Tags
Hồi cung cũng đã mấy ngày, mỗi ngày phạm vi hoạt động cũng chỉ là trong Long Ngâm Điện, cũng không biết hoàng huynh nghĩ thế nào nữa, cái này quả thực chính là giam giữ trá hình a! Hoàng huynh ngoài miệng cứ nói, đâu có giận nàng, nhưng mà cũng không cho nàng ra khỏi Long Ngâm Điện, không cho nàng về Lục Điệp Cung, lại càng không cho nàng đi chỗ mẫu hậu với mẫu phi thỉnh an, nàng sắp mốc meo luôn rồi.
“Ai…” Đây là tiếng thở dài thứ mấy rồi nhỉ?
Cửa điện bị mở ra, Thủy Liên cùng Thủy Điệp đang cầm thứ gì đó tiến vào, sau lưng vài tên tiểu thái giám nâng bồn tắm đang bốc hơi nghi ngút
“Sao công chúa lại thở dài?” Nghĩ chút cũng biết, chắc chắn là công chúa đang nhàm chán rồi, cả mấy ngày nay, cứ thở dài với cái cửa sổ hoài, gương mặt vốn bừng bừng sức sống cũng luyện được lờ đờ.
“Aizzzz…” Lại thở dài nặng nề.
“Yêu nghiệt thế nào mà còn chưa mang ta đi chơi a?” Yêu nghiệt chết tiệt này, nói đi là đi, cũng không biết nói một lời từ biệt với nàng gì cả.
“Thì ra công chúa là đang nhớ Hoàng Phủ công tử à!” Thủy Điệp một bộ hiểu rõ, cười gian.
“Nha đầu chết tiệt kia, đi đi đi đi, sang chỗ khác mà nói mát!” Xua đuổi Thủy Điệp như là đang đuổi ruồi vậy.
“Công chúa có chắc là muốn chúng em đi không đấy ạ?” Thủy Liên nói mờ ám rồi cũng đứng lên theo.
“Không bảo các ngươi đi, chẳng lẽ còn cho các ngươi tiếp tục ngốc ở đây chọc giận ta đấy hử?” Tả Phỉ Nhạn chau mày, một bộ bất cần.
“Ai, Điệp Nhi, nếu công chúa đã bảo chúng ta đi, chúng ta vẫn nên đi đi thôi!” Thủy Liên kéo kéo áo Thủy Điệp.
“Ân, nghe nói yến hội tối nay rất thú vị, còn có cả pháo hoa bình thường chỉ trong lễ mừng năm mới mới bắn nữa. Lát nữa chúng ta đi thôi, ta muốn đi tìm bọn Tiểu Lan cùng đi xem, đi ngự hoa viên chiếm chỗ trước.” Thủy Điệp cũng bước nhanh hơn, chỉ sợ đi chậm vị trí tốt sẽ bị cướp sạch.
Yến hội? Pháo hoa? Tả Phỉ Nhạn cười hưng phấn một tiếng, lập tức từ trên nhuyễn tháp đứng lên, giày còn chưa mang đã đi ngăn Thủy Liên Thủy Điệp sắp bước ra khỏi cửa điện lại, “Từ từ từ từ…”
Thủy Liên cùng Thủy Điệp dừng bước, nhìn nhau cười một tiếng sau, xoay người, trên mặt mang theo sự khó hiểu hỏi, “Công chúa gọi chúng nô tỳ có chuyện gì đây ạ?
“Rồi rồi, các ngươi đừng có giả bộ, mau nói cho ta biết, có phải đêm nay thật sự có yến hội hay không a?” Tả Phỉ Nhạn hào hứng hỏi, đã lâu chưa từng vui vẻ như vậy.
“Không phải công chúa nói không đi sao ạ?” Thủy Điệp buồn bã nhìn nàng một cái.
“Ai nói không đi, các ngươi cũng đâu có nói cho ta biết.” Tả Phỉ Nhạn hùng hồn quát.
“Vâng vâng vâng, công chúa đi, là nô tỳ hiểu sai.” Thủy Điệp cười làm lành nói, cảm giác thật giống như tú bà trong thanh lâu.
“Vậy còn không mau đến hầu hạ ta tắm rửa thay quần áo.” Lần này đổi lại là Tả Phỉ Nhạn cười gian một tiếng, y như như con mèo trộm thịt.
“Nô tỳ tuân mệnh.” Công chúa lên tiếng, nào có chuyện không tuân a?
Sau khi Tả Phỉ Nhạn nhảy chân sáo bước vào bình phong to lớn, trên mặt Thủy Liên cùng Thủy Điệp theo sát phía sau trên mặt hiện lên một tia rưng rưng, công chúa cuối cùng cũng tốt lên, lại trở nên vui vẻ rồi.
Hôm đó công chúa thật quá là dọa người! Thật là khủng khiếp… Công chúa đáng yêu của các nàng vì sao mà phải chịu “Khôi lỗi thuật” đầu độc chứ?
“Nha, các ngươi còn đứng đó lề mề lộn xộn a! Ta đã cởi sạch trơn trong bồn tắm hết rồi, mau đến chà lưng giúp ta a!” Tả Phỉ Nhạn vừa vọc nước vừa không ngừng oang oang.
“Tới ngay!” Chùi chùi nước mắt, hai người lại bất đắc dĩ đứng lên, cái tính vội vàng nóng nảy này của công chúa.
“Ta yêu tắm rửa rùa đen té, yêu yêu yêu yêu, cẩn thận bọ chét thiệt nhiều bong bóng, yêu yêu yêu yêu, đang thầm cầu nguyện, ta yêu tắm rửa làn da đẹp đẹp, yêu yêu yêu yêu, đội mũ tắm vui đùa, yêu yêu yêu yêu…” (đừng hỏi Shi, Shi không dịch được
)
“Công chúa, người đang hát bài gì a? Nghe hay quá, đây là bài gì a?” Thủy Điệp thật cẩn thận chọn từ.
“A? Bài ca tắm rửa, cái này mà ngươi cũng chưa nghe, thật là quá lạc hậu! Kỳ thật cái này là một bài nhạc thiếu nhi! Thật ấu trĩ!” Tả Phỉ Nhạn từ từ nhắm hai mắt, vẻ mặt khinh thường.
“Bài ca tắm rửa? Lạc hậu? Nhạc thiếu nhi? Công chúa, nô tỳ nghe không hiểu người đang nói cái gì nữa.” Mấy cái đó nàng quả thật chưa từng nghe, nhìn về phía Thủy Liên đang ở một bên xin giúp đỡ.
“Công chúa, chúng ta quả thật chưa từng nghe qua.” Nhận được tín hiệu xin giúp đỡ, Thủy Liên nhẹ giọng nói.
“Nga, ta nhớ ra rồi, các ngươi quả thật chưa từng nghe qua.” Đây chính là bài hát ở cái thế giới kia của nàng mới có a! (nghe ở đây
)
“Cốc cốc cốc…” Ngoài điện, cửa bị gõ vang.
“Công chúa, ta là Phúc Đức, bệ hạ sai ta tới hỏi ngài đã tắm xong chưa?” Giọng nói cao vút đã bị đè thấp của Phúc Đức vang lên ngoài cửa điện.
“Lập tức xong ngay, ngươi bảo hoàng huynh chờ một chút.”
Ngửi làn da còn vương mùi hoa sơn chi, trên mặt Tả Phỉ Nhạn trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng, ra hiệu cho Thủy Liên Thủy Điệp có thể giúp nàng mặc quần áo.
“Vậy nô tài ở ngay phía ngoài, công chúa có việc gì cứ phân phó một tiếng.”
Lên tiếng nhàn nhạt, “Ân.”
Theo chân bọn thái giám cầm đèn phía trước, Tả Phỉ Nhạn đi giữa, Thủy Liên với Thủy Điệp theo phía sau từ từ dọc theo con đường mòn trải sỏi uốn lượn mà đi.
Làn gió thổi qua, truyền đến từng trận hương thơm ngát. Cách đó không xa, dưới ánh sáng của một trản cung đăng vô cùng hoa lệ chiếu rọi xuống, đóa hoa tươi đẹp vốn đã đủ mọi màu sắc có vẻ càng thêm mỹ lệ mê người. Trải qua giá lâm trên mặt hồ thượng cầu hình vòm, nương ánh trăng, nương màu đăng, hoa sen trong hồ nở đầy một vùng, gió lướt qua, lá sen ngọc bích vuốt mặt hồ, sóng nước trong vắt, như một chiếc thuyền lá cô độc.
“Công chúa, ngự hoa viên sắp xếp màu sắc thật tốt.” Ánh lưu ly in vào trong mắt, Thủy Điệp quên mất phải đi về phía trước.
“Quả thật như vậy.” Không ngờ trí tuệ cổ nhân kiệt xuất như vậy.
Thân hình mảnh khảnh khoác lên mình một bộ cung trang màu đỏ tươi, vạt áo góc váy thêu mấy nàng bươm bướm ánh vàng ánh bạc đang giương cánh muốn bay, cung đăng chiếu tới, bươm bướm trên người ẩn ẩn phát ra ánh sáng nhu hòa. Mái tóc như tơ lụa búi thành một cái búi tóc để lỏng dùng ngọc trâm cố định, phấn trang nhàn nhạt, làm cho nàng có vẻ càng thêm xinh đẹp đáng yêu.
Chúng phi thấy có người tới, trên mặt đều bị lộ ra những biểu tình khác nhau, có sợ hãi, có phẫn hận, có ghen tị, có coi thường, có khinh thị, còn có vài người lại đặc biệt nhiệt tình.
“Lục Điệp công chúa tới rồi sao!” Hoàng quý phi Ý Vận cười dịu dàng một tiếng, đứng dậy, đi đến trước mặt Tả Phỉ Nhạn kéo tay nàng.
“Lục Điệp tham kiến Hoàng quý phi.” Nghiêng nghiêng người, né qua nàng, chào hỏi nàng vô cùng đơn giản.
“Công chúa làm gì mà xa lạ như vậy, nếu không ngại cứ gọi ta là tỷ tỷ, dù sao, ta cũng lớn hơn người vài tuổi.” Ý Vận lại bước tới từng bước, lại giữ chặt tay Tả Phỉ Nhạn.
“Theo lý thuyết, ta hẳn nên kêu người là chị dâu, nếu Hoàng quý phi để mắt đến Phỉ Nhạn như vậy, vậy Phỉ Nhạn gọi người là Vận tỷ tỷ đi.”
Má ơi, buồn nôn chết nàng! Không biết Ý Vận này đang giỡn trò gì đây! Thế nào cũng phải làm nàng kêu ả tỷ tỷ cho bằng được mới chịu!
“Nhạn Nhi muội muội, ta thật sự là có phúc, đến đây, ngồi bên cạnh ta đi!” Ý Vận cứ kéo nàng đi đến vị trí bên cạnh mình.
“Không được, ta còn phải đi thỉnh an mẫu hậu, mẫu phi trước đã.” Nàng cũng không muốn cả đêm ăn không vô à nha.
“Vậy để ta đưa muội đi! Vừa lúc ta cũng muốn thỉnh an Thái Hậu, và hai vị thái phi nữa.” Ý Vận không buông tay Tả Phỉ Nhạn ra, kéo nàng từ từ đi tới một cái đình cách đó không xa.