Tags
“Bệ hạ giá lâm.” Giọng nói cao vút của tiểu thái giám vang dội một cái, khu vườn vốn náo nhiệt lại trở nên im ắng, mọi người quỳ xuống đất cung nghênh.
“Đứng lên hết đi!” Tả Dận Hạo vung tay lên.
“Thỉnh an mẫu hậu, hai vị mẫu phi.”
“Bệ hạ vạn phúc.”
Lại là một trận thỉnh an rườm rà, Tả Phỉ Nhạn đứng yên bên cạnh, nhìn mà thấy không thú vị.
Hoàng cung chính là như thế này, đi vài bước phải thỉnh an vài lần, mà ngoài cung, khắp nơi tràn ngập không khí tự do, không cần cứ hễ động một chút lại phải thỉnh an người khác, giữa người với người cũng không có phân biệt địa vị rõ ràng như vậy
“Nhạn Nhi làm sao mà lại không yên lòng thế?” Tả Dận Hạo ngồi xuống xong, thấy nàng còn đứng, lên tiếng kêu.
“Không có, chỉ là đang thưởng thức tiết mục mà thôi.” Hoàng huynh mặc long bào lụa trắng thêu chỉ vàng thoạt trông vẫn cứ tuấn mỹ như vậy, nụ cười tà mị pha tia lười nhác như có như không trên mặt kia, luôn có thể làm cho người ta có cảm giác như bị nhìn xuyên thấu, lại làm cho người ta mê luyến sâu nặng.
Theo tầm mắt của nàng, phía trước không có tiết mục gì có thể hấp dẫn người ta được, điều duy nhất có thể nói lên chính là, lòng nàng đang không ở chỗ này.
Nàng hôm nay, xem trang phục, bộ cung trang màu hồng phấn kia giúp cho nàng càng lộ vẻ xinh đẹp đáng yêu, mặc dù ở trong đám phi tần của hắn không tính là xuất sắc nhất, nhưng cũng là người có thể hấp dẫn ánh mắt người ta nhất, hơn nữa đôi mắt kia, xanh ngọc bích như một hồ nước trong veo, sâu không thấy đáy.
Tả Dận Hạo nhìn phi tần, khi chạm đến ánh mắt của Hoàng hậu, hơi hơi ngạc nhiên. Nhìn xem, không có bảy phần thần vận, cũng được đến ba phần, có nét năng động nghịch ngợm thấp thoáng, khóe miệng không kềm được gợi lên một nụ cười nhẹ.
Hoàng hậu này cũng không đơn giản, nhớ tới đêm đó, nàng lại dám nói ra yêu cầu với hắn, nói không cho phép chạm vào nàng, nàng có người trong lòng, hơn nữa người đó lại chính là biểu ca của hắn Mộc Thanh Phong, cái cách nói chuyện mạnh mẽ đó, cực kỳ giống Nhạn Nhi của hắn, cũng khiến cho hắn đi đồng ý cái loại yêu cầu mệt mỏi kia.
Nguyên nhân đồng ý yêu cầu của nàng, trong lòng hắn đã tính toán giá trị lợi nhuận cho mình rồi. Một, thời điểm thích hợp có thể để cho nàng theo đuổi hạnh phúc của chính mình; hai, thời điểm thích hợp có thể giúp hắn chắn đi một tên tình địch; ba, hắn cực kì thích nàng thấu hiểu lòng người.
Thoáng nhìn bệ hạ đang cười với nàng, Hoàng hậu thầm hoảng hốt trong lòng, không biết vì sao, bệ hạ lại lộ ra nụ cười ấm áp này với nàng chứ? Không cần lâu, từ bốn phương tám hướng mơ hồ truyền đến ánh mắt cảnh cáo.
Chậc, chân Hoàng hậu này cũng không dễ làm. Cứ đơn giản mà nhận nhiều ánh mắt cảnh cáo như vậy, không đòi lại chút vốn liếng hình như không phải là tác phong từ trước đến giờ của nàng, giương mắt, nở một nụ cười nhè nhẹ, trừng mắt nhìn qua đầy hung ác.
“Ha ha ha…” Tả Dận Hạo cười thành tiếng sang sảng, Hoàng hậu này thật đúng là quá thú vị.
Bọn họ mày đi mắt lại với nhau, làm lòng Tả Phỉ Nhạn chua xót một hồi.
Khóe môi đỏ thắm nổi lên một nụ cười khổ, ngón cái xẹt qua cánh môi mềm mại, giữa tràng yến hội này, với bọn họ nàng giống như là một người quen thuộc đã trở thành xa lạ, không thể nào hòa hợp, người nhà thật sự của nàng đang ở nơi nào đây?
Mẫu hậu, mẫu phi đang chiêu đãi mọi người cùng nhau cười nói, trừ Lương phi Lý Lăng kia ra, nàng luôn dùng một loại ánh mắt mà nàng nhìn không hiểu nổi để nhìn nàng, trong đó pha một nỗi hận không biết từ đâu mà đến, còn có cả đố kỵ!
Tả Phỉ Nhạn tuyệt không biết, khi nào thì mình đã đắc tội Lương phi này, trước khi nàng tiến cung, nàng chắc chắn chưa từng gặp nàng, khuôn mặt xinh đẹp như hoa đào kia, phiếm nhiều tia băng giá.
Do nhớ lại lần đầu gặp mặt, trong giọng nói của nàng còn pha thêm chút châm chọc.
“Nhạn Nhi, sao muội không ăn? Có phải không hợp khẩu vị hay không?” Tả Dận Hạo thấy động đũa một chút rồi lại không nhúc nhích nữa, ánh mắt không có tiêu cự nhìn mọi người xung quanh, lo lắng hỏi.
“Không có, rau rất ngon, chỉ là lúc muội tới tham ăn điểm tâm, bây giờ có cảm giác hơi no, ăn không vô nữa.” Bịa một lý do hợp lý, buông đũa, nhận khăn lụa Thủy Liên đưa chùi vệt nước dính ngoài miệng.
“Bằng không, huynh cùng muội ra bên hồ giải sầu?” Tả Dận Hạo buông đũa xuống, những người khác cũng buông đũa xuống theo ngay.
Nhìn tứ phía chung quanh, Tả Phỉ Nhạn lắc tay, “Không cần, để Điệp Nhi với Liên Nhi theo giúp muội là tốt rồi. Mọi người từ từ ăn, mẫu hậu mẫu phi, Nhạn Nhi cáo lui trước.” Nhún người, chuyển ánh mắt sang Thủy Điệp Thủy Liên, ra hiệu các nàng đi theo.
“Aizzz, Nhạn Nhi trở về lần này, giống như biến thành một người khác vậy.”
“Đúng rồi!”
Tả Dận Hạo không ngờ mình sẽ bị cự tuyệt, mơ hồ có chút lo lắng, như sắp xảy ra chuyện gì vậy, bóng lưng Nhạn Nhi khi rời đi kia… Vội vàng gọi Phúc Đức, sai hắn phái người đi theo, hắn không hy vọng Nhạn Nhi rời khỏi tầm mắt của hắn.
Phúc Đức nhận được mệnh lệnh, lập tức phái người đi theo.
Lương phi nhìn nhất cử nhất động của bọn họ, như có thể biết sơ sơ xảy ra cái gì, một ánh mắt, tâm phúc đã yên lặng không một tiếng động đi thu xếp toàn bộ.
Trận gia yến này, bởi vì Tả Phỉ Nhạn bỏ đi, trở nên không còn bình thường như trước nữa
“Công chúa, người ăn một chút đi! Đây chính là quế hoa cao người thích nhất nè.” Thủy Điệp lấy ra một chiếc khăn gấm, bên trong gói mấy khối điểm tâm đẹp đẽ.
“Ta không đói bụng, các ngươi ăn đi!”
“Công chúa…” Lúc công chúa đi ra tâm tình còn đang vui vẻ, vì sao mà một lát sau lại trở nên nặng nề như thế này?
“Chúng ta rời khỏi hoàng cung đi? Ngay tối nay.” Giờ phút này, nàng rất muốn xuất cung, nàng rất muốn xuất cung đi xem thế giới bên ngoài, áp lực ở trong này đè nàng không thở nổi.
“Thiên sát! Công chúa, lời này không thể nói lung tung, sợ bị người ta nghe được.” Cho dù muốn xuất cung, cũng phải sau hừng đông mới đi được, cung cửa mới mở, công chúa thế nào mà lại quên mất chuyện này chứ.
“Đừng sợ bị người khác nghe thấy, nơi này chỉ có ba người chúng ta, cũng không có ai khác.” Bốn phía im ắng, đôi khi lại có tiếng con trùng ban đêm kêu to.
“Nhưng mà, chúng ta làm thế nào mà xuất cung a? Lệnh bài xuất cung còn ở Vu gia.” Thủy Điệp làm mặt đau khổ.
“Bay ra đi.”
“Bay?” Làm sao mà bay a? Không ai có cánh.
“Công chúa, người nói bay, không phải là khinh công chứ? Không được, không được, khinh công của nô tỳ chỉ có thể gạt người hoa mắt mà thôi, tường cung cao như vậy, ta không thể đi lên.” Thủy Điệp xua tay liên tục, sợ tới mức lùi xa vài bước, chỉ sợ công chúa nhất thời nổi hứng, thật sự muốn nàng mang các nàng bay ra khỏi hoàng cung này.
“Yên tâm, không có bảo ngươi đi, xem ngươi sợ tới mức nào kìa!” Bộ dạng bị dọa hoảng sợ kia thật đáng yêu.
“Vậy là tốt nhất, nhưng mà công chúa, ngươi có nghĩ tới chưa, hoàng cung đề phòng sâm nghiêm, không có ai mang chúng ta ra ngoài được đâu.” Thủy Điệp lấy vẻ mặt công-chúa-rất-ngu-ngốc nhìn nàng.
“Cũng không phải là không được.” Bỗng, Thủy Liên chêm vào một câu.
“Là sao?” Chẳng lẽ Thủy Liên có biện pháp?
“Gần đây còn có người không phải là người trong cung.” Sáng sớm nàng đã ngửi thấy một mùi xa lạ trong không khí rồi.
“Đúng vậy.”
“Các người đã phát hiện từ lâu rồi? Nói cách khác, chỉ có mình ta không phát hiện?” Vẻ mặt Thủy Điệp đầy đau khổ, sao nàng lại trở nên giảm sút như vậy chứ?
“Bởi vì ngươi ngốc!” Mùi hương xa lạ trong không khí kia, pha mùi máu tươi nhàn nhạt, người tới giống như quanh năm chạy trên mũi đao vậy.
“Nào có…” Thủy Điệp còn muốn tranh cãi.
post nua djjjjjjjjjjjj chi oj treuyen dang hap dan
bạn coi lại lịch post truyện nhaz, bên tay phải í, thông cảm cho Shi nha 🙂