Tags

Sau khi đau đớn giảm bớt, Tả Phỉ Nhạn nghĩ lại lời Ma Dụ nói vừa rồi, vì sao nàng có thể liếc mắt một cái xác định được trong đồ ăn này có trộn độc dược? Mà lại còn có thể biết làm sao lấy giải dược. Là trùng hợp, hay là may mắn? Xem Ma Dụ, nàng không giống như là loại người có thể ngầm hại người khác thế này.

“Nhạn Nhi, đừng đoán, không phải là nàng.” Mộc Thanh Phong bưng một chén ướp nước ô mai lạnh nhẹ nhàng đặt xuống trước mặt Tả Phỉ Nhạn, tay giúp nàng vén mớ tóc lòa xòa trước trán sang một bên.

Bưng nước ô mai lên khẽ nhấp một ngụm, bên trong pha thuốc Đông y, Thanh Phong thật sự rất cẩn thận, biết nàng sợ đắng, lại trộn thuốc vào trong nước ô mai, nhìn hắn một cái đầy cảm kích.

“Nhạn Nhi, Ma Dụ sẽ không làm muội bị thương, tuy nàng là sát thủ, nhưng sẽ không hại người vô tội, trong thế giới của sát thủ là “Nhận tiền người khác thay họ giải nạn”, gần đây nàng luôn ở cùng một chỗ với ta, nếu nàng có cái gì mờ ám, nhất định sẽ không tránh khỏi mắt ta được.” Biết Nhạn Nhi đang hoài nghi Ma Dụ, hắn không phải cố ý đến giải vây vì Ma Dụ, mà chỉ là đem những gì mình biết nói cho Nhạn Nhi, giúp nàng không ngộ nhận.

“Muội sẽ không nghi ngờ nàng nữa.” Kỳ thật chỉ ngắn ngủn vài cái canh giờ ở chung này, nàng cũng đã hiểu biết cách làm người của Ma Dụ sơ sơ rồi, nàng sẽ không lạm sát kẻ vô tội.

“Như vậy là được rồi! Uống hết nước ô mai đi, uống xong thì ngủ một giấc cho thật ngon.” Độc tính trên người nàng tạm thời bị ngăn chặn, nhưng cũng không thể khinh thường.

“Có phải huynh lại bỏ ngưng thần hương ở trong nước ô mai hay không?” Mí mắt từ từ cụp xuống, Tả Phỉ Nhạn trừng Mộc Thanh Phong không đồng ý, lần trước cũng là thế này, lần này lại giở lại trò cũ.

“Nhạn Nhi ngủ ngoan, ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp giúp muội giải độc.” Nhẹ nhàng ôm lấy nàng đặt trên giường, nhìn nàng đang lẳng lặng nằm ngủ, trên mặt Mộc Thanh Phong lộ ra một sự yêu thương nhè nhẹ.

“Công tử, chủ nhân chờ người đã lâu, mời người đến phòng chữ Thiên số 1 đi.” Ngoài cửa phòng dán giấy hiện lên bóng một người cao lớn, đang ôm quyền.

“Ta lập tức đi ngay.” Giúp nàng buông màn xuống, cầm bát đi ra ngoài, khi đi ra khỏi cửa, dặn dò với bóng người ngoài cửa vài câu thì mới rời đi.

Trong nhã phòng chữ Thiên số 1, một bóng người màu xanh đậm đứng dưới ngọn đèn càng làm nổi bật thêm dáng vẻ tôn quý tiêu điều.

“Thanh Phong tham kiến bệ hạ.” Mộc Thanh Phong đóng cửa lại rồi hành lễ đơn giản một cái.

“Biểu ca, nơi này không phải trong cung, không cần đa lễ như vậy.” Tả Dận Hạo xoay người, mỏi mệt cười.

Nếu hắn đã nói như vậy, Mộc Thanh Phong cũng không đa lễ nữa, đi đến trước mặt hắn, phát hiện trên mặt hắn phủ đầy gió bụi mệt mỏi, xem ra sau khi vừa nhận được mũi tên, thì đã ngựa không dừng vó chạy ngay lại đây.

“Độc của Nhạn Nhi có thể giải không?” Dọc đường đến đã nghe được ám ảnh báo cáo, lúc ấy hắn cực kì phẫn nộ, thiếu chút nữa giết chết đám ám ảnh không có bảo vệ được Nhạn Nhi kia.

“Có thể, chỉ có điều là ngư trầm hương này rất khó vào tay.” Mộc Thanh Phong dừng lại phần sau, nhìn hắn.

“Túi ngư trầm hương cuối cùng trong cung đã ban cho Thụy vương từ tháng trước rồi.” Nếu biết sớm Nhạn Nhi sẽ trúng độc, hắn nhất định sẽ không ban ngư trầm hương ra ngoài.

“Thụy vương?” Mộc Thanh Phong giống như nghĩ đến cái gì, ánh mắt sâu thêm vài phần.

“Biểu ca có lời gì cứ nói thẳng.” Tả Dận Hạo ý bảo hắn không cần giấu diếm gì cả.

“Dận Hạo, ta cũng không gạt ngươi, vừa rồi người ta phái ra đến báo lại, nói phần tên Bắc Cung gia bị mất kia có liên quan đến Thụy vương. Mà hiện tại ngươi lại nói cho ta biết, túi ngư trầm hương cuối cùng trong cung cũng bị ban cho Thụy vương, cho nên, ta đoán thử, Nhạn Nhi gặp chuyện bị hạ độc có thể có liên quan đến Thụy vương hay không?” Ánh mắt nhìn hắn đầy phức tạp.

Tả Dận Hạo trầm mặc hồi lâu, trên mặt hiện lên một nụ cười mị hoặc, cảm giác rất âm trầm, rất khát máu.

“Mặc kệ là ai muốn tổn thương Nhạn Nhi, đều giết không cần hỏi! Thanh Phong, việc này cứ giao hết toàn quyền cho ngươi.” Tả Dận Hạo lấy từ trên người xuống một khối dương chi bạch ngọc có khắc chữ “Hạo” đưa cho hắn.

Mộc Thanh Phong tiếp nhận ngọc, cảm thấy phần trách nhiệm trong tay này rất nặng nề.

Giết không cần hỏi, xem ra lần này Dận Hạo đã quyết tâm.

“Vi thần tuân chỉ.”

“Thanh Phong, đêm nay ta sẽ ngủ ở đây, ngày mai trời chưa sáng sẽ lên đường hồi cung. Nàng ngủ chưa? Ta có thể đi xem nàng không?” Giọng nói mỏi mệt đặc sệt vẻ vô lực, Tả Dận Hạo xoay người, đặt tay ở sau lưng.

“Đã ngủ rồi, bây giờ đang ở trong phòng chữ Thiên số 2 đấy.” Mộc Thanh Phong ôn hòa nói.

Tả Dận Hạo cười cười xoay người, trong mắt ánh lên chút tình ý không tên, “Biểu ca, ngươi nói cho ta biết, có phải ngươi thích Nhạn Nhi hay không?”

“Thích.” Đáp không cần suy nghĩ.

“Vậy vì sao ngươi muốn rời khỏi trận đấu kia?” Hắn không hiểu, hắn lúc nào cũng muốn hỏi, chỉ có điều là không tìm được cơ hội thích hợp.

“Ta không muốn trở thành gánh nặng của nàng, Dận Hạo, thời gian không còn sớm, đi xem nàng đi!” Chuyển đề tài, xoay đi.

Cửa phòng chữ Thiên số hai bị nhẹ nhàng đẩy ra từ bên ngoài, Tả Dận Hạo rón rén bước vào, trong phòng truyền đến từng tiếng hít thở an ổn. Tả Dận Hạo cười thầm, chỉ cần nàng bình yên vô sự là tốt rồi, vén tầng tầng màn trướng lên, Nhạn Nhi nghịch ngợm này, đã muốn cởi bỏ nút áo ngoài, lộ ra một mảng da thịt tuyết trắng thật lớn trước ngực, theo hô hấp, trước ngực ẩn hiện chợt cao chợt thấp, đôi mắt đen như kim cương kia lại đen thêm vài phần. 20

Tả Dận Hạo chậm rãi ngồi xuống bên mép giường, nhìn nàng ngủ khẽ cười, nhìn nàng khi thì nhíu mày, khi thì giãn ra, khi thì lại mở cánh môi màu hồng phấn lẩm bẩm vài câu.

Thời gian lướt qua đầu ngón tay cực nhanh, Tả Dận Hạo cứ ngẩn ngơ nhìn nàng như vậy, cả mắt đều là nhu tình không tan, thật lâu sau khẽ thở dài, “Nhạn Nhi, muội bay thật mau.” Ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua trên làn da mịn màng của nàng, lưu luyến tại bờ môi, vô tình vẽ lên hình dạng nó.

Ghé vào bên tai nàng, thầm thì vài câu, về sau mặc kệ là mệt mỏi, khát, đói bụng, đều phải nhớ bay về bên người ta, nếu không bay được, thì phải sai người đưa tin về, ta nhất định sẽ bay đến cạnh muội, vòng ôm của ta vĩnh viễn vì muội mà rộng mở.

Tả Phỉ Nhạn xoay người, bám vào trên người Tả Dận Hạo y như con bạch tuộc. Điều này làm cho Tả Dận Hạo cười đầy bất đắc dĩ, tướng ngủ của Nhạn Nhi một chút cũng không thay đổi tốt, về sau ai chịu nổi, tiện đà hai mắt hiện lên một tia phiền muộn, rồi từ từ phiền muộn lại bị ưu thương thay thế biến mất không thấy nữa.

Làm sao hắn lại có thể quên mất cơ chứ, Nhạn Nhi của hắn đã gả làm vợ người khác rồi, cho dù…

“Chủ nhân, chúng ta cần phải trở về!” Bên ngoài truyền đến một tiếng kêu cung kính.

“Biết rồi, các ngươi đi xuống chuẩn bị trước đi!” Rốt cuộc phải xa nhau, vài cái canh giờ ngắn ngủi này, Tả Dận Hạo lại cảm giác như mình chỉ vừa mới đến mà thôi, nhẹ nhàng mà xê dịch thân thể nàng, giúp nàng ngủ càng thêm an ổn thoải mái, sau khi rút về tay chân của mình, cực kì tê mỏi, Tả Dận Hạo cười cười, đây là trả giá cho hạnh phúc.

Lại lưu luyến liếc nhìn mạt thân ảnh bị màn trướng ngăn cách như ẩn như hiện kia một cái, Nhạn Nhi, sau này ta lại đến xem muội.

Cửa phòng nhẹ nhàng bị mở ra rồi đóng lại, người ngủ ở trên giường vẫn mảy may không biết trong phòng từng nhiều thêm cái gì, thiếu đi cái gì, chỉ là trong không khí hơn một loại mùi thuộc về người kia.

Khóe môi Tả Phỉ Nhạn nhếch lên một nụ cười ngọt ngào, có cảm giác như nàng ngủ thật an ổn, thật thoải mái, nàng mơ thấy hoàng huynh đến xem nàng.