, con người vốn phải chết, hoặc nặng như Thái Sơn, hoặc nhẹ tựa lông hồng! Chỉ cần sống cho vui vẻ là tốt rồi, làm gì mà phải để mấy chuyện phiền lòng này đi làm phiền chúng ta chứ?” Tả Phỉ Nhạn không thèm để ý khoát tay, nếu hôm nay nàng nhất định phải chết, vậy thì nàng cũng không thể sống qua ngày mai, nếu nàng không nhất định phải chết, tự nhiên sẽ có người đem thứ gì đó nàng muốn đưa đến trước mặt nàng.
Tại cái thời cổ đại này, nàng đã học xong một chuyện, thoải mái! Chỉ có thoải mái, mới có thể sống vui vẻ, không có gánh nặng được.
“Nhưng mà… nhưng mà…” Ma Dụ lập tức kích động lên, lớp mặt nạ trên gương mặt đóng băng đã rơi xuống một chút.
“Để ta nói giùm ngươi cho! Nhưng mà ngư trầm hương đang ở trong tổ chức Dạ Sát nổi danh lừng lẫy, lại là được người có quyền uy nhất trong tổ chức quản lí, làm sao có thể dễ dàng bị trộm chứ? Ma Dụ, ta nói cho ngươi biết, trên đời này chuyện gì đều có khả năng xảy ra. Một câu thôi, trong tổ chức Dạ Sát có nội gián, hoặc là có người cố ý giấu ngư trầm hương đi, hoặc là không chịu cho ngươi mượn, đừng quên bây giờ ngươi đã bị tổ chức Dạ Sát trục xuất. Ma Dụ, cám ơn ngươi đã vì an toàn tính mạng ta mà suy nghĩ, ta rất cảm động, người sống có số, đừng gấp, ta là tai họa, sẽ không nhanh đùng một cái lăn ra chết nhanh như vậy đâu.” Kéo tay Ma Dụ qua, nhẹ nhàng vỗ vỗ vài cái, an ủi.
“Công chúa, đây chính là hi vọng cuối cùng a!” Thủy Điệp vội vàng luống cuống nói, trong hốc mắt chứa đầy nước mắt, hạch mắt sưng sưng, giống như đã khóc một đêm vậy.
“Ai nói là hi vọng cuối cùng? Yên tâm, ta sẽ không chết!” An ủi một phòng người ủ rũ.
“Thanh Phong, buổi chiều mang muội đi trấn bên cạnh đi dạo được không?” Tả Phỉ Nhạn nhìn Mộc Thanh Phong vẫn luôn giữ nụ cười ôn hòa đầy chờ đợi.
“Ân.” Chỉ cần là yêu cầu của nàng, hắn nhất định sẽ làm được.
“Công chúa, chúng nô tỳ thì sao?” Thủy Điệp vừa nghe công chúa muốn bỏ các nàng lại mặc kệ, sốt ruột đứng lên.
“Các ngươi a! Trông coi hành lý, hoặc là tự mình đi chơi, dù sao cũng đừng đi theo ta, còn nữa gọi ta là công tử, không cho phép gọi ta là công chúa, nhớ kỹ chưa?” Tả Phỉ Nhạn trừng các nàng uy hiếp.
Huhuhu, Thủy Điệp rất muốn khóc, công chúa lại có thể lấy dâm uy ra đè các nàng.
Bên ngoài trạm dịch chính là một mảng rừng lớn, trong rừng cây có vài con đường, đường chính, đường mòn, còn có những đường khác, chúng nó đi thông các nơi trên cả nước, trong đó một cái chính là đi sang Thanh Châu, mà giờ này, bọn họ lại không vội đi Thanh Châu, bọn họ muốn đi Lăng Nguyên Thành gần đó dạo chơi.
Nghe nói Lăng Nguyên Thành nổi tiếng là một Giang Nam thu nhỏ, náo nhiệt vô cùng, cảnh sắc mỹ lệ tựa như được họa trên những bức thư pháp, làm cho người ta có loại cảm giác đẹp không sao tả xiết vậy.
Một gian phòng trà ven bờ hồ, vị trí trước cửa sổ, có một vị thiếu niên dùng ngọc đái búi tóc, mặc áo gấm trắng dùng tơ vàng thêu một đóa mẫu đơn lớn đang đứng.
Khuôn mặt hắn cực kì thanh tú, hai gò má mịn màng dưới ánh sáng mặt trời chiếu xuống, làm cho người ta có một loại cảm giác như quanh thân đang bị màu vàng bao phủ, đôi môi màu hồng phấn cong lên một đường cong đẹp mắt, chiết phiến trong tay nhẹ nhàng lay động, làm cho người ta có cảm giác tác phong nhanh nhẹn.
Mà nam tử bên cạnh thiếu niên thân, một thân áo gấm trắng bạc, làm cho người ta cảm giác như là tiên nhân hạ phàm, khuôn mặt tuấn tú như ngọc lộ vẻ sủng nịch, hai hàng lông mày thon dài như vầng trăng khuyết, thần hình gầy mà thanh tú, mười ngón thon dài mượt mà, trong đôi mắt dịu dàng tràn đầy nhu tình.
Ngoài cửa sổ những thiếu nữ trên thuyền lướt trong hồ, thấy hai nam tử trước cửa sổ, trên mặt đều lộ ra nét thẹn thùng, có những nữ tử lớn mật lại càng nói lời mời mọc với bọn họ.
“Phong ca, huynh xem mị lực của chúng ta.” Tả Phỉ Nhạn kiêu ngạo bĩu môi, một đôi mắt trong suốt như gương sáng từ từ ánh lên sự tự hào.
Mộc Thanh Phong cười nhẹ không nói, lẳng lặng nhìn nàng, đến cùng nàng là một người con gái như thế nào? Mặc nữ trang vào, nghịch ngợm đáng yêu, mặc nam trang vào, phong nhã tiêu sái, có khi so với những nam tử õng ẹo càng giống đàn ông hơn, cái loại động tác tùy tiện, to gan này, không biết nàng đã học được từ ai đây? Mà trên người nàng thứ duy nhất không thay đổi chính là đôi mắt trong suốt như hồ thu kia, bên trong vĩnh viễn sạch sẽ, chứa đựng những ánh sáng kì lạ.
Hắn nghĩ, Dận Hạo, Vĩ Kỳ, Hoàng Phủ Vân Khanh, Dạ Ma, cả hắn nữa, dựa vào càng nhiều người như vậy, có phải đều bị khí chất kì dị này trên người nàng hấp dẫn hay không? Tiện đà mê luyến sâu sắc, nghĩ phải bảo vệ nàng?
“Phong ca, nhìn trúng cô nương nào rồi? Có muốn đệ tiến cử giùm huynh không a?” Thấy hắn ngẩn ngơ, nghĩ rằng hắn đã xem trúng cô nương nào đó, Tả Phỉ Nhạn hảo tâm lấy tay chọc chọc hắn, dùng ánh mắt ý bảo hắn đừng thẹn thùng, mọi chuyện bao cho nàng.
“Ai, đệ lại suy nghĩ vớ vẩn gì nữa đấy?” Thật sự hết cách với nàng, cái đầu nho nhỏ kia, luôn thiên mã hành không (nghĩa đen: ngựa thần lướt gió tung bay).
“Thì ra là đệ nghĩ sai à? Nhưng mà, huynh xem bên bờ hồ bên trái, trên cái thuyền nhỏ kia, có cô nương đang nhìn huynh thẹn thùng kìa.” Trong mắt cô nương kia tràn ngập tình ý, môi mấp máy, giống như đang nói cái gì.
“Lo mà ăn cơm của đệ, nhìn phong cảnh của đệ đi, tiếp theo muốn đi đâu chơi?” Một ly trà nhanh chóng được đưa tới tay Tả Phỉ Nhạn.
“Chậc, xem ra có người bị người ta nói trúng tim đen.” Lần đầu tiên thấy hắn phát cáu, còn rất thú vị.
“Ân, trà ngon, tinh khiết thơm ngọt. Tiếp theo đệ tính kêu chủ quán thuê một chiếc thuyền vào giữa lòng hồ một chút, đi vào Lăng Ba Hồ này, làm sao có thể không đi đến giữa hồ xem thử chứ? Nghe nói trên đảo nhỏ giữa hồ có một gốc cây nhân duyên, nơi đó tụ tập rất nhiều mỹ nữ.”