Tags
Vào vườn, cây hoa quý báu được ánh đèn chiếu ánh, mặt đường lát đá cuội lấp lánh ánh sáng, giống như những vì tinh tú lấp lánh rực rỡ treo giữa không trung.
Trong vườn một tòa lương đình lụa mỏng phất phơ, mái hiên treo đầy cung đăng màu sắc rực rỡ, lúc này đang ngồi không dưới mười người, các nàng vui vẻ nói cười, tựa như đang nói đến chuyện gì đó rất thú vị vậy.
“Nhạn Nhi thỉnh an mẫu hậu, hai vị mẫu phi.”
“Nhạn Nhi thỉnh an Hoàng hậu nương nương, bốn vị quý phi nương nương.” Tả Phỉ Nhạn đứng ngoài đình thân mình uyển chuyển nhún người một cái.
“Nhạn Nhi đến rồi sao! Mau qua chỗ mẫu hậu bên này, mới nãy vừa nhắc đến con xong đấy.” Thái hậu thấy là bảo bối sủng ái nhất của mình, vội vàng cười ha hả vẫy tay.
“Mẫu hậu, con rất nhớ người.” Tả Phỉ Nhạn kéo góc váy vài rồi tiếp tục bước lên vài bước.
“Con cái đứa nhỏ này, cái tính thiếu suy nghĩ này bao giờ mới có thể sửa a? Bây giờ đã lập gia đình rồi, vẫn cứ như vậy.” Thái hậu ôm Tả Phỉ Nhạn cười mắng.
“Không sửa, không sửa, Nhạn Nhi vĩnh viễn cũng không sửa.” Dùng hết sức lực chơi trò con nít dính người.
“Mẫu hậu, cái tính này của Lục Điệp công chúa thật đáng yêu.” Hoàng hậu cười khanh khách, rồi lại nháy mắt với Tả Phỉ Nhạn.
“Oa…” Tả Phỉ Nhạn từ trong lòng mẫu hậu ngẩng đầu lên, nhìn Hoàng hậu đã nháy mắt với nàng. Sau khi đổi nghê thường, khoác lên cung trang thanh nhã thì quả thực chính là tiên nữ hạ phàm a.
Sắc mặt sáng trong, da trắng như tuyết, trên gương mặt trái xoan nạm một đôi lúm đồng tiền nho nhỏ, còn có kia đôi lại càng linh hoạt chi cực, mặc dù nàng không bì kịp chúng phi tử khác xinh đẹp muôn vẻ, nhưng thanh lệ tuyệt tục (không nhiễm phàm tục), làm người ta có cảm giác như cảnh vật trước mắt đều bừng sáng cả lên
“Nhạn Nhi,nước miếng của con rơi xuống hết rồi kìa.” Thái phi ngồi bên trêu ghẹo, lại càng chu đáo cầm khăn làm bộ lau đi giúp nàng.
“Mẫu phi, người lại chọc Nhạn Nhi nữa rồi, con nào có chảy nước miếng a!” Đôi mắt của mẫu phi tràn ngập ý cười đôi mắt, đã nói lên tất cả, nàng bị mẫu phi đùa giỡn một phen rồi.
“Nếu không nói như vậy, con sẽ hồi thần chắc? Hoàng hậu nương nương của chúng ta có thể làm cho con si mê đến vậy?” Lời nói đùa giỡn vui vẻ, pha nhiều tia chua chua.
Tả Phỉ Nhạn mới lóe lóe mắt, cười gian, “Nga, con biết rồi, thì ra mẫu phi đang ăn giấm chua với Hoàng hậu.”
“Biến, con cái nha đầu quái quỉ này.” Vài ngày không gặp, càng ngày càng nhớ nàng thật nhiều, có đôi khi bà lại suy nghĩ, gả Nhạn Nhi ra ngoài sớm như vậy, là đúng hay sai? Nhạn Nhi là khai tâm quả (trái vui vẻ, tương tự như thuốc an thần, thuốc làm vui vẻ) trong cung, không có sự tồn tại của nàng, trong cung lại trở về tĩnh mịch như ngày xưa, cho dù có thêm năm người mới, cũng không thể làm cho bầu không khí vui vẻ đó trở về trong cung một lần nữa, ngược lại mùi vị âm mưu lại càng ngày càng tăng thêm.
Hôm nay Nhạn Nhi xuất hiện, giúp cho bà lại cảm giác được niềm hạnh phúc phát ra từ tận đáy lòng đó!
“Mẫu phi đang nghĩ cái gì thế? Xuất thần đến vậy? Nhạn Nhi đã gọi người một hồi lâu rồi đấy ạ.”
Thái phi hồi thần nhìn ánh mắt quan tâm của Nhạn Nhi, trong lòng một trận ấm áp, kéo tay nàng qua vỗ nhẹ vài cái, không nói gì thêm.
Sự yên tĩnh trong lương đình không duy trì được bao lâu, đã bị Đông Thái phi nãy giờ luôn thưởng thức bóng đêm quấy rầy.
“Vận Nhi, sao ngươi lại đứng ở ngoài đình mà không tiến vào?” Giọng nói hàm chứa một tia quan tâm nhỏ bé người ngoài đình.
“Thiếp thân thỉnh an Thái hậu, hai vị Thái phi, Hoàng hậu nương nương.” Nghe bác gọi nàng, Ý Vận dịu dàng tiến lên hành lễ.
“Miễn lễ, đây là tiệc nhà hoàng gia, không cần đa lễ như vậy.” Thái Hậu nhẹ lên tiếng
“Hiền phi, Lương phi, Thục phi, Đức phi thỉnh an tỷ tỷ.” Tứ phi cùng thỉnh an Ý Vận.
“Chúng muội muội không cần đa lễ.” Ý Vận cười thẹn thùng một tiếng, trong ánh mắt chớp lên sự cao ngạo.
“Aizzz…” Nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
“Nhạn Nhi sao thế?”
“Nhạn Nhi muội muội?”
“Công chúa…”
Nhất thời, tiếng quan tâm nổi lên bốn phía, không phân rõ là thật hay là giả, ánh mắt nhàn nhạt đảo qua tứ phi, đảo qua Hoàng hậu nương nương, dừng lại ở trên mặt Hoàng quý phi, mai lan trúc cúc, thanh tú tuyệt tục, ôn nhu thanh lịch, hoàng huynh thật đúng là có phúc, mọi đặc sắc trên thế gian này đều bị hắn vơ vét vào người hết cả rồi.
“Chỉ là cảm thấy tiếp tục thỉnh an cũng không có ý nghĩa gì. Suy nghĩ yến hội sao mà còn chưa bắt đầu nữa, Nhạn Nhi thích náo nhiệt, cái lương đình lặng ngắt như tờ này, làm cho ta cảm thấy thật buồn tẻ.” Tả Phỉ Nhạn tà tà nói một phen, nói ra tiếng lòng của biết bao người.
“Chúng ta đi xem hoàng nhi đã đến chưa nhé?” Thái hậu gật gật đầu, cũng thấy cực kì nhàm chán.
“Không phải hoàng huynh đã tới từ lâu rồi sao?” Không phải Phúc Đức công công đã nói với nàng như vậy sao? Chẳng lẽ lừa nàng?
“Hoàng nhi vẫn chưa đến.”
Dám cả gan lừa nàng! Hoàng huynh, huynh chết chắc rồi! Dám gạt muội, làm cho muội đến sớm như vậy. Âm thầm mắng trong lòng…
Đêm, vẫn cứ lạnh như vậy, cũng vẫn cứ quỷ dị như vậy!
Trên một hòn núi giả bị bóng đêm bao phủ, thấp thoáng có bóng quần áo phất phơ, nhưng lại không thể thấy rõ đến cùng là ai đang đứng đó.
“Thánh chủ, hôm nay hoàng gia có yến hội, sao người lại không đi xem náo nhiệt?” Một giọng nói già nua lộ ra nhiều điểm quỷ dị.
“Xem náo nhiệt? Hừ…” Một tiếng hừ lạnh, khiến cho gió càng thêm lạnh lẽo.
“Thuộc hạ biết sai, thỉnh thánh chủ trách phạt.” Ẩn ẩn có thể thấy một người già đang nửa quỳ trên núi giả.
“Đứng lên đi! Ta chỉ muốn cho ngươi biết, không có mệnh lệnh của ta, không cho ngươi tự tiện quyết định, chuyện sai Ma Dụ đi ám sát Tả Phỉ Nhạn lần này ta sẽ không trách tội ngươi. Nhưng, ngươi không nên lưu lại manh mối ở đó, ngươi có biết chuyện đó có ý nghĩa là gì không?” Giọng nói lạnh như băng vô cùng tàn khốc, tràn đầy châm chọc nhìn ông lão đang quỳ gối trước mặt mình.
“Thuộc hạ đã không sửa, thuộc hạ biết sai! Thánh chủ, có muốn phái người đi làm cho Ma Dụ….” Ngẩng đầu, cặp mắt phủ kín bọc mủ xấu xí đang nhắm đột nhiên mở ra, bên trong chợt lóe ra sát khí.
“Ma Dụ bây giờ là một kẻ sắp chết, không cần phải sạch sẽ như vậy, giữ nàng lại, về sau chúng ta vẫn có chỗ hữu dụng. Ma Hạt, ta cảnh cáo ngươi, đừng nữa để cho ta phát hiện ngươi tự quyết định một lần nữa, nếu không đừng trách ta không nhớ tình xưa.” Vạt áo phất phơ theo gió, trong không khí lưu lại chút mùi hương nhàn nhạt, như máu..
“Ai…” Lão giả đứng lên, trong lòng thở dài vô hạn.
Thánh chủ ngoài mặt thì chỉ trích hắn phái Ma Dụ ám sát Tả Phỉ Nhạn, kì thực thật sự là muốn chỉ trích hắn tự tiện thi triển chú ngữ, làm cho Tả Phỉ Nhạn lâm vào trạng thái con rối, chẳng lẽ thánh chủ đã kẹt vào?
Từng nốt nhạc động lòng người vui vẻ nhảy nhót giữa không gian như con nít, mùi thơm rượu thịt vòng quanh mũi không tan, làm cho ngón tay người ta khó kềm lại được, mỹ nhân quần áo mỏng nhẹ, thân mình uyển chuyển chậm rãi nhảy lên rơi xuống, tựa như tiên, mà cũng tựa như yêu.
“Mẫu hậu, mấy tiết mục này chuẩn bị từ khi nào, sao Nhạn Nhi không biết chút nào hết vậy?” Nhìn những tiết mục đủ màu sắc hình dạng đầy thú vị còn lại, xem ra không phải là chuyện ngày một ngày hai, hình như đã tập luyện rất lâu.
“Tập luyện đã có nửa năm, sao hôm nay Nhạn Nhi đột nhiên lại có hứng thú với mấy thứ này thế?” Ngày thường, nàng với mấy thứ này chỉ có thể nói là xin miễn thứ cho kẻ bất tài.
“Ngạch…” Nên nói như thế nào đây nhỉ? Chậc! Cứ xem tiết mục đi thôi!“Mấy tiết mục này Nhạn Nhi vẫn không có bao nhiêu hứng thú cả, chỉ là cảm thấy các nàng đẹp, xinh xắn mà thôi.” Người có thể vào cung biểu diễn đều phải là hàng mi thanh mục tú cả.
